VGCS tham sat dan lang Ba Chuc – phuc quoc gia de giet nguoi chong cong
VGCS tham sat dan lang Ba Chuc – phuc quoc gia de giet nguoi chong cong from sucvathochiminh on Vimeo.
VGCS tham sat dan lang Ba Chuc – phuc quoc gia de giet nguoi chong cong
VGCS tham sat dan lang Ba Chuc – phuc quoc gia de giet nguoi chong cong from sucvathochiminh on Vimeo.
suc vat dong sy nguyen tay sai an cut suc vat ho chi minh tham sat giao dan Ba Lang
Ghi nhớ về lễ noel hà-nội – Việt Thường
tuoisang.wordpress.com/2010/02/04/suc-vat-dong-sy-nguyen/
http://tuoisang.wordpress.com/2010/02/04/suc-vat-dong-sy-nguyen/ from fhg lkklj on Vimeo.
“Đồng Sỹ Nguyên, Đồng Sỹ Nguyên!
Theo Hồ ngươi giết con chiên Ba Làng.
Tội ác ngươi nhất thế gian
Trẻ thơ cũng bắn, già làng cũng đâm
Cỏ cây cũng phải khóc thầm
Núi sông cũng phải một lần phong ba
Đảng ngươi, đảng lũ Tàu, Nga
Cộng ngươi, cộng máu, cộng hòa thịt xương
Cách ngươi, một lũ bất lương
Cùng quân ăn cướp, cùng phường lưu manh
Đảng ngươi tội ác rành rành
Chứng nhân còn đó, sử xanh, Đất, Trời
Lũ ngươi đền tội đời đời!”
VC thảm sát hơn 3.157 dân làng Ba Chúc !
VC tàn sát dân lành Việt nam ở gần biên giới Việt Miên xong đổ tội cho Khờ Me đỏ nhưng bị bại lộ ! Hơn 3.157 đồng bào đã bị ngụy quyền VC giết chết thảm thương ở làng Ba Chúc !
TỘI ÁC CỘNG SẢN VIỆT NAM
TRONG BIẾN CỐ LÀNG BA CHÚC, AN GIANG THÁNG 4/1978
NGUYỄN VĨNH LONG HỒ
Hình chụp từ vệ tinh: làng Ba Chúc – Huyện Tịnh Biên – tỉnh Châu Đốc nằm sát biên giới Cam Bốt.
Làng Ba Chúc và Huyện Tịnh Biên được khoanh màu đỏ.
Biên giới Việt Nam – Cam Bốt là gạch màu vàng.
PHẦN I
THÁNG 4 NĂM 2009. Kỷ niệm đúng 31 năm, ngày dân làng BA CHÚC, tỉnh An Giang bị thảm sát vào tháng 4 năm 1978. Hơn 3.157 đồng bào ruột thịt bị tàn sát dã man đã chìm vào trong quên lãng. Tôi xin mở lại hồ sơ tố cáo tội ác bọn CSVN đã nhúng tay trong biến cố ghê tởm nầy, để đồng bào trong và ngoài nước nhận định. Xin đa tạ quý vị!
Vào cuối tháng 5 năm 1999. Tôi có nhận được lá thư đề ngày 21 tháng 5 năm 1999 của ông TRẦN H. (xin dấu tên) – cựu sĩ quan QĐVNCH – sinh quán tại xã BA CHÚC, tố cáo tội ác bọn CSVN giết người tập thể tại làng BA CHÚC, tỉnh AN GIANG. Từ đó, tôi phối kiểm các tài liệu trong và ngoài nước, tình hình biên giới phía Tây Nam 1978 – 1979 và các dữ kiện do những nhân chứng còn sống tại Hoa Kỳ cung cấp. Và tôi xin mở lại hồ sơ vụ án, đưa “sự cố” nầy ra trước ánh sáng để CĐVNHN và đồng bào trong nước biết thêm về tội ác tày trời, giết người tập thể còn dã man, tàn bạo và khủng khiếp hơn cả TẾT MẬU THÂN 1968. Nạn nhân gồm cả đàn bà, trẻ con Việt Nam lẫn Cam Bốt bị thảm sát tại các CHÙA, TRƯỜNG HỌC tại làng Ba Chúc cách biên giới VIỆT – MIÊN khoảng 7 cây số và chỉ trong vòng một đêm 18 tháng 4 năm 1978. Cái dã man và vô nhân đạo của bọn Lãnh đạo Đảng CSVN đã đem những bộ hài cốt của những nạn nhân do chúng thảm sát, đem trưng bày trong các hộp kính để gây ảo giác căm thù giữa hai dân tộc VIỆT NAM – KAMPUCHEA.
VỊ TRÍ NHÀ MỒ BA CHÚC
Nhà mồ Ba Chúc
Chùa Phi Lai
Chùa Tam Bửu
Căn cứ vào hình ảnh và sự mô tả trên mạng saigonnet ngày 4/ 21 /2004: Nhà mồ Ba Chúc, Chùa Phi Lai và Chùa Tam Bửu là những di tích được nhà nước công nhận là di tích vào năm 1980 là một địa điểm ghi dấu tội ác man rợ của bọn diệt chủng Pôn – Pốt qua 11 ngày (từ 18/ 4/ 1978 đến ngày 29/ 4/ 1978) đã xâm lược và sát hại hàng ngàn người dân xã Ba Chúc. Nhà mồ Ba Chúc có hình lục giác, mỗi trụ cột đỡ mái nhà được kiến trúc hình tượng như bàn tay đẫm máu, đang vươn thẳng lên. Bên trong nhà mồ là một khung hộp bằng kính tám cạnh, chứa đựng 1.159 bộ hài cốt được phân thành nhiều loại khác nhau như: độ tuổi, giới tính… Nhà mồ được xây dựng giữa hai ngôi chùa Phi Lai và Tam Bửu, đây là hai ngôi chùa do các tín đồ của đạo Hiếu Nghĩa dựng lên và cũng chính nơi đây đã trở thành nơi chứng kiến những tội ác của chúng và những chứng tích đó vẫn còn in dấu cho đến ngày nay.
Sau khi phối kiểm và phân tách “Câu chuyện làng BA CHÚC ở biên giới MIÊN – VIỆT” của ông HOÀNG QUÝ (mạng lenduong. net ngày 5/02/2004), chi tiết về cụm nhà mồ BA CHÚC kể trên và thơ tố cáo của ông TRẦN H. Một điểm trùng hợp rất quan trọng là ông TRẦN H, và ông HOÀNG QUÝ đều xác nhận là tất cả nạn nhân đều bị thảm sát tại CHÙA VÀ TRƯỜNG HỌC .
Ông TRẦN H. viết: “… CSVN đưa sư đoàn 30 CSBV án ngữ dầy đặc dọc biên giới Miên Việt tỉnh Châu Đốc cũ. Chiều đến thì bọn cán bộ và bộ đội Cộng sản bắt dân vào CHÙA VÀ TRƯỜNG HỌC ngủ để chúng bảo vệ. Nửa đêm, dân ngủ mê, chúng giả bộ đội Miên tấn công vào chùa và trường học bằng lựu đạn, cổng ngoài khóa chặt. Sau đó, chúng nổi lửa đốt sạch làm hằng ngàn dân vô tội phải chết oan uổng dưới bàn tay vô thần của CSVN. Nhứt là tại làng Ba Chúc thuộc huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang, có trên 3.000 người bị chúng giết tập thể. Nay chúng cho xây một ngôi nhà kiếng để chứa đống xương vô định chất cao bằng đầu…(ngưng trích)
Ông HOÀNG QUÝ viết: “…Thời cuộc đã biến chuyển khôn lường, sau đó chính 2 lực lượng anh em nầy quay mũi súng vào nhau, lực lượng vũ trang của Khờ me đỏ đã tấn công vào làng Ba Chúc, cách biên giới khoảng 4 dậm, vào ngày 18 / 4/ 1978… Tổng cộng có 3.157cả người Việt Nam lẫn Cam bốt bị thảm sát tại các CHÙA VÀ TRƯỜNG HỌC tại Việt Nam. Những cuộc tấn công khác tương tự như trường hợp nầy là những lý do mà CSVN nêu lên để xua quân tiến chiếm Cam Bốt vào cuối năm đó… (ngưng trích).
Trong bài viết “WHEN THE KHMER ROUGE CAME IN VIETNAM” của James Pringle đăng trong International Herald Tribune, số ra ngày Jan 7, 2004 có thuật lại lời của chứng nhân, bà Hà Thị Nga nói: “Trong một ngôi chùa, tôi thấy 40 nạn nhân sợ hãi trốn dưới bàn thờ, trước khi bị giết bằng lựu đạn.” (In a temple, I saw where 40 terrified victims hid under the alter before being killed by grenades). Bà Hà Thị Nga có phải là một người được chánh quyền dàn dựng đưa ra trả lời phóng viên James Pringgle? Tại sao bà biết con số chính xác là 40 người trốn dưới bàn thờ? Trừ phi họ đứng xếp hàng cho bà điểm danh trước khi chun dưới bàn thờ. Tôi là người sống ở miền Tây, thăm viếng nhiều chừa chiền, không một ngôi chùa nào có một cái bàn thờ khổng lồ có sức chứa 40 người trốn dưới đó. Tập trung trốn dưới bàn thờ, chẳng khác nào cho bọn Khmer Đỏ biết: “Lạy ông con trốn ở bụi nầy!”
Một điểm trùng hợp rất quan trọng là cả hai ông Trần H. và Hoàng Quý và chứng nhân đều xác nhận là tất cả các nạn nhân đều bị thảm sát tại CHÙA & TRƯỜNG HỌC. Và thời gian xảy ra vào ngày 18/ 4/ 1978 và không thấy ông Hoàng Quý nói cuộc thảm sát kéo dài đến ngày nào, giống như chi tiết về cụm nhà mồ Ba Chúc kéo dài đến 11 ngày từ 18/ 4/ 1978 đến ngày 29/ 4/ 1978. Tìm hiểu những nguyên chính đưa đến việc bọn CSVN đã tắm máu dân làng Ba Chúc như sau:
TÌNH HÌNH NỘI BỘ VIỆT NAM – KAMPUCHEA SAU 1975
Theo sự tiết lộ của Hoàng Tùng – Tổng biên tập báo Nhân Dân – và là Ủy viên BCT/TƯ Đảng CSVN: Bắc Bộ Phủ đã có ý đồ chiếm đóng Cam Bốt từ năm 1970 – 1972. Cuối năm 1976, Đại Hội IV Đảng Lao Động đổi thành Đảng CSVN dưới sự giám sát của lý thuyết gia MIKHAI A. SUSLOV – Trưởng phái đoàn Sô Viết – thì hầu hết các Ủy viên Bộ Chính Trị đã nối đuôi Lê Duẩn thần phục Mạc Tư Khoa. Đại hội IV của Đảng CSVN chấp nhận đề án của Lê Duẩn xúc tiến việc thành lập LIÊN BANG ĐÔNG DƯƠNG bằng cách thuyết phục và nếu cần dùng áp lực quân sự để buộc Cam Bốt và Lào gia nhập. Sau Đại Hội IV, Lê Duẩn và BCT/TƯ/Đảng CSVN nhận định rằng: Việt Nam nằm trong quỹ đạo của Liên Sô là đối lập với Trung Quốc và sự liên kết giữa Trung Quốc và Cam Bốt sẽ áp lực quân sự nặng nề tại vùng biên giới phía Tây Nam.
CUỘC XUNG ĐỘT VŨ TRANG VÙNG BIÊN GIỚI PHÍA TÂY NAM
KAMPUCHEA TẤN CÔNG VIỆT NAM LẦN THỨ NHẤT NĂM 1977
Tháng 3 năm 1977: Ieng Sary – Ngoại trưởng Khmer Đỏ – sang Bắc Kinh nối lại quan hệ thân thiết cũ. Trong buổi tiếp tân có Lý Tiên Niệm – Phó Thủ Tướng – và Tướng Vương Thăng Long – Tổng Tham mưu phó QĐNDTQ – khoản đãi phái đoàn Kampuchea cho thấy sự hợp gắn bó giữa hai nước.
Tháng 4 năm 1977: Trong buổi tiếp tân tại Tòa Đại Sứ Kampuchea, Ngoại trưởng Hoàng Hoa công khai tuyên bố: “Nước Kampuchea đang bị kẻ thù phá hoại và Trung Quốc sẽ sát cánh với những dân tộc nhỏ yếu chống lại những hành động can thiệp và gây hấn của các lân bang”. Nhận được sự hậu thuẫn của Trung Quốc. Hai tuần sau, đúng vào ngày Việt Nam tưng bừng kỷ niệm năm thứ hai “Mùa Xuân Đại Thắng 1975”. Quân đội Kampuchea bất thần mở cuộc tấn công qui mô vào những làng xã và những thị trấn dọc biên giới tỉnh An Giang, và sau đó rút về bên kia bên giới.
KAMPUCHEA TẤN CÔNG LẦN THỨ HAI VÀO TÂY NINH
Ngày 27 tháng 9 năm 1977: Tên đồ tể Pôn – Pốt lên đài phát thanh đọc diễn văn dài 5 tiếng đồng hồ, chính thức xác nhận vai trò lãnh đạo của mình và tổ chức ANGKA là Đảng Cộng Sản Kampuchea. Một ngày sau khi ra mắt. Pôn – Pốt lên đường đi Bắc Kinh và Bình Nhưỡng. Lần đầu tiên đi công du với tư cách là Chủ tịch Đảng và Thủ Tướng. Pôn – Pốt được đón tiếp trọng thể. Cờ và biểu ngữ giăng đầy Thiên An Môn.
Ba ngày trước đó, để chứng tỏ quyết tâm chống Việt Nam của mình đối với Trung Quốc. Pôn – Pốt ra lệnh cho Quân Khu Đông tấn công vào lãnh thổ Việt Nam thuộc tỉnh Tây Ninh. Việt Nam tự hạn chế, không cho quân đội vượt biên phản công, đồng thời cách chức Tướng Tư lệnh quá khích TRẦN VĂN TRÀ và Tướng LÊ ĐỨC ANH thay thế. Trong bài viết The continuing conflict in Southeast Asia của David Miller đăng trong cuốn THE VIETNAM WAR ghi nhận: “Nhiều đồng bào địa phương đã chạy thoát, nhưng Hà Nội quả quyết người Kampuchea thảm sát 2.000 thường dân” (Many local residents fled, but an official Hanoi communique alleged that kampucheans had massacred some 2,000 civilians).
Sau đó, một mặt Đảng CSVN gởi điện văn chúc mừng lễ ra mắt Đảng CS Kampuchea, một mặt bí mật gởi Phan Hiền sang Bắc Kinh nhờ Trung Quốc dàn xếp cho gặp phái đoàn Kampuchea. Cuộc tiếp xúc không đi đến đâu. BCT/ ĐẢNG CS Trung Quốc đều nhất trí ủng hộ Khmer Đỏ. Trung Quốc bắt đầu chở vũ khí và chiến cụ ồ ạt tới cảng Komphong Som để trang bị tận răng cho quân đội kampuchea. CSVN buộc phải đứng hẳn về phía Liên Sô tìm cách phản công chống lại Khmer Đỏ quyết liệt hơn. Tập đoàn Lãnh đạo CSVN đã sai lầm một chiến lược quan trọng: “Nước xa không cứu được lửa gần”.
QUÂN ĐỘI VNCS PHẢN CÔNG KAMPUCHEA CUỐI NĂM 1977
Vào những ngày cuối năm 1977. Lực lượng vũ trang QĐND/VNCS mở những trận tấn công thăm dò vào sâu trong lãnh thổ Kampuchea. Quan hệ ngoại giao giữa hai nước bị cắt đứt và công khai hóa tranh chấp lãnh thổ và hai bên điều động thêm lực lượng vũ trang tăng cường hệ thống phòng thủ dọc biên giới. Nhưng, phía Việt Nam bị Quốc tế tố cáo và lên án xâm lăng Kampuchea, quân đội viễn chinh VNCS buộc phải rút về nước vào ngày 6 tháng 1 năm 1978.
KAMPUCHEA TẤN CÔNG LẦN THỨ 3 VÀO ĐẦU NĂM 1978
Đầu tháng giêng 1978: Tại vùng biên giới cực Nam. Các đơn vị thuộc Sư Đoàn 2 và 210 của Quân Khu Tây Kampuchea đã tấn công và chiếm đóng các xã Phú Cường, Khánh An, Khánh Bình và các huyện Hồng Ngự và Hà Tiên thuộc lãnh thổ Quân Khu IX Việt Nam. Và đây là cuộc tấn công vào lãnh thổ Việt Nam lần cuối cùng, vì họ sẽ chẳng còn cơ hội nào vượt biên tấn công vào Việt Nam nữa. Tướng TRẦN NGHIÊM nguyên là Tư Lệnh Phó của LÊ ĐỨC ANH. Sau khi Lê Đức Anh thay Trần văn Trà. Tướng Trần Nghiêm được đề bạt lên làm Tư lệnh Quân Khu IX, chịu trách nhiệm điều động 3 sư đoàn chính quy cơ hữu, gồm các Sư đoàn 4, 8 và 330 cùng với 2 trung đoàn chủ lực cơ động tỉnh Hậu Giang và Đồng Tháp. Sư đoàn 341 do tướng Vũ Cao làm Tư Lệnh được điều từ Quân Khu VII đến tăng phái cho Quân Khu IX cùng với sự yểm trợ của không quân, pháo binh, thiết giáp… với lực lượng áp đảo và hùng hậu như vậy, mà phải mất 2 tháng phản công mới đánh bật sư đoàn 2 và 210 của Kampuchea ra khỏi biên giới và tái chiếm lại lãnh thổ đã mất.
Đầu tháng 3 năm 1978: Tình hình biên giới phía Tây Nam hoàn toàn yên tĩnh. Sư đoàn 341 được trả về Quân khu VII sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Tướng Trần Nghiêm tái phối trí 3 sư đoàn 4, 8 và 330 cùng hai trung đoàn cơ động tỉnh Hậu Giang và Đồng Tháp vào nhiệm vụ phòng thủ diện địa. Riêng sư đoàn 330 được chỉ định thành lập tuyến phòng thủ an ninh lãnh thổ huyện TRI TÔN.
KAMPUCHEA KHI SƯ ĐOÀN 2 VÀ 210 RÚT VỀ BÊN BIÊN GIỚI
Bắt đầu từ tháng năm 1978 và những tháng sau đó. Cuộc thanh trừng nội bộ ở Quân Khu Đông càng ngày càng trở nên gay gắt và lên đến cao điểm vào ngày 24 tháng 5 năm 1978, lực lượng của KE PAULK – Bí thư Khu ủy Trung tâm của Khmer Đỏ – thuộc Quân khu Trung Ương kéo đến SOUNG, bao vây tổng hành dinh của Quân khu Đông, bắt giam tất cả sĩ quan chỉ huy và nhiều cuộc chạm súng đã xảy ra giữa đôi bên. Sau cuộc thanh trừng, sư đoàn 4 coi như bị xóa sổ, các sư đoàn 3, 5, 280 còn lại bị suy yếu hẳn.
BCT/TƯ Đảng CSVN không bỏ lở cơ hội ngàn vàng, triệt để khai thác nhược điểm của địch là sự xâu xé nội bộ và mâu thuẫn hàng ngũ của Khmer Đỏ theo đúng sách lược của Lenine: “Phải chộp ngay cơ hội chia rẽ của địch”, bằng cách ráo riết chuẩn bị chuẩn bị “tâm lý quần chúng” và “dư luận Quốc tế” . Rõ ràng, bọn Đảng CSVN đã đạo diễn tấn thảm kịch cực kỳ dã man, tàn bạo và ghê tởm: tắm máu 3.157 đồng bào vô tội, đa số tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo trong đêm 18 /4/ 1978 rồi đổ tội cho bọn đồ tể Khmer Đỏ gây ra. Độc chiêu “ném đá dấu tay”, rồi dở trò “mèo khóc chuột” của bọn CSVN đã thành công trong âm mưu tạo ra kẻ thù Khmer Đỏ bằng xương bằng thịt để kích động lòng căm thù chủng tộc Việt Nam – Kampuchea, rồi triệt để khai thác sức mạnh của lòng căm thù của quần chúng vào mục tiêu chánh trị và quân sự để chuẩn bị xâm lăng Kampuchea.
Tất cả bộ máy chiến tranh tâm lý của bọn CSVN được động viên vào việc tuyên truyền rầm rộ. Những cuộc biểu tình, hội thảo diễn ra khắp nơi, các đài phát thanh, phát hình trong nước mở tối đa công xuất lên án bọn diệt chủng Pôn Pốt đã xâm lược và sát hại hàng ngàn người dân xã Ba Chúc để tranh thủ dư luận Quốc tế, có chứng cớ hẳn hòi, chớ không phải tố cáo vu vơ như lần quân Khmer Đỏ tấn công vào lãnh thổ tỉnh Tây Ninh thảm sát 2.000 thường dân. Quân đội CSVN xua quân tấn công Kampuchea chỉ vì lý do tự vệ chánh đáng, chớ không phải xâm lăng Kampuchea như đã từng bị lên án trước đó.
NGÀY 15/ 6/ 1978, chiến dịch tấn công Kampuchea mở màn. Các sư đoàn chính quy 7, 9 và 341 cùng với các đơn vị yểm trợ hùng hậu tràn qua biên giới Việt – Miên, chiếm đóng một phần lãnh thổ sâu trong nội địa Kampuchea từ 10 đến 40 km, trong đó có quận Prasaut. Lúc đó nhằm mùa mưa. Kampuchea tăng cường thêm nhiều sư đoàn từ trong nội địa ra biên giới để phản công. Từ Prasaut, quân xâm lược CSVN phải lùi về Chipru…
DẤU ĐẦU LÒI ĐUÔI
6 ĐIỂM CHỨNG MINH TỘI ÁC CỦA CSVN TRƯỚC DƯ LUẬN QUỐC TẾ VÀ ĐỒNG BÀO TRONG & NGOÀI NƯỚC
ĐIỂM MỘT: Không thấy chánh quyền địa phương đề cập đến con số thiệt hại về nhân mạng cũng như tài sản của nhân dân sau 3 lần lực lượng Khmer Đỏ tấn công vào lãnh thổ Việt Nam, đặc biệt là 2 tháng đầu năm 1978 là thời gian quần thảo dữ dội giữa 4 sư đoàn + 2 trung đoàn cơ động CSVN để đánh bật sư đoàn 2 và 210 của Kampuchea ra hỏi biên giới. Điều đó đã chứng minh rằng: Đồng bào MNVN đã tích lũy quá nhiều kinh nghiệm “chạy giặc”. Giặc Tây đi bố, giặc Việt Minh CS giết người đoạt của, giặc Miên nổi dậy “cáp duồn”… nên phản ứng của họ vô cùng bén nhạy. Mỗi khi có biến động là nhà nhà báo động bằng đủ mọi phương tiện như gõ mõ, thùng thiếc, gióng trống, khua chiên, nồi niêu, xoong chảo… để kịp thời bồng bế con cái chạy giặc. Họ không bao giờ chịu nằm yên trong nhà, ngoan ngoãn chờ bọn Khmer Đỏ đến lùa họ đi. Và một điều chắc chắn là khi họ nhận diện binh lính của Khmer Đỏ, họ sẽ chạy bung ra, chạy bán sống bán chết giống như hồi Tết MẬU THÂN 1968, dân MNVN chạy giặc Việt Cộng, dễ dầu gì bọn Khmer Đỏ có đủ lực lượng tập trung dân làng Ba Chúc vào các CHÙA & TRƯỜNG HỌC một cách dễ dàng để tàn sát tập thể. Hơn nữa, địa thế làng Ba Chúc dưới chân núi TƯỢNG và bên kia là núi DÀI, một địa thế lý tưởng cho đồng bào lẫn trốn dễ dàng.
ĐIỂM HAI: Những vị cao niên nào sống ở Miền Tây Nam Bộ thuộc các tỉnh Châu Đốc, Vĩnh Long, Trà vinh, Sóc Trăng chắc chưa quên những cuộc nổi dậy bất thần đầy chết chóc của những đồng bào Việt gốc Miên sống trong các sóc vùng sâu. Và danh từ “Miên dậy” là tiếng báo động khẩn cấp đồng bào Việt gọi nhau chạy lánh nạn. Những người Miên từ trong các sóc đồng loạt ùa ra, tay cầm phảng, cuốc xẻng, rựa… tay kia cầm chai rượu “phất xạ” (uống rượu), họ ào ạt xông vào các xóm làng của đồng bào ta như cơn gió lốc, rượt đuổi dân làng chạy tán loạn. Họ vừa chạy vừa thét : “Dơ! Cáp duồn! Bòn ơi!…” (Nào! Giết tụi Việt! Bây ơi!…” Trong cơn say rượu, say máu, họ gặp đàn bà chém theo đàn bà, trẻ con đâm theo trẻ con… gặp đâu giết đó. Bọn diệt chủng Khmer Đỏ cũng thế! Một khi tràn qua biên giới Việt Nam, họ đâu có lòng nhân đạo đến độ phải tập trung đồng bào ta vào các chùa chiền để đọc kinh cầu nguyện trước khi hành quyết, hoặc dồn trẻ con vào các trường học vì sợ trẻ chết xuống âm phủ thành những con ma mù chữ?
ĐIỂM BA: Nếu như muốn cưỡng bách trên 3, 4 ngàn người sống rải rác trong làng Ba Chúc với một địa thế hiểm trở như thế, cách biên giới Việt – Miên khoảng 7 km và cách con kinh Vĩnh Tế khoảng 5 km. Chúng tôi nghĩ, bọn diệt chủng Pôn Pốt phải huy động bao nhiêu sư đoàn Khmer Đỏ mới làm nổi việc đó? Và làm thế nào những sư đoàn nầy lọt qua tuyến phòng thủ biên giới Tây Nam dầy đặc của 3 sư đoàn chính quy 4, 8 và 330 của QĐND và 2 trung đoàn cơ động tỉnh với lực lượng yểm trợ hùng hậu gồm: thiết giáp, pháo binh và không quân đóng tại căn cứ Trà Nóc? Và hơn thế nữa, bọn Khmer Đỏ làm thế nào kéo dài cuộc thảm sát dân làng Ba Chúc trong suốt 11 ngày đêm mà không có cuộc chạm súng nào với các đơn vị chủ lực CSVN phòng thủ biên giới kể trên, trừ phi các đơn vị nầy nhận được lệnh của BCT/TƯ/ Đảng “án binh bất động”, để mặc cho bọn Khmer Đỏ mặc sức giết đồng bào ta? Không có tổn thất về nhân mạng được ghi nhận cho cả hai phía Khmer Đỏ và bộ đội biên phòng CS (có đánh đấm gì đâu mà có tổn thất chứ!), chỉ có trên 3.000 đồng bào bị thảm sát mà thôi. Tưởng cũng xin nhắc lại: Trước 30/4/1975, Quân Đoàn IV và Quân khu 4 chỉ có 3 sư đoàn chủ lực 7, 9 và 21 / BB và nếu như 3 sư đoàn nầy được phối trí, tập trung vào nhiệm vụ phòng thủ biên giới phía Tây Nam thì chưa chắc một con chuột chui qua lọt, đừng nói chi một đơn vị nhỏ của quân xâm lược CSBV.
ĐIỂM BỐN: Thời điểm bọn Khmer Đỏ thảm sát dân làng Ba Chúc từ 18 /4 /1978 đến 29 /4 /1978 lại càng không hợp lý. Vì trong thời gian đó, ở bên kia biên giới, cuộc thanh trừng nội bộ đang xảy ra gay gắt và quyết liệt ở Quân Khu Đông sắp lên đến cao điểm. Làm sao Pôn Pốt có thể điều động lực lượng Khmer Đỏ vượt biên tấn công Việt Nam?
ĐIỂM NĂM: Người nông dân Việt Nam nói chung và miền Tây Nam Bộ nói riêng, họ chỉ di dân vào các điểm tập trung dưới sự bảo vệ an ninh của quân đội VNCH. Hệ thống “Ấp chiến lược” được thiết lập trong thời chiến tranh là một thí dụ cụ thể. Điều nầy phải là cán bộ địa phương và bộ đội CSVN mới có thể tập trung dân làng Ba Chúc vào các CHÙA & TRƯỜNG HỌC đã chỉ định sẵn theo kế hoạch để ra tay tàn sát đồng loạt. Và sư đoàn 30 (tên gọi tắt của đồng bào địa phương) chính là sư đoàn 330 chỉ định cuộc giết người tập thể nầy vào đêm 18 /4 /1978. Vì SĐ 330 được thành lập tại MNVN trước khi tập kết ra Bắc do Tướng Đồng văn Cống làm Tư lệnh thì dân làng Ba Chúc mới có lòng tin đi theo chúng vào các chùa và trường học để được chúng bảo vệ an ninh. Sau đó, chúng khóa chặt cửa lại. Chờ khi đêm đến, bộ đội CSVN đội lốt quân Khmer Đỏ kéo đến giết sạch, đốt sạch đúng như lời tố cáo của ông Trần H. và đó sự thật không thể chối cãi. Hiện nay, một vài nhân chứng còn sống sót như bà Trần thị C, ông Nguyễn văn Ch…và một nhân chứng quan trọng là một thầy giáo cấp 2 ở kinh Vĩnh Tế họ Trần (xin dấu tên) đã dám nói lên sự thật với đồng bào nên bị sa thải khỏi nhiệm sở và bị tên Giám Đốc Công An tỉnh An Giang – bí danh Sáu Nhỏ – bắt giam 2 năm để cảnh cáo.
ĐIỂM SÁU: Tại sao bọn CSVN mở cuộc thảm sát tập thể dân làng Ba Chúc, cách biên giới đến 7 km? Trước năm 1975, có ai đặt chân lần đầu đến Ba Chúc dưới chân làng Ba Chúc dưới chân núi Tượng và bên kia núi Dài, đều ngạc nhiên trước hết là nhìn đâu đâu cũng thấy chùa và đa số chùa nào cũng giữ theo truyền thống là tường xây bằng gạch nhưng mái lợp lá. Riêng tại làng Ba Chúc có khoảng 15.000 tín đồ Bửu Sơn kỳ Hương thờ vị Giáo Tổ Đức Phật Thầy Tây An, lấy giáo lý PGHH do Đức Huỳnh Giáo Chủ đề xướng: Tứ Ân, Bát Nhẫn và tám Điều Răn của Đức Thầy để tu thân. Điều nầy chúng minh dã tâm của bọn CSVN vừa tiêu diệt tín đồ PGHH, vừa đốt luôn các chùa chiền, nơi tín đồ PGHH thờ phượng đấng thiêng liêng, rồi đổ tội diệt chủng cho bọn Khmer Đỏ đã biến mất về phía bên kia biên giới, thế là xong! Những việc giết người tập thể là sách lược của bọn CSVN, có tính toán tinh vi và được thực hiện từng bước theo kế hoạch được dàn dựng hẳn hoi. Đây là độc chiêu “nhất tiển hạ song điêu” của bọn CSVN.[/lis]
PHẦN II
Nội dung và chi tiết PHẦN I kể trên, tôi đã đúc kết lại thành một bài viết với chủ đề: “Mở lại hồ sơ CSVN thảm sát 3,157 đồng bào làng Ba Chúc, tỉnh An Giang đêm 18/ 4/ 1978” đã được đưa lên mạng Người Việt Online ngày 3 tháng 5 năm 2004 lúc 2:59 PM.
Sau khi bài viết nầy đã được đưa lên mạng thì đúng 7 ngày sau, ông LỤC TÙNG từ trong nước, viết một phóng sự – ghi chép với tựa đề “BA CHÚC NGÀY 16 THÁNG 3…” đưa lên báo Lao Động số 131, ngày 10 tháng 5 năm 2004. Xin tóm lược vài điểm chính của bài báo nầy:[list]
Nơi đây, đúng 3 năm sau ngày thống nhất đất nước, bè lũ diệt chủng Pôn – Pốt đã xua quân vượt biên giết 3.574 thường dân bằng những hình thức dã man, như: Người lớn, chúng dùng búa đập đầu, dao cắt cổ; trẻ em thì nắm hai chân xé ra, hoặc đập đầu vào gốc cây, nếu chưa chết thì quăng lên cao, sau đó vươn lưỡi lê lên hứng. Riêng với phụ nữ, trước khi dùng lưỡi lê xẻo vú, hay thọc cây tầm vông, cọc trâm bầu vào cửa mình cho chết, chúng lột quần áo ra rồi thay nhau hãm hiếp tập thể”. Để tưởng nhớ những người dân vô tội, hằng năm vào ngày 16 tháng 3 A.L, chính quyền và nhân dân nơi đây tổ chức ngày giỗ hội. Giỗ hội lần thứ 26 năm nay nhằm ngày 4. 5. Tôi (Lục Tùng) lật sổ tay, đoạn ghi lại số liệu của ỦY BAN TRUNG ƯƠNG ĐIỀU TRA TỘI ÁC CHIẾN TRANH XÂM LƯỢC trong 11 ngày đêm từ 14 đến 25/ 4 /1978. bè lũ Pôn – Pốt đã sát hại tổng cộng 3.574 thường dân.
Trên đường dẫn chúng tôi (Lục Tùng) đến nhà bà Hà thị Nga, một trong số 3 người sống sót trong tầm diệt chủng, ông Trần Văn Nhi – nguyên Phó Chủ Tịch thị trấn Ba Chúc – không nén được xúc động nói: “Tôi đã đi qua hai cuộc chiến tranh, đánh Pháp, đuổi Mỹ, nhưng chưa bao giờ thấy cảnh người ta dùng súng đạn để giết hơn 200 người dân đang cầu nguyện trong chùa như lần ấy…” Theo lời ông Nhi, sau nạn diệt chủng Ba Chúc giống như một như một bãi đất hoang tàn, toàn xã có 3.574 người bị sát hại, trong đó có 100 hộ bị giết sạch…
Ông Lục Tùng mô tả ngày giỗ hội như sau: “Hôm nay ngày giỗ hội 16 tháng 3…”, vị chánh bái vừa cất giọng, cả không gian tỉnh lặng đột nhiên vỡ tung bởi tiếng nấc nghẹn ngào xen lẫn những tấm thân ngã quỵ…”(ngưng trích). Nhưng, tấm hình ghi lại một góc nhà mồ ngày giỗ hội thật tương phản, chỉ đếm được có 7 người đứng bên cạnh khung hộp kính hình bát giác, chứa đựng 1.159 bộ hài cốt của nạn nhân.
LỜI BÀN:
Theo lời kể của ông Lục Tùng thì tội ác thảm sát đồng bào ta tại xã Ba Chúc của bọn Khmer Đỏ là tội ác “trời không dung đất không tha” nên Đảng CSVN phải cho xây cụm nhà mồ Ba Chúc là địa điểm ghi dấu tội ác man rợ của bọn diệt chủng Pôn Pốt cũng đúng thôi! Nhưng vẫn còn kém xa, nếu đem so sánh với tội ác vô cùng dã man của quân xâm lược Trung Cộng thảm sát đồng bào ta tại xã Đề Thám là một xã ngoại ô của thị xã Cao Bằng, nơi giáp với tỉnh Quảng Tây, khu vực có nghĩa trang “liệt sĩ Long Châu” chôn lính Trung Cộng đã tử trận tại Việt Nam. Thị xã Cao Bằng là một trong những khu vực bị quân xâm lược Trung Cộng tàn phá nặng nề nhất. Tất cả bệnh viện, trường học, chùa chiền, đền thờ đều bị phá hủy tan hoang thành bình địa trước khi rút quân khỏi Việt Nam trong cuộc chiến tranh giới biên giới vào tháng 2 năm 1979. Đây cũng là nơi có nhiều thường dân bị quân xâm lược Trung Cộng tàn sát nhiều nhất. Họ chết vì đạn pháo, bị chặt đầu, mổ bụng, phụ nữ bị hãm hiếp tập thể cho đến chết, trẻ con bị ném xuống giếng… Nơi nầy, thay vì BCT/TƯ/ Đảng CSVN cho xây cụm nhà mồ Đề Thám để đánh dấu tội ác man rợ của quân xâm lược Trung Cộng mới phải. Ngược lại, bọn CS Hà Nội lại cho in sách ca tụng quân xâm lược Trung Cộng giết hại đồng bào và tàn phá 6 tỉnh biên giới phía Bắc nước ta. Và mới đây, ai đó đã đặt một vòng hoa tại nghĩa trang liệt sĩ Long Châu, bốc mùi thúi hoắc: “ĐẢNG ỦY, HĐND, UBND, UBMTTQ XÃ ĐỀ THÁM ĐỜI ĐỜI NHỚ ƠN CÁC LIỆT SĨ TRUNG QUỐC.”
YẾU TỐ THỜI GIAN “TIỀN HẬU BẤT NHẤT”
Theo ông Lục Tùng, khu vực nhà mồ Ba Chúc được BỘ VĂN HÓA XẾP HẠNG CẤP QUỐC GIA, con số nạn nhân là 3.574 người và thời gian bắt đầu cuộc thảm sát kéo dài 11 ngày đêm từ 14 đến 25/ 4 /1978 do Ủy Ban Trưng ương Điều tra Tội ác Chiến tranh Xâm lược ghi nhận. Nhưng, tại sao bọn lãnh đạo CSVN lại ghi nhận mốc thời gian từ 18 đến 29/ 4/ 1978 (sai biệt trước và sau 4 ngày) để làm gì?
Một câu hỏi được đặt ra: Thời gian chính xác xảy ra cuộc thảm sát 3.157 (hay 3.574) đồng bào vô tội làng Ba Chúc, tỉnh An Giang vào ngày 14 hay ngày 18 tháng 4 năm 1978? Chánh quyền CSVN phải biết rõ điều nầy hơn ai hết!
Cần phải nói rõ thêm là khoảng thời gian từ 14/4 đến 18/4 D.L đều rơi vào ngày LỄ HỘI TRUYỀN THỐNG CHOL-CHNAM-THMAY CỦA DÂN TỘC KAMPUCHEA. Chắc chắn khoảng thời gian đó, tên đồ tể Pôn – Pốt và quân Khmer Đỏ không bao giờ khai sát giới, tàn sát 3.574 dân làng Ba Chúc trong các chùa chiềng.
LỄ HỘI TRUYỀN THỐNG CHOL-CHNAM-THMAY
Là lễ mừng năm mới, lễ hội trọng đại và thiêng liêng nhất trong năm của người Kampuchea (tương tự như Tết Nguyên Đán của người VN). Lễ hội chính thức bắt đầu từ 1 đến 3 tháng Chét theo Phật Lịch, rơi vào ngày 14/4 Dương lịch (năm nhuận thì bắt đầu vào ngày 13/4). Trong 3 ngày lễ hội (năm nhuận là 4 ngày) mang đậm nét văn hóa Phật Giáo Tiểu Thừa, từ thời gian gắn liền với Phật Lịch, địa điểm tổ chức tại các chùa và nghi thức tụng kinh cầu phước, dâng cơm cho sư sãi và chủ tế hành lễ là các vị sư sãi, nên ngoài ý nghĩa chúc mừng năm mới, còn là làm phước của đồng bào Kampuchea.
Lễ hội còn có ý nghĩa tống tiễn mùa nắng, bước sang thời kỳ có mưa để kịp thời vụ. Bà con tiễn đưa thần TÊVÊDA CŨ (thần coi sóc cũ), đón thần TÊVÊDA MỚI. Trong dịp nầy, ngoài cúng lễ, bà con thường hỏi thăm nhau và chúc mừng lẫn nhau. Buổi tối có đốt pháo thăng thiên. Ban ngày tham dự các trò chơi như thả diều, đánh quay lửa…Trai gái trong làng múa Roam Vông, Lâm Thol, hát Dù Kê, chọi trâu…Vì vậy, tôi dám khẳng định rằng:
• Cho dù tên đồ tể Pôn – Pốt và quân Khmer Đỏ dù có khát máu đến đâu, cũng không vượt biên tấn công làng Ba Chúc, khai sát giới, tàn sát 3.574 dân lành vô tội trong 4 ngày lễ hội truyền thống CHOI-CHNAM-THMAY của dân tộc Kampuchea. Việc ông Trần văn Nhi cáo buộc quân Khmer Đỏ dùng súng đạn để giết hơn 200 người dân đang cầu nguyện trong chùa nhằm che đậy tội ác diệt chủng của quân đội CSVN mà thôi.
• Dân tộc Kampuchea theo Phật Giáo Tiểu Thừa. Họ kính trọng sư sãi một cách tuyệt đối. Ngôi chùa là trung tâm sinh hoạt văn hóa theo nghi lễ cổ truyền, nơi tổ chức các lễ hội hàng năm, là nơi tàng trữ kinh Phật. Bản thân người dân Kampuchea cũng phải trải qua một thời gian niên thiếu ở trong chùa để học giáo lý nhà Phật, đạo lý làm người trước khi ra đời. Cho nên, bộ đội CSVN tập trung dân làng Ba Chúc vào các chùa chiền để tàn sát tập thể rồi vu oan, giá họa cho quân diệt chủng Khmer. Đó là một hành động ngu xuẩn, thiếu khôn ngoan, vì ngôi chùa đối với người Kampuchea là đền thiêng, bọn diệt chủng Khmer Đỏ không bao giờ dám giết người trong các ngôi chùa, rồi phóng hỏa đốt chùa như bọn lãnh đạo CSVN đã tưởng tượng. Hành động giết người tập thể dã man nầy chỉ có bộ đội CSVN vô thần mới dám làm, như chúng đã làm trong biến cố TẾT MẬU THÂN1968 tại HUẾ.
Những vụ giết người tập thể như vậy, giải thích theo ngôn từ của TROTSKY: “Chẳng có ai là đao phủ, chỉ có nạn nhân.” Đúng vậy, cho dù nhân chứng có thấy mặt đao phủ thật sự là bộ đội CSVN, cải trang thành quân Khmer Đỏ, họ có dám đứng tố giác hay không? Không ai còn lạ gì thủ đoạn “giết người bịt miệng” của bọn CSVN. Làm sao những người được chánh quyền CSVN địa phương đưa ra làm nhân chứng, liệu họ có dám nói lên sự thật hay không? Chỉ cần một cái gật đầu, xác nhận bọn CSVN là lũ giết người thì đã toi mạng rồi!
KẾT LUẬN
Chúng tôi hy vọng “ỦY BAN TRUY TỐ TỘI PHẠM CHỐNG NHÂN LOẠI” tiến hành thu thập các tài liệu để làm sáng tỏ về vụ thảm sát nầy và mở lại: “HỒ SƠ CSVN THẢM SÁT 3.574 ĐỒNG BÀO TẠI LÀNG BA CHÚC, TỈNH AN GIANG TRONG THÁNG 4/ 1978” để truy tố tội ác diệt chủng của bọn lãnh đạo Đảng CSVN ra trước TÒA ÁN QUỐC TẾ LAHAY để đền tội.
Một góc khu nhà mồ Ba Chúc
NGUYỄN VĨNH LONG HỒ
————————————————————————–
TÀI LIỆU THAM KHẢO:
- Chiến tranh Đông Dương 3 của Hoàng Dung.
- Nửa tháng trong miền Thất Sơn của Nguyễn văn Hầu
- Tài liệu giải mật về cuộc chiến Hoa Việt của Lâm Lễ Trinh
- Thư tố cáo tội ác bọn CSVN của ông Trần H.
- Câu chuyện ngôi làng Ba Chúc ở biên giới Miên Việt của Hoàng Quý
- Ba Chúc ngày 16 tháng 3…Phóng sự của Lục Tùng.
- When the Khmer Rouge came to kill in Vietnam của James Pringle.
(Vietlinh)
LIEN THANH – Gởi Thân Nhân Của Những Nạn Nhân Bị Thảm Sát Trong Biến Cố Mậu Thân 1968 tại Huế
Thư Ngỏ Gởi Thân Nhân Của Những Nạn Nhân Bị Thảm Sát Trong Biến Cố Mậu Thân 1968 tại Huế
Hãy trả lại công bằng và công lý cho 1200 thường dân bị mất tích và 5327 thường dân vô tội bị cộng sản đập đầu chôn sống, bắn giết, trong Tết Mậu Thân tại Cố Đô Huế năm 1968.
Đồng bào Huế hãy hợp tác với chúng tôi trong nổ lực truy tố những kẻ sát nhân ra Tòa Án Hình Sự Quốc Tế về tội diệt chủng.
Liên Thành
Nguyên Chỉ Huy Trưởng BCH/CSQG Thừa Thiên-Huế
Địa chỉ liên lạc:
nguyenphúclienthanh@gmail.com
biendongmỉentrung@yahoo.com
________________________________________________
Gần 42 năm trôi qua kể từ Tết Mậu Thân 1968, một quản thời gian không phải ngắn cho một đời người, nhưng đối với người dân Huế và thân nhân của 5327 nạn nhân trong cuộc tàn sát mà Hồ Chí Minh và Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam ra lệnh cho Khu Ủy Trị Thiên qua Chính ủy mặt trận Huế là Lê Chưởng áp dụng biện pháp “Bạo lực cách mạng” hay “Bạo lực đỏ” tàn sát đẩm máu đồng bào Huế chỉ vì họ không tham gia cuộc “Tổng mỗi dậy” do Đảng Cộng Sản Việt Nam chủ trương thực hiện tại Cố đô Huế trong những ngày đầu xuân Mậu Thân 1968, thì bốn mưoi hai năm trôi qua quả quá ngắn để hàn gắn những đỗ nát đau thương, những chua xót ngậm ngùi trong lòng mọi người dân Huế.
Biến cố lịch sử kinh hoàng nầy vẫn còn mới, còn đau và còn rĩ máu, bởii vì: nợ vẫn chưa được trả, công bằng và công lý vẫn chưa có.
Tôi, Liên Thành người đã có mặt trước, trong, và sau khi xẫy ra cuộc chiến Mậu Thân tại Huế, viết lại mấy dòng nầy, như là một bổn phận cho những người dân vô tội và chiến hữ của tôi đã ngã xuốngtrong biến cố đau thương nầy.
Mậu Thân 1968
Tháng 5 năm 1967, Hồ chí Minh chủ tọa phiên họp của Bộ chính trị trung ương đảng CS Việt Nam để duyệt xét tình hình và kế hoạch cho Chiến dịch đông xuân 1967-1968. Kế đến, từ ngày 20 đến ngày 24/10/1967, tại phiên họp của bộ chính trị, thay mặt Quân ủy trung ương, Tướng Văn Tiến Dũng trình bày dự thảo chiến dịch Đông- Xuân- Hè 1967-1968. Bộ Chính trị quyết định mở cuộc công kích, tổng nỗi dậy vào đúng Tết Mậu Thân 1968.
Như vậy cuộc TCK tổng nỗi dậy đã được bọn chúng quyết định vào tháng 10/ 1967. Để đánh lừa, tạo yếu tố bất ngờ, HCM tráo trở đề nghị hưu chiến 7 ngày trong dịp Tết Mậu Thân, nhưng chính phủ VNCH chỉ chấp thuận 3 ngày mà thôi.
Những họat động của Việt Cộng trước khi bọn chúng phát động cuộc tổng công kích đã được BCH/CSQG Thừa Thiên-Huế ghi nhận như sau:
Tin tình báo kỷ thuật
Khỏang từ ngày 10/12/1967, gần 20 ngày trước cu65c tấn công, cơ quan tình báo dân sự đồng minh đã có một lọat không ảnh chụp được tại những vùng núi phía tây thành phố Huế như vùng thượng nguồn sông Bồ, sông Hữu Trạch, Khe Trái, động Chuối[núi Kim Phụng], không ảnh cho thấy một số lượng đông đảo các đơn vị của Việy Cộng đang tập trung tại các vùng trên.
Tin tình báo kỷ thuật cũng ghi nhận một số điện đài của các đơn vị lớn VC đang họat động trong những vùng nầy.
Tôi đã được cơ quan tình báo dân sự đồng minh thông báo đầy đủ.
Đồng thời họ cũng yêu cầu tôi xử dụng lực luợng tình báo cơ hữu Cảnh Sát Đặc Biệt để phối kiễm và xác nhận thêm các tin tức trên.
Lực luợng CSĐB của BCH/CSQG Thừa Thiên Huế, ngoài ngoài 13 ban đặc biệt của 13 quận thuộc tỉnh Thừa Thiên và thị xã Huế, chúng tôi còn có những tóan tình báo xâm nhập vào hằng ngũ địch trực thuộc Ban Họat Vụ sau nầy gọi là G công tác. Tất cả những đơn vị tình báo nầy đều bá cáo về BCH tỉnh những tin tức tương tự giống nhau:
- Dân chúng những vùng D, F [lượng giá tình hình an ninh] điều được cở sở VC địa phương thông báo “ Mọi gia d8ình trong vùng đều phải mua trử lương thực, dự trử thuốcc men, chuẩn bị cho một cuộc đánh lớn sắp xẩy ra.
- Một số cán bộ CS từ cấp huyện trở lên cũng đã đượcc lệnh rời khỏi địa bàn họat động lên mật khu hội họp.
- Thành phố Huế có 8 Chi bộ đảng CS và khỏang 80 cơ sở đảng bí mật đã có những họat động khác thường, bọn chúng tiếp xúc với nhauthường xuyên hơn.
- Các trạm giao lien nội thành có rất nhiều kẻ lạ xuất hiện.
- Nhiều cơ sở nằm vùng trong nội thành được điều động lên mật khu hội họp do Khu ủy Trị Thiên tổ chức. Bọn chúng rời thành phố vào đầu tháng 12/1967 và trở lại thành phố vào gần cuối tháng 12/1967.
Đương nhiên trong số những cơ sở lên lên họp trên mật khu có cơ sở nội tuyến của chúng tôi, vì vậy khi họ trở về chúng tôi nhận được bá cáo của họ như sau:
“Khóa học tập nầy có khỏang 300 can bộ và khoảng 130 cơ sở nòng cốt nội thành. Nội dung học tập là phương thức phát động quần chúng nỗi dậy tai nông thôn và đô thị. Nhiệm vụ của họ là sau khi trở về địa bàn họat động thành lập các đội công tác làm nòng cốt phát động quần chúng tổng nỗi dậy khởi nghĩa”.
Cũng cần nói rõ thêm trong số những cơ sở nội thành được điều lên mật khu có cả Giáo sư Đại Học Huế Lê văn Hảo và một số sinh viên đại học Huế, bọn chúng là cơ sở nội thành VC.
- Các thành phần tranh đấu năm 1966 thân cận của ông Thích Trí Quang đã thóat ly lên mật khu vào cuối tháng 6, tháng 7/1966, nay trong những ngày cận Tết đã đột nhập thành phố Huế và đang trú ẩn tại các căn cứ lõm của bọn chúng trong thành phố.
Căn cứ vào những sự việc nêu trên, cọng vào một số dự kiện khác chúng tôi cơ quan tình báo CSQG Thừa Thiên-Huế và cơ quan tình báo dân sự Hoa kỳ sau khi đã phân tích, lượng giá tin tức chúng tôi cùng đi đến kết luận chung là:
Việt Cộng sẽ tấn công Huế trong những ngày Tết Mậu Thân 1968.
Thế nhưng, cho đến ngày hôm nay, đã trên 42 năm trôi qua, câu hỏi mà nhiều ngừoi vẫn hỏi tôi:
“ Tại sao tin tức tình báo của CSQG và tình báo dân sự Hoa kỳ đầy đủ và chính xác như vậy mà thảm họa vẫn xẫy ra cho Huế:
VC tấn công và chiếm Huế 26 ngày, giết chết 5327 thường dân vô tội, bắt đi mất tích 1200 người. Tại sao?”
Có những điều sau đây có thể lý giải một phần nào:
- Bản chất người quốc gia quá thiệt thà, lương thiện, bị Hồ chí Minh và đảng Cộng Sản phỉnh gạt, lợi dụng
hưu chiến 3 ngày. Chính quyền miền Nam cũng như đồng bào không thể ngờ Hồ chí Minh và đảng Cộng Sản tán tận lương tâm đến độ lợi dụng những ngày Tết thiên liêng của dân tộc bất thần xua đại quân chém giết đồng bào, sát hại sinh linh vô tội.
Muôn vạn đời sau, mỗi độ tết về, lịch sử lại nhắc rằng, bọn Cộng Sản Việt Nam đã vô lương tráo trở, cuồng sát đồng bào Huế trong Mậu Thân 1968.
- Các cấp chỉ huy đã thiếu trách nhiệm, không có kế hoạch phòng thủ Huế.
- Các cấp chỉ huy Tỉnh, CSQG, Tiểu Khu đã cho lệnh xã trại 50% quân số, nên khi bị địch tấn công, không đủ lực lượng để phản công.
- Quan trọng nhất là tin tức tình báo từ CSBĐ thuộc BCH/CSQG Thừa Thiên Huế,một phúc trình rất đầy đử đích thân tôi đưa trình cho Ông Truởng Ty Đòan Công Lập nhưng ta bị ông ta ém nhẹm. Lý do ông ta là cơ sở mội tuyến cho cơ quan tình báo Việt Cộng, cán bộ Việt Cộng chỉ huy ông ta là tên Trung Tá VC điệp viên Hòang Kim Loan. Khi tôi trình bản tin với một số biện pháp đề nghị thì ông Đòan Công Lập lý luận rằng:
“Loan tin nầy chỉ sẽ làm kinh động dân chúng, chắc gì có thật”.
Trong thời gian nầy chúng tôi và tóan cố vấn tình báo dân sự Hoa Kỳ đã phát hiện Đòan công Lập là nội tuyến, chúng tôi đang phối hợp mật theo dõi đương sự.
Theo nguyên tắc chỉ huy, tôi không thể vuợt quyền, nhưng vì tình hình đã quá khẩn cấp và nghiêm trọng, tôi trực tiếp gặp Trung Tá Phan văn Khoa Tỉnh trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng Tiểu Khu Thừa Thiên để cố thuyết phục ông ta phải có kế hoạch phòng thủ thành phố, còn nuớc thì vẫn còn phải tát. Nhưng rũi thay ông chỉ ừ hử cho qua chuyện mà không thèm để ý đến bản phúc trình của viên trung úy Phó Ty CSĐB mới 25 tuổi đầu non choẹt như tôi.
Kết quả Mậu Thân 1968 tại Huế thảm khốc hơn các nơi nào hết trên tòan cõi miền Nam Việt Nam với cái giá phải trả cho sự thiệt thà, ngây thơ, tắc trách, vô trách nhiệm, phản bội, của một số giới chức chính quyền Huế là:
5327 thường dân vô tội bị Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản tàn sát, bắt đi mất tích 1200 người.
Thi hành chỉ thị tàn sát đồng bào Huế của Hồ Chí Minh và bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam ngoài Lê Chưởng còn có những nhân vật sau đây:
1- Đại tá Nguyễn Mậu Huyên từc Bảy Lanh, tức Nguyễn Đình Bảy truởng ban An Ninh Tỉnh ủy Thừa Thiên, Thị ủy Huế.
2- Đại Tá Lê Tư Minh tư lệnh mặt trận Huế
3-Tống Hoàng Nguyên Trưởng Ban An Ninh Khu Ủy Trị Thiên-Huế.
4- Hoàng Phương Thảo Thuờng vụ Thành ủy Huế.
5- Trung Tá điệp viên Hoàng Kim Loan, Thành ủy viên Thành ủy Huế phụ trách “Tổng nỗi dậy”.
Họ xử dụng một số cơ sở nội thành Việt Cộng như :
1- Giáo sư Hoàng Phủ Ngọc Tuờng,
2- Sinh viên Y khoa Hoàng Phủ Ngọc Phan,
3- Nguyễn Đắc Xuân Sinh viên sư phạm ban Việt Hán,
4- Sinh viên luật khoa Nguyễn Thiết
5- Nữ Sinh viên dược khoa Nguyễn Thị Đoan Trinh,
6- Sinh viên Lê Hữu Dũng,
7- Nguyễn hữu Vấn, Giáo sư trường Quốc Gia âm Nhạc và kịch nghệ
8- Giáo sư Tôn Thất Duơng Tiềm, trường trung học Bồ Đề
9- Giáo sư Nhân chủng học thuộc viện Đại Học Huế Lê Văn Hảo 10- Cựu giám thị trường Quốc Học Huế Nguyễn Đóa cũng là cha vợ của Tôn Thất Duơng Tiềm.
11- Bà Đào thị Yến thuờng đuợc gọi là Bà Tuần Chi nguyên hiệu truởng truờng nữ trung học Đồng Khánh Huế.
12- Cha con ông Thiên Tuờng chũ tiệnm thuốc Bắc tại vùng An Cựu. Ông Thiên Tuờng là cha nuôi Đại Tá Công An Việt Cộng Nguyễn đình Bảy tức Bảy Lanh từ lúc Bảy Lanh còn nhỏ.
13- Tên Nguyễn Bé thờ nề, chủ tịch khu phố tại Quận II, thị xã Huế.
14- Tên thầy bói Diệu Linh ở khu phố Gia Hội, Quận II thị xã Huế.
Và một số đông các cơ sở nội thành của Việt Cộng nằn vùng từ lâu trong học sinh, sinh viên, công chức, cảnh sát, tiểu thuơng, thuơng gia.
Đặc biệt những kẻ đội lốp tu hành như Thích Đôn Hậu, Chánh đại diện Phật Giao Ấn Quang miền Vạn Hạnh, trù trì chùa chùa Linh Mụ, Thích Thiện Siêu Chùa Từ Đàm v.v…
Để chuẩn bị cho cuộc tổng công kích, tổng nỗi dậy tại Huế, vào ngày 21 tháng 1 năm 1968 trước trận đánh Mậu Thân, Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam đã gởi mật điện cho Trung ương Cục Miền Nam, Khu Ủy khu 5, và Khu ủy Trị Thiên-Huế yêu cầu Phạm Hùng, Võ Chí Công, Tướng Trần văn Quang thành lập mặt trận chính trị thứ hai lấy tên là Liên Minh Dân Chủ Dân Tộc Hòa Bình. Tổ chức chính trị nầy được dựng lên nhằm phân hóa chính quyền miền Nam, tập hợp những cá nhân chống chính quyền miền Nam, chống Mỹ cũng như bất cứ tần lớp dân chúng nào họ có thể lối kéo.
Tại Trị Thiên-Huế, Liên minh này đuợc Thiếu Tuớng Trần văn Quang Tư Lệnh chiến truờng Trị Thiên-Huế và Lê Chưởng Chính ủy chiến trường cho lệnh thành lập truớc ngày giờ tấn công Huế, với thành phần gồm có:
1- Chủ Tịch
Ông Lê Văn Hảo, giáo sư Nhân Chủng Học Viện Đai Học Huế
2- Phó chủ Tịch
Ông Thích Đôn Hậu Chánh Đại Diện Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất miền Vạn Hạnh.
3- Tổng thư Ký
Ông Hòang Phủ Ngọc Tường nguyên giáo sư Trường Quốc Học. Đương sự cùng với em ruột là Hòang Phủ Ngọc Phan thoát ly lên mật khu vào tháng 6/1966 sau vụ tranh đấu của Thích Trí Quang tại miền Trung.
4- Phụ trách Học Sinh, Sinh Viên Giải Phóng
Ông Nguyễn Đắc Xuân nguyên Sinh viên Đại Học Sư Phạm ban Việt Hán. Đương sự thóat ly lên mật khu vào tháng 7 năm 1966 sau vụ tranh đấu vào tháng 6/1966 của Thích Trí Quang.
Ngoài ra trong suốt hai mươi sáu ngày Việt Cộng chiếm Huế, Ông Lê Văn Hảo còn được giữ chức vụ Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Cách Mạng Thừa Thiên Huế. Bà Đào Thị Xuân Yến tức Tuần Chi giữ chức Phó Chũ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Cách Mạng Thừa Thiên Huế. Sinh viên Nguyễn Đắc Xuân giữ chức vụ Trưởng Đòan An Ninh và bảo vệ khu phố hay gọi là Đội tự vệ thành. Các nhân vật Hòang Phủ Ngọc Phan, Tôn Thất Dương Tiền, Nguyễn Thị Đoan Trinh, Nguyễn Dũng, Nguyễn Thiết, Nguyễn Đóa v.v… đều ở trong đoàn An Ninh và Bảo Vệ Khu Phố của Nguyễn Đắc Xuân.
Ngoài ra Nguyễn Đắc Xuân còn đứng ra tổ chúc đòan Nghĩa Binh Cảnh Sát và giao cho Ông Nguyễn Văn Cán Quận Trưởng CSQG nguyên là Trưởng Ty CSQG Thị Xã Huế làm Truởng Đòan, và đòan Nghĩa Binh Quân nhân.
Hoàng Phủ Ngọc Tường đã được Hoàng Lanh và Trung Tá Hòang Kim Loan Thành Ủy Viên Thành Ủy Huế bổ nhiệm Chủ Tịch Tòa án Nhân Dân tại truờng tiểu học Gia Hội thuộc Quận II thành phố Huế. Nguyễn Đắc Xuân và Hòang Phủi Ngọc Phan được giữ chức Chủ Tịch Tòa Án Nhân dân tại Quận I trong Thành Nội Huế.
Rạng sáng mồng hai Tết Mậu Thân, đúng 2 giờ 33 phút, khởi đầu của 624 giờ đau thương, kinh hoàng. Từ rừng núi phía tây tràn vào, họ là “Quân Đội nhân Dân”, là “Quân Giải Phóng”, là những tên nằm vùng, những kẻ trí thức, giáo sư, sinh viên đã một thời tham gia trong phong trào tranh đấu Phật Giáo năm 1966. Họ đã thóat ly lên mật khu từ độ đó, nay theo lệnh của ông Hồ Chí Minh, của Bộ Chính Trị Đảng Công Sản Việ Nam trở lại Huế với guơm đao búa liềm, với mã tấu, với Ak47, với B40, bắn sập thành phố, thẳng tay chém giết hằng loạt dân lành vô tội nhằm trả mối hận xưa, để “giải phóng “ đồng bào Huế. Và Huế trong 624 giờ đồng hồ, đã trãi qua từng giây một,từng phút một, tùng ngày một với những tang tóc điêu linh, những máu và nuớc mắt của hằng chục ngàn ngừoi dân bỡ ngỡ, ngơ ngác trước sự hiện diện của cái ác không ai ngờ tới.
Trong trận Mậu Thân, cộng quân đã tung vào chiến trường Huế gần 10 ngàn quân trong đó có 4700 quân chính quy Bắc Việt. Số còn lại là quân MTGPMN, du kích của các Huyện, và đám cơ sở nằm vùng, những lực lượng của ông Thích Đôn Hậu và Thích Trí Quang trong vụ tranh đấu năm 1966.
Mười ngàn quân nầy không phục vụ dưới ngọn cờ đỏ sao vàng, cũng chẳng phục vụ dưới bóng cờ của MTGPMN mà phục vụ dưới ngọn cờ của Lien Minh Các Lực Lượng Dân Tộc, Dân Chủ Hòa Bình do Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam mới thành lập mà Chủ tịch là giáo sư Lê văn Hảo, Phó chủ tịch là Thích Đôn Hậu, tổng thư ký là Hoàng Phủ Ngọc Tường và phụ trách học sinh, sinh viên trí thức là Nguyễn Đắc Xuân.
Bọn nằm vùng địa phương đã phối hợp với cộng quân để gieo rắc đau thương cho đồng bào Huế trong 624 giờ kinh hoàng đó. Huế đã dìu nhau chạy trốn trong bước chân khập khiễng và nỗi kinh hòang. Có thể nói ở Huế lúc đó mỗi thước đất là một thây người, là một vũng máu tươi chưa kịp đổi màu. Huế ngập trong thây ngừoi và biển máu, từ bờ cây bụi cỏ, đường lớn đường nhỏ, từ trong nhà ra đến sân, sân trước, sân sau!
Sáng ngày mồng hai, trời chưia sáng hẳn, một số lớn gia đình trong ba quận đã bị Việt Cộng và đám chỉ điểm xông vào từng nhà lục sóat tìm kiếm những “ công an, cảnh sát, ngụy quân, ngụy quyền” đang ẩn trốn đâu đó, và hằng lọat súng đã nổ bắn vào họ, nhưng người đang cố gắng trốn tránh, đào thóat khỏi nhà, tim đường về đơn vị.
Khoảng 6 giờ sáng, suơng chưa tan, trời trở lạnh và thấp, Huế bật khóc trong nghẹn ngào, đau đớn, khi trên kỳ đài Phú văn Lâu lá quốc kỳ không còn đó nữa. Thay vào đó là một lá cờ gồm 3 mảnh: Hai mảnh hai bên màu xanh nhạt, mảnh giữa màu đỏ có ngôi sao vàng. Dân chúng Huế cứ ngỡ là cờ của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Thật tình không phải, cờ MTGPMN chỉ có 2 mảnh, một mảnh màu xanh nhạt, một mảnh màu đỏ giữa có ngôi sao vàng. Lá cờ treo trên Kỳ Đài Ngọ Môn là cờ của Liên Minh các lực Lượng Dân tộc, Dân Chủ và Hòa Bình.
Ngày mồng hai Tết, dân Huế bắt đầu chạy giặc từ 7 giờ sáng. Họ bỏ lại tất cả để chạy trốn. Nhà cửa tài sản bỏ lại đã đành, ngay quần áo cũng không kịp mang theo, thức ăn, nuớc uống cũng quên, chỉ mong rời khỏi nhà càng sớm càng tốt. Già trẻ, lớn bé, cha mẹ, con cái dắt dìu nhau tìm đường chạy trốn. Bọn Việt Cộng nổ súng vào đoàn người đang hổn loạn, hốt hoảng chạy tìm nơi bình yên trú ẩn. Thây người ngã ngục, máu đào dân lành tuôn rơi, tô đỏ cờ sao vàng của đảng Cộng Sản Việt Nam.
-Tại vùng Bến Ngự, Nam Giao, Từ Đàm dân chúng kéo nhau chạy trốn lên vùng nhà máy nước Vạn Niên gần đồi thong Quãng Tế sát cạnh chùa Từ Hiếu.Có nhiều đòan người chỉ đi được nửa đường thì bị bọn Việt Cộng pháo kích chận lại, nên đành phải quay trở về.
- Tại làng Phú Cam, lực lượng địch đã vây kín, dân chúng kéo nhau vào trú ẩn tại nhà thờ chánh tòa Phủ Cam.
- Riêng tại Quận III Thị xã Huế, từng đòan ngừoi từ vùng cầu Kho Rèn, dọc đường Phan Đình Phùng ,vùng An Cựu và xóm đạo dòng Chúa Cứu Thế, kéo nhau chạy trốn vào nhà thờ dòng Chúa Cứu Thế, trường trung học Thiên Hựu.
- Dân cư vùng cầu số 7, vùng Hàng Me, khu vực Đập Đá, khu trường trung học Nguyễn Tri Phuơng kéo chạy vào trú tại trường trung học Kiễu Mẫu nằm sát cạnh Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên-Huế và BCH/Tiểu Khu.
- Tại Quận II thị xã Huế, một số ít dân chúng chạy trốn vào chùa Diệu Đế, chùa Ông, chùa Áo Vàng, trường trung học Gia Hội, đại đa số dân chúng còn lại trốn tại nhà.
- Tại Quận I thị xã Huế, dân chúng đều tìm đường chạy trốn về trú ẩn vùng Câu Kho, Mang Cá nơi có Bộ Tư Lệnh Sư Đòan I Bộ Binh của Thiếu Tướng Ngô Quang Trưởng che chở cho họ.
Trời đất như báo hiệu cho biết những ngày tang tóc của Huế đã bắt đầu đến. Không như năm trước, năm nay trời trở lạnh nhiều và cơn nưa phùn đã bắt từ ngày mồng hai Tết, kéo dài trong suốt 26 ngày, thời gian chiến cuộc tại Huế. Bầu trời u ám , mây xám đặc phủ cả thành phố. Huế trong cơn mưa lạnh giá buốt của đất trời, và trong nỗi sợ kinh hải của người dân đang chạy giặc.
Súng nổ từ khuya đến suốt ngày mồng hai Tết, và vẫn tiếp tục nổ…Lâu lâu trên bầu trời xám xuất hiện một chiếc máy bay quan sát L-19, hoặc môt chiếc trực thăng bay thật cao lạc lõng giữa bầu trời cố đô Huế, lập tức hằng lọat súng của Việt Cộng từ mọi nơi trong thành phố bắn lên máy bay. Hằng trăm, hằng ngản lọat đạn nổ rền làm tăng thêm nỗi thất vọng của mọi ngừoi.
Trong khi lực luợng quân sự của Việt Cộng đang tấn công vào những vị trí quan trọng trong thành phố, thì bộ phận chính trị, an ninh của Bộ Tư Lệnh Mặt Trận Quân Khu Trị Thiên-Huế phối hợp với ban An ninh Tỉnh Ủy, Thị Ủy Thừa Thiên-Huế cùng đám Việt Cộng nằm vùng bắt đầu tắm máu, tàn sát dân Huế.
Toàn bộ lực luợng an ninh do hai cán bộ cấp Khu chỉ huy là Tống Hoàng Nguyên, và phụ tá là Đại tá Công An Nguyên Đình Bảy tức Bảy Lanh .
Về chính trị, thành ủy viên Hòang Kim Loan và Hoàng Lanh phụ trách thành lập chính quyền Cach Mạng tại Huế và phát động quần chúng thực hiện cuộc “tổng nỗi dậy”.
Cả hai nhóm an ninh và chính trị nầy hoạt động song hành và kết hợp với lực lượng cơ sở nội thành gồm thành phần trí thức , sinh viên, những thành phần đã từng tham gia trong phong trào dấy lọan của ông Trí Quang, Đôn Hậu vào năm 1966. Những thành phần nầy tạo thành một lực luợng hùng hậu và sắt máu nhất, bọn chúng đã tàn sát dân Huế không một chút nuơn tay.
Ngay từ rạng sáng ngày mồng hai Tết, lực lượng an ninh Khu Ủy Tri Thiên và tỉnh thị ủy Thừa Thiên-Huề đã bắt một số ngừoi mà bọn chúng đã có sẵn danh sách và đem giam tại Tòa Đại Biểu chính phủ VNCH tại đương Lê Lợi thuộc Quận III thị Xã Huế.
Sáng ngày mồng ba Tết tức ngày 3 tháng 2 năm 1968 dương lịch, Tống Hoàng Nguyên, Bảy Lanh, Hoàng Kim Loan, nhận lệnh trực tiếp từ Lê Chưởng, chính ủy mặt trận Huế bắt đầu thi hành Nghi quyết của Bộ chính trị là “tổng nỗi dậy, thiết lập chính quyền cách mạng”. Thành lập mặt trận thứ 2 lấy tên là Liên Minh Dân Chủ Dân Tộc Hòa Bình [Mặt trận thứ nhất là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam] và lùng diệt, truy quét thành phần ác ôn, tàn binh “ngụy”, Công an Cảnh sát “ngụy”, các thành phần tay sai làm cho tình báo CIA.
Đây là những chi tiết được biết sau nầy theo lời khai của Thành ủy viên Hòang Kim Loan bị Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên-Huế bắt vào mùa hè đỏ lửa tháng 5/1972.
Phân công của các cán bộViệt Cộng
1- Thanh lập chính quyền cách mạng cấp quận, tỉnh và chuẩn bị “tổng nỗi dậy” ngừoi lãnh đạo và phụ trách hai công tác nầy là Thành ủy viên Hòang Kim Loan và Hòang Lanh.
Sáng ngày mồng hai Tết, sau buổi mít tinh tại Quận I và Quận II ,với đám cơ sở nằm vùng, Hòang kim Loan và Hòang Lanh để cử hai cơ sở nằm vùng của bọn chúng nắm giữ chức vụ Ủy ban Nhân dân Cách mạng Quận I và II:
1- Nguyễn Hữu Vấn, giáo sư trường Quốc Gia Âm nhạc và Kịch nghệ làm chũ tịch Ủy Ban Nhân dân Cách mạng Quận I
2- Nguyễn Thiết chũ tịch UBCM quận II.
Nguyễn Thiết vuợt tuyến vào Nam nắm 1957. Sau đó học luật. Thành viên trong ban chấp hành Tổng hội Sinh viên Đại học Huế. Là Can bộ Cộng Sản nằm vùng trong Tổng Hội Sinh viên Đại Học Huế từ lâu.
3- Tại Quận III.
Đại Tá Công An Nguyễn đình Bảy tự Bảy Lanh kiêm nhiện chức vụ chủ Tịch ủy ban Nhân dân Cách mạng Quận III.
4- Chính quyền Ủy Ban Nhân dân Cách mạng tỉnh.
- Chủ tịch ủy ban Nhân dân Cách Mạng Thừa Thiên –Huế : Giáo sư Nhân chủng học thuộc viên Đại Học Huế, Lê văn Hảo.
Lê văn Hảo là một trong những thành phần tranh đấu tích cực của ông Thích Trí Quang vào năm 1966.
Giáo sư Lê văn Hảo là cơ sở Trí vận dứới sự điều khiển của Thành ủy viên Hòang Kim Loan.
- Phó chủ tịch là bà Đào thị Yến tức bà Tuần Chi, nguyên hiệu trưởng trường nữ trung học Đồng Khánh Huế, cũng là cơ sở trí vận dưới quyền điều khiển của Hoang Kim Loan.
- Đồng phó chủ tịch là thường vụ Thành ủy Hòang Phương Thảo.
Liên Minh Các Lực Lượng Dân Chủ Dân Tộc Hòa Bình tại Huế
- Chủ tịch : Giáo sư Lê Văn Hảo.
- Phó chủ tịch: Thích Đôn Hậu.
Thích Đôn Hậu là cơ sở tôn giáo vận của thanh ủy viên Hoang Kim Loan.
Thích Đôn Hậu trù trì chùa Linh Mụ, là Chánh Đại Diện Phật giáo Ấn Quang miền Vạn Hạnh.
- Tổng thư ký: Giáo sư Hoang Phủ Ngọc Tuờng
- Phụ trách học Sinh Sinh Viên, các thành phần trí thức : Nguyễn Đắc Xuân.
Theo đài phát thanh Hà Nội, phát đi bản tin vào ngày mồng 3 Tết, tức là ngày 1tháng 2 năm 1968 thì đây là một lực lượng kết hợp nhân sĩ, trí` thức, học sinh, sinh viên và tôn giáo[Phật Giáo] yêu nước vừa mới thành lập tại Huế nhằm đứng dậy chống đế quốc Mỹ và đám tay sai bọn “ ngụy quân , ngụy quyền”.
Lùng, diệt, truy quét ác ôn, tàn binh “ngụy”, tay sai CIA.
Ngoài ra, thi hành chỉ thị của Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam và Lê Chưởng Chính Ủy mặt trận Huế, Tống Hòang Nguyên
Trưởng ban An Ninh Quân Khu Trị Thiên, và Đại Tá Công An Nguyễn Đình Bảy trưởng Ban An Ninh Thưa Thiên-Huế đã ra lệnh cho Nguyễn Đắc Xuân thành lập 3 lực luợng để phối hợp hành động với ban An Ninh Khu và Tỉnh, Thị là:
1- Lực Luợng Nghĩa Binh Cảnh Sát.
2- Lực lượng Nghĩa Binh Quân Nhân
3- Các Đội Tự Vệ thành.
- Lực Lượng Nghĩa Binh Cảnh Sát.
Nguyễn Đắc Xuân giao lực lượng nầy cho Ông Nguyễn văn Cán nguyên Ty CSQG thị xã Huế chỉ huy. Cũng cần phải nói rõ thêm, Nguyên Văn Cán ngạch Quận Trưởng Cảnh Sát VNCH. Là tay chân thân cận của Ông Thích Trí Quang, trong suốt thời gian tranh đấu của Thích Trí Quang và 1966, Quận Cán được bổ nhiệm trưởng Ty CSQG thị xã Huế.
Quận truởng CSQG nguyễn văn Cán cũng là cơ sở Việt Cộng nội thành Trung Tá điệp viên Cộng Sản Hòang Kim Loan là cán bộ diều khiển của Quận Cán. Ngoài ra theo lời khai của Hoàng Kim Loan, chính y và thành ủy viên Hoàng Lanh cũng đã nhiều lần trú ngụ tại nhà Quận Cán.
Lực lượng Nghĩa Binh Cảnh Sát chỉ là hữu danh vô thực trong suốt thời gian Việt Cộng chiến Huế chẳng quy tụ được nhân viên Cảnh sát nào cả.
- Lực Lượng Nghĩa Binh Quân Nhân
Nguyễn Đắc Xuân giao cho Đại Úy Nguyễn Văn Lợi Sĩ quan QLVNCH. Lực Lượng Nghĩa Binh Quân Nhân nầy ngòai Đại Úy Lợi ra còn có được khỏang 10 tên Lao công đào binh gia nhập.
Chúng tôi không có một tin tức nào ghi nhận mọi họat đông của hai lực lương nầy trong thời gian đó.
- Đội tự vệ Thành
Trực tiếp chỉ huy là Nguyễn Đắc Xuân, đoàn viên là những thành phần tranh đấu trong vụ tranh dấu 1966 của ông Thích Trí Quang, một số thóat ly lên mật khu vào thang 6, 7/1966 khi phong trào tranh dấu của ông Thích Trí Quang thất bại, một số bị bắt ở tù ra tái họat động trở lại, số khác là cở sở nằm vùng trong mọi thành phần quần chúng tại Huế như: Giáo sư , học sinh, sinh viên , tiểu thuơng v.v…
Đội tự vệ Thành của Nguyễn Đắc Xuân là lực luợng nguy hiểm nhất, bọn chúng phụ trách chỉ điểm, bắt bớ và hành quyết dân chúng , dân, quan, cán, chính VNCH .
Hầu hết những ngừoi bị bắt, bì hành hình, bị bắn, bị chôn sống trong thành phố suốt 26 ngày đều do Nguyễn Đắc Xuân và lực lượng của y thực hiện theo chỉ thị của đảng CSVN
Tóm lại, Lực lượng Nghĩa Binh Cảnh Sát, Lực Lượng Nghĩa Binh Quân Nhân, Lực Luợng Liên Minh Dân Chũ Dân Tộc Hòa Bình mà Ông Hồ chí Minh và Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam trình làng quốc nội và quốc tế trong tết Mậu Thân tại Huế với 2 mục đích rõ rệt:
1- Dùng các lực lương nầy để lôi cuống quần chúng Huế tham gia vào cuộc “Tổng nỗi dậy”. Một hình thức như năm 1966 khi bọn chúng kết hợp với Trí Quang, Đôn Hậu, Thiện Siêu gây ra vụ biến động miền Trung. Còn nhớ bọn chúng và Ngô Kha, Nguyễn Đắc Xuân đã thành lập Chiến đòan Quân Nhân Phật Tử Nguyễn Đại Thức, lực lương Cảnh Sát Phật Tử, lực lượng Học Sinh, Sinh Viên Quyết Tử v.v…Tóm lại là bình mới nhưng rượu củ.
2- Ông Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam đã tráo trở bỉ ổi đánh lừa dư luận quốc tế:
Đã có cuộc Tổng nỗi dậy tại Huế, dân chúng đã tự động thành lập các lực lượng trên, đã tham gia đông đảo từ quần chúng, trí thức ,sinh viên, đến Quân Đội, Cảnh Sát Quốc Gia, tất cả đồng đứng lên chống Chính phủ trung ương Saigòn, chống đế quốc Mỹ xâm lược.
Nhưng ông Hồ và đảng Cọng Sản Việt Nam đã uớc tính và đánh giá sai lầm nên đã bị thất bại nặng nề trong âm mưu nầy: Dân chúng miền Nam thấy rõ, Quốc tế thấy rõ, Huế chẳng có cuộc Tổng nỗi dậy nào của quần chúng Huế trong Tết Mậu Thân 1968, mà lực lượng Quan Đội Nhân Dân, quân Giải Phóng, của ông Hồ đến vùng nào, chiếm vùng nào thì dân Huế kinh sợ bỏ trốn, rời khỏi vùng đó bằng mọi giá.
Thất bại vì không thể lối cuống dân chúng Huế theo chúng, không thể phát động cuộc Tổng nỗi dậy, Ông Hồ và Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam quyết định áp dụng “Bạo lực Cách mạng” hay “Bạo lực đỏ” để hăm dọa , trừng trị dân chúng Huế.
Trách nhiện thi hành Bạo lực Cách mạng được giao cho Ban An ninh Quân Khu Trị Thiên, ban An ninh Tỉnh Thị ủy Thừa Thiên-Huế, hai cơ quan an ninh nầy phối hợp chặc chẽ với các Đội Tự Vệ Khu Phố do Nguyễn Đắc Xuân chỉ huy, đòan viên của các đội Tự Vệ, những thành phần chủ chốt và sắt máu gồm có:
1- Các cơ sở nằm vùng từ lâu trong quần chúng thuộc các Quận I, II, III trong thành phố Huế.
2- Các thành phần trong Phong Trào Tranh Đấu Phật Giáo năm 1966 của ông Thích Trí Quang đã thoát ly lên mật khu nay trở lại thành phố.
3- Những cơ sở bí mật nội thành như:
- Hòang Phủ Ngọc Tường Giáo Sư Quốc Học
-Hòang Phủ Ngọc Phan, Sinh viên Y Khoa Đại học Huế.
- Nguyên Đóa cựu Giam thị trường Quốpc Học
- Nguyễn Thị Đoan Trinh [con gái của Nguyên Đóa] Sinh viên Duợc Khoa Đại Học Sàigon.
- Tôn Thất Dương Tiềm, Giáo sư Trường Trung Học Bồ Đề[ Con rễ của Nguyễn Đóa]
- Nguyễn Thúc Tuân nhân viên nhà thuốc Tây Tràng Tiền, Huynh Trưởng Hướng Đạo
- Lê hữu Dũng sinh viên đại học Sàigon, con trai của Lê Hữu Tý cơ sở kinh tài thuộc Thành Ủy Huế.
- Nguyễn Tròn bồi bàn tiệm ăn Quốc Tế tại đường Phan bội Châu, Huế.
- Nguyễn Bé, thợ nề tại Quân II thị xã Huế.
- Tên Gù tại tiệm bán thuốc lá cẩm lệ, Quận II thị xã Huế.
- Tên Trần Văn Linh, tức tên thầy bói toán Diệu Linh thuộc Quân II thị xã Huế.
- Chũ Tiêm thuốc Bắc Thiên Tuờng và hai ngừoi con trai là cán bộ Xây Dưng Nông Thôn.
Và… còn quá nhiều…. mà trí nhớ tôi không đủ sức nhớ hết.
Các Đội Tự Vệ Khu Phố của Nguyễn Đắc Xuân duợc rãi đều khắp 3 quận, đặc biệt là Quận I, và Quận II thị xã Huế. Đây là một lực luợng sắt máu và tàn bạo nhất, bọn chúng chính là thủ phạm của những vụ chỉ điềm, bắt bớ, sát hại hằng trăm, hàng ngàn đồng bào vô tội ở Huế.
Những nhân vật chũ chốt trong việc thi hành lệnh “Bạo Lực Cách Mạng hay Bạo Lực Đỏ” gồm:
1- Lê Chưởng Chính Ủy mặt Trận Huế
2- Đại Tá Lê Tư Minh Tư Lệnh mặt trận Huế.
3-Tống Hòang Nguyên: Trưởng Ban An Ninh Quân Khu Trị Thiên
4- Đại Tá Công an VC Nguyễn Đình Bảy tự Bảy Lanh Trưởng ban an ninh tỉnh thị ủy Thừa Thiên –Huê.
5- Trung Tá điệp Viên Hoàng Kim Loan, thành ủy viên Thành ủy Huế.
6- Hoang Lanh Thanh Ủy viên thành ủy Huế.
7- Hoàng Phủ Ngọc Tuờng, Tổng thư Ký lực lượng Liên Minh Dân Chủ Dân Tộc Hòa Binh.
8- Nguyễn Đắc Xuân, phụ trách học sinh, sinh viên, thành phần trí thức của lực lượng Liên Minh Dân Chũ dân Tộc Hòa Bình.
8- Nguyễn Thiết Chũ tịch Quận II.
9- Nguyễn Hữu Vấn, chũ tịch Quân I.
Kế hoặch được chia làm 3 giai đọan hết sức tinh vi:
Giai đọan I: Đợt trình diện lần thứ I
Đại lực lượng nầy chia thành nhiều toán nhỏ rãi đều trong 3 quân thanh phố Huế, bọn chúng đi lục sóat từng nhà , từng gia đình, kêu gọi tàn binh, Ngụy quân, Ngụy quyền, Cảnh sát, Công An Ngụy ra trình diện và giao nạp vũ khí để được khoan hồng.
Ngòai ra trong khi lục sóat từng gia đình bọn chúng đã bắt một số ngừoi mà bọn chúng đã có danh sách từ truớc.
Trong đợt trình diện lần thứ I nầy, đã có mộpt số ít công chức , quân nhân, CSQG trốn tại nhà đã ra trinh diện. Họ được bọn chúng cấp giấy đã trình diện và có quyền đi lại trong khu vực, từng ngừoi một nhận giấy chứng nhận ra về, chẳng gặp trở ngại nào cả.
Giai đoạn II: Đợt trình diện lần thứ II
Lời kêu gọi trình diện và giao nạp vũ khí vẫn tiếp tục, những ngừoi còn trốn chưa ra trinh diện thấy những kẻ đã trình diện đợt I yên hàn vô sựtrở về nhà, lại còn được cấp giấy tự do đi lạin nên họ theo ra trinh diện và họ cũng đã được bọn chúngcấp cho một giấy như vậy và cũng đã được bọn chúng cho tự do yên ổn trở về nhà.
Giai Đọan III: Đợt trình diên lần thứ III
Những ngừoi còn nghi ngở lẫn trốn chưa ra trinh diện hai lần trước, nay thấy hai đợt trình diện vùa rồi mọi ngừoi đều được tư do ra về và con đưộc cấp giấy đi lại trong vùng, vì vậy họ không còn nghi ngờ gì nữa quyết định ra trình diện.
Cũng như hai đợt trước, họ được bọn chúng cấp giấy và tự do ra về…
Thế nhưng, tất cả đã lầm, tất cả đã lọt vào bẫy của bọn chúng …
Chỉ vài ngày sau, lực luơng an ninh, cơ sở nằm đi lục xét từng nhà và yêu cầu những ai đã đi trình diện trong ba đợt vừa rồi phải trình diệntại các địa đểm trong thành phố mà chúng đã ân định để học tập.
Tin tuởng như ba đợt trình diện vùa rồi, đi rồi lại về, mọi ngừoi kéo nhau đi…
Nhưng rồi, vợ con trông đợi, cha mẹ mong chờ. Đêm qua đêm, ngày qua ngà, tháng qua tháng, những ngừoi ra đi sẽ không bao giờ trở lại…Vinh viễn không trở lại, ngàn đời vĩnh biệt…
Tất cả đã chết, Tất cả đã bị chon sống, tất cả đã bị bọn Việt Cộng không dung sung đạn, mà dung vật cứng đánh vào đầu và lấp xuống hầm sâu hố cạn tại một vài nơi trong thành phố Huế và một số lớn tại các quận Huơng Trà, Phú Vang, Phú Thứ, Huơng Thủy, Nam Hòa v.v…
Tất cả nạn nhân Mậu Thân họ đã không may mắn được chết như Trịnh Công Sơn viết trong bài hát phản chiến: “Không hận thù nằm chết như mơ”, mà họ đã chết trong tư thế hai tay bị tróibằng đủ tất cả các loại dây, dây điện thọai, dây kẽm gai, bị nghẹt thở và chết trong nỗi hải hùng, uất hận tột độ.
Tôi chợt nhớ đến hai bài hát Trịnh Công Sơn viết về Mậu Thân, mà từ ngày nó ra đời sau tết Mậu Thân đến bây giờ, tôi vẫn băn khoăn không tài nào hiểu nỗi tại sao nội dung của nó lại có nhiều điều mâu thuẩn như vậy, hay là tôi không đủ thâm thúy để hiểu? Đó là bài “ Hát trên những xác người” và bài” Bài ca dành cho những xác người”..
Trong 2 bài hát nầy, Trinh Công Sơn không hề đá động gì đến thủ phạm đã gây ra cảnh tàn ác nầy, cũng như niềm đau của nó đốii với thân nhân ở lại, và hậu quả của nó đối với đất nuớc, đối với lịch sử.
Từ nhỏ chúng ta đếu được dạy câu” một con ngưa đau, cả tàu không ăn cỏ”, thì Trịnh Công Sơn lại thấy vui hiện tạivà những hứa hẹn trong tương lai qua hai bài hát về Mậu Thân như sau:
“ Mẹ vỗ tay reo mừng xác con”
“Mẹ vỗ tay reo mừng chiến tranh”
“Chị vỗ tay hoan hô hòa bình”
Mẹ reo mừng xác con? Thật vậy sao? Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn!
Là phó Trưởng Ty CSĐB có mặt trong cuộc chiến Mậu Thân1968 và sau đó chỉ huy công tác điều tra tội ác giết ngừoi của Cộng Sản lúc bấy giờ, tôi chỉ thấy toan những ngừoi mẹ già, trẻ, gào thét ngất lịm bên xác con, chồng, thân nhân, trong không gian u ám, chết choc kinh hoàng của Huế, Mậu Thân 1968.
Trịng Công Sơn ông ta đã chứng kiến Cả trời, cả đất cả người xứ Huế sụt sùi trong bi thảm như sau:
“ Chiều đi lên đồi cao, hát trên những xác người, tôi đã thấy,trên con đường, người ta bồng bế nhau chạy trốn,..Chiều đi qua Bãi Dâu hát trên những xác người tôi đã thấy những hố hầm đã chôn vùi thân xác anh em”
Và rồi nữa:
“Xác người nằm trôi sông,phơi trên ruộng đồng, trên nóc nhà thành phố, trên những đường quanh co…Xác người nằm quanh đây, trong mưa lạnh nầy, bên xác người già yếu , có xác còn ngây thơ. Xác nào là em tôi dưới hố hầm nầy, trong những vùng lưa cháy, bên những vồng ngô khoai. Xác người nằm bên nhau, treo trên gầm cầu, trong góc nhà đổ nát, dưới những hào thông sâu. Xác người còn xương khô, trong khắp bụi bờ, sau những hè phố vắng, trên dốc đường mấp mô…”
Trịnh công Sơn đã ghi nhận cảnh tượng Mậu Thân tại Huế một cách chính xác, nhưng cảm xúc của cá nhân ông trước tai họa nầy lại là điều tôi mãi mãi băn khoăn thắc mắc: Những chết chóc gây ra bởi Cộng Sản tại Huế là tiền đề cho mùa xuân? Để nuôi thơm và thêm hơi cho đất? cho mạ tươi reo vui? Theo ông cái chết của đồng bào Huế ngày nào đó là những hy sinh cho mai hậu? cho đường đi tới? cho tương lai? Tương lai nào đây? Tuơng lai sông với Cộng Sản chũ nghĩa, thế giới đại đồng? Hả ông Trịnh Công Sơn?
Không thể chấp nhận rằng cái chết của những ngưởi dân vô tội bởi bàn tay Cộng Sản trong tết Mậu Thân 1968 là những hy sinh để cho đất nước có được tương lai tươi sáng, như nội dung bài hát của ông. Điều nầy cũng chẳng khac nào bọn Cộng Sản nói rằng, những cái chết của những thanh niên miền Bắc theo lệnh Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản vào miền Nam là những hy sinh cho đất nước. Thực chất đó là những cái chết oan khiên, bị lừa bịp, chỉ nhằm đem lại quyền lực cho bọn mưu đồ tội ác, và bán nước.
Trịnh Công Sơn viết:
“Mùa xuân ơi, xác nuôi thơm cho đất ruộng cày, Việt Nam ơi, xac thêm hơi cho đất ngày mai, đường đi tới, dù chông gai đã có người.
Ngày mai đây xác lên cây trên khắp ruộng nầy, ngày mai đây, xác reo vui những khóm mạ tươi, đồng lúa mới, ngừoi ra đi, dựng tương lai, với tay đầy…”
Tôi suy nghĩ mãi ngần ấy năm, vẫn không sao hiểu được. Hàng ngàn cái chết thê thảm như thế lại có thể làm niềm vui và tương lai đất nước? Làm sao có thể cắc nghĩa cho sự tương quan giữa cái chết thê thảm của tổng cộng 5327 nạn nhân và sự hoan tàn của Huế là tiền đề để họ Trịnh phấn khởi mai sau?
Ai có thề luận giải giùm?
Trong cái mớ tư tưởng lập lờ ám muội đó, tôi không rõ ông ta muốn nói ai, phía nào là phía “vỗ tay cho then thù hận”? phía nào là phía “vỗ tay xa dần ăn năn”? phải chăng với ngôn ngữ mập mờ nầy, ông muốn cùng phe với đám cộng sản Bắc Việt và cộng sản nằm vùng, bạn của ông như Nguyễn Đắc Xuân, anh em Hòang Phủ, Ngô Kha v.v… đổ tội cho VNCH chăng ? bởi vì chính cộng sản và đám nằm vùng ở Huế đã tỉnh bơ, bóp méo, cáo buộc vụ tàn sát dã man, tồi tệ nầy cho quân đội VNCH, cho bom đạn của Mỹ Ngụy. Tôi có lời khuyên với bọn cộng sản chính thống và bọn Việt Cộng đầy tớ nằm vùng ở Huế rằng, nếu có điêu ngoa, thì hãy điều ngoa như thế nầy mới là sư tổ: “ Các quân nhân VNCH đã đập đầu chôn sống đồng bào Huế.”
Thực tế, không ai khác hơn là đám VC nằm vùng của Trinh Công Sơn như: An hem Hòang Phủ, Nguyễn Đắc Xuân , Lê Khắc Cầm, Hòang văn Giàu, Tôn Thất dương Tiềm, Nguyễn Đóa, Nguyễn Thị Đoan Trinh v.v…là những thủ phạm trực tiếp nhúng tay vào máu đồng bào Huế. Nhưng điều đau long hơn nữa là sau biến cố thê thảm nầy, Trịnh Công Sơn vẫn tiếp tục giao du và nối giáo cho cộng sản.
Trịnh Công Sơn đã thóa mạ đời sống tại miền Nam là nghẹt thở và phi nghĩa, ước ao có ngày thấy được chủ nghĩa cộng sản hòan hảo trên quê hương qua lá thư Trinh gởi cho Ngô Kha, giao cho Nguyễn Khắc Cầm đăng lén trên báo “Đứng Dậy” của cái gọi là “thành phần thứ ba”. Trịnh Công Sơn đã đau dớn thương tiếc tên VC nằm vùng bị mất tích Ngô Kha, nhưng số phận của 5327 thường dân vô tội bị bọn chúng thảm sát và 1200 ngừoi bị bọn chúng bắt đi mất tích trong Mậu Thân 1968 sao không thấy nói đến? Có chăng chi là điều Trịnh Công Sơn nói nguợc:” Mẹ vỗ tay reo mừng xác con”.
Tóm lại, câu hát “ người vỗ tay cho thêm hận thù, người vỗ tay xa dần ăn năn”, có lẽ ông muốn dành cho đối thủ của ông những ngừoi cầm súng chiến đấu chống lại các ông để bảo vệ dân lành, bảo vệ đất nước khỏi thảm họa Cộng Sản, chứ tôi không nghĩ rằng những câu hát đó ông dành cho các đồng chí của ông.
Cũng trong thời gian nầy, tại vùng Bến Ngự, Từ Đàm, Nam Giao, đại đa số dân chúng chạy ra khỏỉ nhà, đều bị Việt Cộng bắn chận đẩy lui, đành trốn tại nhà. Lực lượng an ninh của Tống Hoàng Nguyên, Bảy Lanh và đám cơ sở nằm vùng lục xét từng nhà một, bắt và dẫn đi một số người. Dân chúng đã nhận diện rõ những tên nằm vùng thật nguy hiểm như tên Nguyễn Tú một võ sư mọn phái Thiếu Lâm, nhà ở sát lăng vua Tự Đức, gần đồi Vọng Cảnh.
Tên thứ hai là Cửu Diên và con trai của y là một sĩ quan Thiếu úy QLVNCH đào ngũ theo VC truớc Tết Mậu Thân cả hai cha con tên nầy dều ở trong lực luợng của Bảy Lanh. Trong số những ngừoi bị hai tên Tú và Diên bắt dẫn đi có hai ông là Tôn Thất Hậu, Chũ tiện chụp hình Tự Do tại gần chùa Từ Đàm, và Ông Nguyễn văn Nhẫn chủ tiện hớt tóc cũng ở gần đó, Hai ông Tôn Thất Hậu, và Nguyễn văn Nhẫn là bạn rất thân của tên Cửu Diên và tên Tú vậy mà sau Mậu Thân, thân nhân hai ông nầy đã tìm ra xác của hai ông bị chôn sống tại vùng chùa Từ Hiếu.
- Cũng tại vùng Từ Đàm, Bến Ngự, hai người cháu mội của Cụ Phan Bội Châu là Đại úy Quân Cảnh Tư Pháp Phan Thiện Cầu, và Phan Thiện Tuờng cũng bị bọn chúng chôn sống. Oái ăm thay trong khi đó anh ruột của Đại úy Phan thiện Cầu và Phan Thiện Tường là Đại Tá Việt Cộng Phan Thiện Cơ đang là Tư Lệnh mặt trân ở Tây Nguyên.
Đại Tá VC Phan Thiện Cơ, Ông nghĩ gì khi các đồng chí của ông bắt hai ngừoi em của ông đem đi chôn sống? Hay đó cũng là những thưởng tình trong phong tục tập quán văn hóa của đảng? Ông noi gương của đồng chí Trường Chinh? Dưới ánh sáng soi đường của đảng , thì cha mẹ còn chưa kể , xá gì anh em phải không ông?
Năm 1973 đại tá Phan thiện Cơ là thành viên trong ủy ban kiễn sóat đình chiến tại Tân Sơn Nhất, Saigòn.
- Cũng tại vùng Từ Đàm, Ông Võ Thanh Minh một trong những huynh trưởng Huớng Đạo kỳ cựu, ngừoi mà vào năm 1954 dã dưng lều bên hồ Geneve ngồi thổi sáo phản đối hiệp định chia đôi dất nuớc cũng bị Việt Cộng bắt dẫn đi chôn sống.
- Tại vùng gần chùa Tuờng Vân, Ông Lê Hữu Bôi chũ tịch Tổng Hội Sinh Viên Sài Gòn, là sinh viên Học Viện Quốc Gia Hành Chánh ra ăn Tết ở Huế cũng bị Việt Cộng bắt đi chôn sống vì nghi ông Bôi làm cho CIA.
- Tại vùng Cầu Lòn, Thầy Lê văn Thi nguyên giáo sư Quốc Học, sau đó du học Mỹ, dâu PhD về nguyên tử lực về nuớc phục vụ tại lò nguyên tử Đà Lạt, ra Huế ăn Tết bị VC bắt đi chôn sống vì tội là chuyên viên nguyên tử, khi bọn chúng bắt thầy Thi, phụ thân của thầy can thiệp cũng bị bọn chúng bắt luôn, sau đó gia đình đã tìm ra xác của thầy và ông cụ bị chôn sống gần xã Thủy Xuân.
Tóm lại, tại vùng Bến Ngự, Từ Đam, Trường Cửi, Nam Giao, Thủy Xuân, Lịch Đợi, Cầu Lòn số nạn nhân bị chôn sống khỏang hơn 200 ngừoi.
- Tại nhà thờ Phủ Cam, sau một thời gian vây kín làng Phủ Cam, cuối cùng bọn VC tấn công và xông thẳng vào nhà thờ, bắt đi khoảng 300 thanh niên, dẫn lên giam giữ tại Chùa Từ Đàm. Mãi đến ngày 19 tháng 9 năm 1969 lực luợng hành quân của QLVNCH dã phát giác ra được 428 xác chết tại khe Đá Mài và vùng lân cận, trong đó, sau khi xác nhận, chứng thật có 300 xác của 300 thanh niên Phủ Cam đã bị VC bắt và dẫn đi.
- Tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, gần khu An Cựu thuộc Quân III thị xã Huế có khỏang trên 500 đồng bào đang lánh nạn tại đó. Các đơn vị an ninh của đại tá Công An Bảy Lanh, các cở sở nằm vùng nhu cha con ông Thiên Tuờng, đoàn viên tự vệ khu phố của Nguyễn Đác Xuân tràn vào khu nhà thờ thanh lọc đồng bào, bắt và dẫn đi khỏang 300 ngừoi, trong đó có Thượng Nghị sĩ Trần Điền.
300 ngừoi bị bắt nầy đã không bao giờ trở về với gia đình tất cả đã bị chon sống tại vùng Lăng Xã Bàu, Lăng Xá Cồn thuộc quận Hương Thủy, Tỉnh Thừa Thiên, trong đó có Thượng Nghị Sĩ Trần Điền.
- Trường trung học Thiên Hựu là nơi VC đặc bộ chỉ hụy nhẹ của Mặt trận cánh Nam do Đại Tá VC Thân Trọng Một chỉ huy, nơi đây cũng là chỗ Đại Tá Công An Việt Cộng dùng làm nơi giam giữ những nhân vật cao cấp hành chánh, quân sự của chính phủ VNCH mà bọn chúng bắt được. Điển Hình là Ông Bảo Lộc, Phó Tỉnh Trưởng Tỉnh Thừa Thiên bị gian giữ tại đây trước khi đưa ra Bắc.
Tại Quận II trong những ngày đầu của “bạo lực cách mạng” khởi đi từ ngày mồng ba Tết, nhằm ngày 2 tháng 1 năm 1968, một số viên chức Quân, Cán, Chính của chính phủ VNCH đã bị các Đội Tự Vệ khu phố cuỉa Nguyễn Đắc Xuân và tên thợ nề Nguyễn Bé Chũ tịch khu phố Chính quyền Cách mạng mới thành lập lùng bắt tại nhà, họ bị bọn chúng hành hạ đanh đập và cuối cùng bị xử bắn. Danh sách quá dài, nếu viết ra cũng vài trăm ngừoi, chỉ xin nêu một vài trường hợp điển hình như:
- Thiếu tá Từ Tôn Kháng, Tỉnh đòan Trưởng Xây Dựng Nông Thôn.
- Ông Trần văn Cư, Phó giám Đốc Nha CSQG Vùng I
- Ông Lê văn Phú Quận Trưởng Quận II.
- Ông Trần văn Nớp, nguyên trưởng ban Nhân viên Bộ Chỉ Huy CSQG/Thưa Thiên-Huế.
- Chồng bà chủ quán bún bò Mụ Rớt
- 13 nhân viên Cảnh Sát bị bắt tại nhà thuộc khu vực Quận II, tất cả đều bị xử bắn.
Bà Lê Thị Trâm ở đường Mạc Đỉnh Chi bị ngừoi tớ gái là đòan viên trong đội tự vệ của Nguyễn Đắc Xuân bắn ngay tại nhà vì tư thù.
Cũng cần nhắc lại ba vụ giết ngừoi tàn bạo và tán tận lương tâm nhất do Nguyễn Đắc Xuân, Tôn Thất Duơng Tiềm, Hòang văn Giàu thực hiện tại quận I, và Vụ Tòa án Nhân Dân tại truờng Gia Hội thuộc Quận II do Hoang Phủ Ngọc Tuờng ngồi ghế chủ tịch phiên tòa, và bốn bác sĩ người Đức Giáo sư Trương Đại học Y Khoa Hế bị sinh viên Y khoa Hoàng Phủ Ngọc Phan bắt và sau đó bị bọn chúng chôn sống gần chùa Tường Vân .
1- Nguyễn Đắc Xuân xử bắn Trần Mậu Tý.
Rạng sáng ngày mồng hai Tết, tại khu vực của Đông Ba thuộc Quân I thị xã Huế, đôi An Ninh và tự Vê của Nguyễn Đắc Xuân đã dẫn 6 nạn nhân ra đứng sắp hang ngang úp mặt vào tường tại thượng thành ngay cửa Đông Ba. Nhiều nhân chúng đã kể lại rằng họ nhận diện được 2 nạn nhân trong 6 ngừoi nầy là:
- Ông chồng bà Nội thuơng gia, chũ tiệm xe đạp tại gần cuối đường Phan Bội Châu.
- Sinh viên Trần Mậu Tý.
Nhiều nhân chúng cũng đã nhận diện được ngoài tiểu đội VC có mặt tại hiện trường còn có Nguyễn Đắc Xuân, Giáo sư Tôn Thất Duơng Tiềm, Giáo sư Hoàng Văn Giàu.
Chính Nguyễn Đắc Xuân đã đích thân xử bắn Trần Mậu Tý, và giáo sư Tôn Thất Dương Tiền ra lệnh cho Tiểu đội VC xử bắn 5 nạn nhân kia.
Vậy Trần Mậu Tý là ai mà Nguyễn Đắc Xuân Đích thân xử bắn?
Trần Mậu Tý là nhân viên tình báo của Ty CSQG/Thừa Thiên-Huế. Họat động trong lòng địch. Anh cũng là đảng viên đảng Đại Việt.
Trong suốt thời gian cuộc tranh đấu 1966, Trần Mậu Tý còn là sinh viên Đại học Huế, và khi Nguyễn Đắc Xuân theo lệnh Trí Quang và Trung Tá VC Hòang Kim Loan thành lập 3 đại Đội Sinh Viên Quyết Tử thì Trần Mậu Tý là một trong 3 đại đội Trưởng đại đội Quyết Tử. Trần Mậu Tý và Nguyễn Đắc Xuân là đôi bạn thân. Trần Mậu Tý cũng đã từng giúp Nguyễn đắc Xuân thóat hiểm, khỏi bị chúng tôi bắt khi Nguyễn Đắc Xuân đang trốn tại chùa Tường Vân đợi giao liên VC đưa lên mật Khu vào tháng 7/1966.
Có lẽ sau nầy Trần Mậu Tý vì bất cẩn đã để lộ là nhân viên tình báo và ngoài ra cũng có thể lộ là đảng viên đảng Đại Việt, nên khi đột nhâp vào thành phố Nguyễn Đắc Xuân quyết tìm bắt cho được Trần Mậu Tý và thẳng tay bóp cò súng Ak 47 vào ngừoi Trần Mậu Tý. Trần Mậu Tý đã nhận lãnh cái chết thê thảm từ chính ngừoi bạn thân Nguyễn Đắc Xuân, ngừoi mà Tý đã mặng tình cảm giúp bạn thóat thân, nay trở về giết Tý. Câu nói “ Cứu vật, vật trả ơn, cứu nhơn, nhơn trả oán” quả không sai khi áp dụng cho bọn cộng sản.
Một nén hương lòng cho chiến hữu Trần Mậu Tý , một nhân viên tình báo của ty CSQG/Thừa Thiên Huế đã bỏ mình vì tận tụy với chính nghĩa quốc gia, với đồng bào và xứ Huế.
Xin được vinh danh anh, cho dù đã quá trể. Bốn mươi hai năm rồi Tý!
2- Giáo Sư Hoàng Phủ Ngọc Tường Chủ Tịch Tòa Án Nhân dân tại truờng Gia Hội Quận II thị xã Huế
Trong những ngày đầu chiếm Huế, Tống Hòang Nguyên trưởng Ban An Ninh Khu ủy Trị Thiên, cùng hai thành ủy viên Thành ủy Huế là Hòang Kim Loan, Hòang Lanh thiết lập Tòa Án Nhân Dân đầu tiên tại trường học Gia Hội thuộc Quận II thị xã Huế.
Ông Quan Tòa là Giáo sư Hoàng Phủ Ngọc Tường, hiện diện có Nguyễn Đắc Xuân Trưởng Đòan An Ninh Bảo Vệ Khu Phố, Hòang Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Thiết chũ tịch Ủy Ban Nhân Dân Quận II, Nguyễn Bé Chủ Tịch khu phố, và đằng sau là Hoàng Lanh và Hoàng Kim Loan tham dự.
Nạn nhân thuộc thành phần Công chức, Quân Nhân, Cảnh Sát, trốn tại nhà, bị bắt. Những người nầy bị ông tòa Hoàng Phủ Ngọc Tường xếp họ vào lọai ác ôn.
Một số khác là cô nhi quả phụ, vợ con của anh em quân nhân, Cảnh sát, Địa Phương Quân, Nghĩa Quân, cán bộ Xây dựng Nông Thôn đã tử trận. Tất cả những ngừoi nghèo khổ nầy, đi làm tạp dịch như dọn dẹp phòng ngủ, giặt quần áo v.v…cho lính Mỹ tại căn cứ Dạ Lê, Phú Bài hoặc ở cơ quan MAC-V kiềm sống, nuôi con nuôi cháu, số ngừoi nầy được ông tòa Hòang Phủ Ngọc Tường xếp vào lọai làm việc chi tình báo Mỹ, CIA.
Với những tội danh nêu trên, tất cả phải bị nhân dân anh hùng Thừa Thiên-Huế và Chính quyền Cách mạng trừng phạt đích đáng để làm gương bằng bản án tử hình …
Kết quả có 204 nạn nhân lãnh bản án tử hình, và tất cả bị chôn sống ngay tại chỗ, trong khuôn viên truờng Gia Hội.
Tháng 5/1972 khi bắt được Trung Tá VC Hòang Kim Loan đích thân tôi thẩm vấn y và hỏi rất kỷ về tòa an Nhân Dân tại truờng Gia Hội Quân II thị Xã Huế, thì Trung Tá VC Hòang Kim Loan khai như sau:
“Tống Hoàng Nguyên , Hoàng Lanh và tôi hội ý với nhau. Lúc đầu có ý đinh đưa Nguyễn Đắc Xuân, nhưng sau đó chúng tôi chọn Hoàng Phủ Ngọc Tường, bởi lẽ vào thời điểnm đó, Hoàng Phủ Ngọc Tường đang giữ chức Tổng Thư Ký Lực Lượng Liên Minh, Dân Chủ Dân Tộc Hòa Bình. Đây là một lực lượng kết hợp các thành phần trí thức, tôn giáo, những lực lượng và cá nhân nhũng nhân vật có uy tín tại Huế đứng lên chống Thiệu Kỳ, chống Mỹ. Vậy tòa án Nhân Dân giao cho Tổng thư ký của lực lượng nầy đại diện dân chúng Huế ngồi xử các tên ác ôn, các tên tay sai của Thiệu-Kỳ và của Mỹ là thích hợp và thuận lòng dân.”
3- Hòang Phủ Ngọc Phan bắt và sát hại bốn giáo sư Y khoa ngừoi Đức thầy của Phan, và bắn chết 3 ngừoi bạn sinh viên y khoa.
Theo chương trình trợ giúp của chính Phủ Cộng Hòa Liên Ban Đức với truờng Đại Học Y Khoa Huế, bốn vị bác sĩ ngừoi Đức có tên là:
Bác Sĩ Raimund Discher.
Bác Sĩ Hort Gunther Kranick và vợ
Bác sĩ Slois Alterkoster.
Họ đến Huế giảng dậy tại trường Đại Học Y khoa Huế, đông thới còn làm việc tại Bệnh Viên Trung ương Huế, họ là ân nhân của hằng ngàn bênh nhân ngừoi Huế. Vậy mà những ngày đầu chiếm Huế, nhiều nhân chứng đã thấy rõ Hòang Phủ Ngọc Phan đi cùng toán An Ninh Thành đến vây bắt 4 vị thầy của mình, và sau đó tham dự vào cuộc chôn sống bốn vị bác sĩ nầy tại vùng gần chùa Tường Vân.
Ngoài ra khi chiếm và lục sóat, đập phá một số phòng ốc và dụng cụ của truờng Đại Học Y khoa, Hòang Phủ Ngọc Phan dã bắt gặp một ngừoi bạn học của y đang lẫn trốn với ngừoi em gái trong đó, Phan dem ngừoi bạn nầy ra bắn ngay truớc sự chứng kiến kinh hòan của ngừoi em gái. Hoang Phủ Ngọc Phan bắn Sinh viên nầy vì tình nghi anh ta làm cho tình báo CIA. Sau đó Hoàng phủ Ngọc Phan bắt cô gái dẫn về nhà của cô ta để tìm kiếm thêm hai ngừoi anh của cô ta ở đường Hàm Nghi thuộc quận III thị xã Huế.
Khi Hòang Phủ Ngọc Phan và toan VC An Ninh Thành ập vào nhà của cô ta, hai ngừơi anh của cô ta đang trốn trên gát. Những lọat đạn AK 47 của đám An ninh VC và của Hòang Phủ Ngọc Phan đã đốn ngã hai thân xác từ trên gát rơi xuống nền nhà. Mọi ngừoi trong gia đình kinh hòang la hét…Ông Cụ nội của cô ta đã uầt hận mất bình tỉnh chửoi Hoang Phủ Ngọc Phan nặng lời, nên đã bị Phan bắn một lọat AK vào ngừoi, ông Cụ ngã xuống chết tại chỗ. Cô gái đó nay là một thiếu phụ và cách đây gần một năm đã kể lại với tôi câu chuyện dau thuơng nầy bằng một giọng nói đầy đau buồn:
“ Ông biết không…chứng kiến cảnh ba ngừoi anh ruột và ông nội bị bắm chết truớc mắt mình, tôi xin lỗi ông dã phải nói như thế nầy: Khi đó tôi quá sợ đã đi tiểu và đi tiêu trong quân hồi nào mà không hay.
Mẹ tôi đã diên lọan , mất trí gần một năm sau đó, tôi cũng vậy”.Thiếu phụ đó đã viết bản trường thuật đầy đử sự việc trên cho tôi, và bà ta bằng lòng đứng ra tố giác và làm nhân chứng vụ nầy một khi vụ nầy được đưa ra truớc Tòa An Hình Sự Quốc Tế.
Vì lý do an ninh của bà ta và gia đình, tôi tkhông thể tiết lộ danh tánh và nơi cụ ngụ của bà ta, chỉ có thể nói rằng, bà ta hiện đang định cư tại Hoa kỳ và sẵn sảng phối họp với chúng ta đứng ra truy tố tên sát nhân Hòang Phủ Ngọc Phan ra Tòa án Hình Sự Quốc Tế về tội dịêt chủng.
Tóm lại Ông Hồ Chí Minh, Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam và những kẻ nội thù, những tên VC nằm vùng, đã là những tên đồ tể, những kẻ giết hại dân Huế không nương tay trong những ngày đầu xuân Mậu Thân 1968 tại Huế.
Huế trong 624 giờ kinh hoàng, Huế trong địa ngục có thật, địa ngục trần gian.
Huế trong 624 giờ đã có 5327 thường dân vô tội bị Việt Cộng sát hại và 1200 người bị bọn chúng bắt đi mất tích. Đây là một cuộc tàn sát đồng lọai dã man tàn bạo chưa từng có trong lịch sử Việt Nam.
Ngoài số 5327 thường dân vô tội Huế bị sát hại, con có một số viên chức quân, cán, chính, các vị tu sĩ và một số nhân viên ngọai quốc đã bị VC sát hại được liệt kê như sau:
1- Ô. Trần Đình Thương Phó thị Trưởng thị xã Huế bị bắn ngy truớc tư gia.
2- Thượng Nghị Sĩ Trần Điền bị bắt tại dong Chúa Cứu Thế, sau nầy tin rat hi hài tai Lăng Xá Bàu.
3- Ô. Bửu Lộc bị bắt và dẫn ra Bắc
4- THiếu tá Từ Tôn Kháng, Tỉnh Đoan Trưởng Tỉnh Đoan Xây Dưng Nông Thôn bị bắn chết tại tư gia.
5- Nguyễn văn Cư, Phó Giam Dốc CSQG/VungI bị bắn chết tại tư gia
6- Lê văn Phú, Quân Truởng Quân II bị bắn chết tai tư gia.
7- Trân văn Nớp , trưởng ban Nhân Viên BCH/CSQG/THưa Thiên-Huế, bị bắn chết gần tư gia.
8- Ong Nguyễn Văn Đãi, Phụ tá Đại Biểu Chính phủ, bị bắt đưa ra Bắc.
9- Ông Nguyễn Khoa Hòang, chánh án Tòa Thượng Thẩm Huếcùng ngừoi con trai bị bắn chết tại tư gia.
10-Thiếu tá Bửu Thạnh, Ủy viên tòa án Quân Sự mặt trậnbị bắt và bị bắn chế
11- Chuyên viên nguyên tử lực giáo Sư Lê văn Thi và phụ thân bị bắt và bị chon sống gần xã Thủy Xụân.
12- Bốn vị giáo sư đai học Y Khoa ngừoi Đức Tình nguyện giảng dạy tại truờng Đại Học Y khoa Huế bị bắt và bị chon sống:
Bác Sĩ Raimund Discher
Bac Sĩ Hort Gunther Kranickvà bà vợ
Bác Sĩ Slois Alterkoster
Ngoài việc giảng dạy tại Đại Học Y Khoa HUế, b1n vị bác sĩ nầy đã làm việc tại Bệnh viện Trung Ưởng Huế, cứ song rất nhiều bênh nhân.
13- Linh Mục Dom Roman Guillaurn bị bắn chế ngay tại dòng tu Thiên An.
14- Linh mục Urban và Gay thuộc Dòng tu Thiên An cũng bị bọn chúng bắt đi, sau đó tìm được xac của họ gần lăng Vua Đồng Khánh.
15- Linh mục Bửu Đồng bị bắt và sau đó tim được xác tại Phú Xuân.
Căn cứ theo bá cáo cửa lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia Tỉnh Thùa Thiên và thị xã Huế có khỏang 19 địa điểm có mồ chôn tập thể ở một số quận tại tỉnh Thưa Thiên và 3 quận ở thanh phố Huế được liệt kê như sau:
1- Quận I:
Mồ chôn tập thể gần cửa Đông Ba.
2- QuậnII:
Trường học Gia Hội, Bãi Dâu, chùa Áo Vàng tức Tăng Quang Tự.
3- Quận III:
Sau lưng Tiểu Chủng viện
.
4- Quận Hương Thủy:
Cồn Hến, Lăng Xá Bàu, Xăng Xá Cồn, Nam giao, gần Chùa Tường Vân, cạnh lăng vua Tự Đức, lăng vua Đồng Khánh, cạnh lăng Đông Cung Thái Tử Nguyễn Phúc Cảnh, Chùa Từ Hiếu, Nhà máy nuớc Vạn Niên, đồi Quãng Tế, khu vực dong tu Thiên An, Lăng Vua Khải Định, Làng Châu Chữ
.
5- Quân Hương Trà:
Cầu An Ninh, trường tiểu học An Ninh Hạ, chợ Thông, trường Văn Chí.
6- Quân Phú Vang.
Vùng Tiên Nộn
7- Quận Phú Thứ:
Vùng Đồng Di, Tây Hồ.
8- Quận Nam Hòa :
Vùng Định Môn, Lăng Vua Gia Long, Khe Lụ, Khe Đá Mài.
Mỗi mồ chôn tập thể ít thì năm, mừoi, thi hài, nhiều thì vài trăm thi hài.
Có thể nói:
- Huế trứơc Mậu Thân 1968.
Dân chúng sửa sọan đón xuân trong niềm hân hoang của những ngày thành bình hưu chiến.
- Huế trong những ngày Tết Mậu Thân 1968
Dân chúng đón xuân trong kinh hoàng, trong máu và nuớc mắt, trong thây ngừoi và xác chết.
- Huế sau 26 ngày Tết Mậu Thân 1968
Dân chúnh Huế đón xuân trong hoang tàn, đỡ nát, trong tang tóc ngậm ngùi, trong chờ dợi mòn mõi ngừoi thân, những ngừoi dã bị VC bắt dẫn đi chưa trở về.
Nhưng rồi ngày tháng qua, họ chợt hiểu những ngừoi thân yêu của họ đã bị VC bắt đi sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở lại, vì tất cả đã bị giết bằng cách chôn sống, bằng mã tấu, bằng vật cứng đập vào đầu và thân xác ngừoi thân bị vùi lấp dứoi hầm sâu, hố cạn, đó đây trên dồi núi vùng đất Thừa Thiên-Huế.
- Huế sau Mậu Thân 1968.
Huế với hằng ngàn cổ quan tài, với khăn tang áo chế đầy đường, dầy phố, Huế phủ kím một màu trắng tang tóc, một giải khăn tang trắng kéo dài từ thành phố lên tân Ba Đồn nơi an nghỉ tập thể của hằng ngàn dân lành vô tội.
Đã bốn mưoi mốt năm trôi qua, đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn lặng thinh, giấu nhẹm vụ tàn sát diệt chủng nầy. Những tội đồ, những tay sát thủ, những quỹ dữ nhúng tay vào máu dân lành vô tội tai Huế váo Mậu Thân 1968 vẫn trơ tráo chối tội sát nhân.
Vào ngày 1 tháng 2 năm 2008 , tức là ngày 25 tháng Chạp năm Đinh Hợi, 5 ngay nữa là Tết Mậu Tý, Trung ương đảng Cộng Sản Việt Nam một cuộc mít-tinh diễn hành kỷ niệm 40 năm ”Chiến thắng Mậu Thân 1968” tại thành phố Sàigon. Nhiều cấp lãnh đạo cũ và mới của Trung Ương đảng Cộng Sản đều có mặt trong buổi lễ.
Trong khi bọn chúng đang làm lễ kỷ niệm “40 năm chiến thắng Mậu Thân”, thì tại Huế chắc hẳn, truớc 5327 bàn thờ vong linh dân lành vô tội đã bị bọn Cộng Sản thảm sát, thân nhân họ cũng đang âm thầm làm lễ. Đó là lễ tưởng niệm, lễ thuơng tiếc, lễ uất hận, lễ đau buồn. Thân nhân của những vong linh nầy đang nuốt nước mắt cho sự oan khiên phẩn nộ thấu trời.
Lễ nào cũng gọi là lễ, nhưng có những buổi lễ trái với đạo làm người, trái với luân thường đạo lý. Đó là lễ hội ăn mừng Mậu Thân của Cộng Sản, Chúng ăn mừng vì đã phả hủy đươc cố đô Huế, nơi di tịch lịch sử của một triều đại, chúng ăm mừng chiến thắng Mậu Thân 1968 vì đã giết được 5327 thường dân vô tội và bắt đi mất tích vĩnh viễn 1200 thường dân vô tội khác.
Câu hỏi được đặt ra:
Ai đã ra lệnh, ai thi hành, ai chịu trách nhiệm vụ tàn sát dân Huế trong Mậu Thân năm 1968?
Bộ chính trị đảng Công Sản Việt Nam vẫn giữ im lặng như họ đã từng giữ im lặng trong các tội ác cũ của họ như Cải Cách Ruộng Đất, Nhân Văn Giai Phẩm, Xét Lại Chống Đảng v.v…
- Cựu Đại Tá Cộng Sản Bùi Tín, hiện đang sống tại Pháp, một đảng viên Cộng Sản lâu đời, đã gián tiếp trả lời giúp cho Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam bằng cách tráo trở, đổi trắng thay đen rằng:
“ Khi mở cuộc tiến công vào Huế, bộ đội miền Bắc đã cơ bản chiếm được thanh phố Huế, vào đêm mồng 4 tháng 2, ngay lúc ấy đã có 5 ngàn Sĩ Quan, quân nhân đủ lọai ra trình diện.
Trong bản quy định kỷ luật chiến trường có ghi:
Không được đánh đập tù binh, chỉ có các cán bộ chỉ huy và chuyên môn mới được hỏi cung tù binh…
Kiểm tra lại thì không một ai, không một cấp nào ra lệnh thủ tiêu tù binh cả.”
Miệng lưỡi những tên Cộng Sản lưu manh từ xưa đến nay vẫn như vậy. Thực tế không hề có chuyện 5 ngàn sĩ quan, quân nhân đủ lọai ra trinh diện các đồng chí của ông Bùi Tín trong đêm 4 tháng 2 năm 1968. Đó là chuyện bịa đặt láa khoét.
Thực tế chỉ có 5327 thường dân Huề vô tội, vì tin lời dụ dỗ của bọn chúng ra tình diện trong thời gian 22 ngày chiếm Huế đã bị các đống chí của Ông Bùi Tín bắt, giết. Họ không nặc quân phục, cũng chẳng cầm súng chiến đấu tại mặt trận thì tại sao có thể gọi là tù binh, và cũng chẳng phải là hàng binh.
Con số 5327 thường dân vô tội bị giết là tù dân sự, một số bị bắn chết tai nhà, tại thành phố, số lớn còn lại bị các đồng chí của ông Bùi Tín hạ sát truớc khi thua trận tháo chạy. Thậm chí Bùi Tín còn nói nhữing ngừoi bị sát hại là do bom đạn của Mỹ và VNCH.
Xin hỏi Bùi Tín bom đạn nào của Mỹ của VNCh khi 5327 nạn nhân bị chết một số bị chết vì ngột thở bị chôn sống dứoi hầm sâu hố cạn, một số khác chết vì bị vật cứng đập vào đầu bể sọ?
Bùi Tín đã xuuyên tạc sự thật để chạy tội sát nhân, diệt chủng cho Hồ Chí Minh, cho đảng Cộng Sản Việt Nam, liệu ông có làm được điều nầy với lịch sử? hay hành động đó chỉ làm mọi người thấy rõ thêm bộ mặt tráo trở của ông mà thôi.
Tôi xin gởi tặng ông và bất cứ những ai cố tình bóp méo, bưng bít, che đậy tội ác của bọn cọng Sản Việt Nam qua nấy câu thơ đầy sắc máu của Tố Hữu, một đồng chí thân thiết của ông:
Giết giết nữa bàn tay không phút nghĩ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế nau xong
Cho đảng bền lâu cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Xít ta Lin bất diệt.
- Nguyễn Đắc Xuân tên đại dồ tể sắt máu, giết người không góm tay cũng đã chối tội, “ Ngay khi trân đánh bắt đầu, tôi ở tuyến đàu của Bộ Chỉ huy Cánh Bắc. Vài ngày sau lui về phía sau lo cho thuơng binh”.
Như vậy cuộc tàn sát dân lành vô tôi tại Huế trong suốt 22 ngày Nguyễn Đắc Xuân không nhúng tay vào? Kẻ nào đó đã giả dạng Nguyễn Đắc Xuân, một Nguyễn Đắc Xuân sắt máu, hận thù, vai mang AK47, lưng mang súng lục K54, rút súng bắn thường dân, ngụy quân, ngụy quyền, công an, cảnh sát ngụy không chút nuơng tay không phải là Nguyễn Đắc Xuân mà là kẻ nào đó dã giả dạng? Kẻ đó hẳn cũng đã giả dạng Nguyễn Đắc Xuân bắn chết Trần Mậu Tý ngừoi bạn chí thân của Nguyễn Đắc Xuân, chứ không phải là ông. Kẽ nào đó đã giả dạng Nguyễn Đắc Xuân sáng ngày mồng hai Tết đi kêu gọi đồng bào Huế trong Quận I và Quân II hãy treo cờ Lực Lượng Liên Minh Dân Chủ Dân Tộc Hòa Bình của Ông Thích Đôn Hậu lên, nếu không có thì lấy cờ Phất Giáo treo lên!
Âm mưu thâm độc định vu oan giá họa cho Phật Giáo cũng không phải là Nguyễn đắc Xuân mà là kẻ nào đó giả dạng Nguyễn Đắc Xuân?
Sau gần 42 năm, tuổi đời mỗi ngày mỗi nhiều, qua bao thăng trầm thay đổi của lịch sử sự thật đã rỏ rang, thì Nguyễn Đắc Xuân vẫn vậy. Vẫn giọng điệu sắt máu, vẫn lưu manh xảo quyệt điếm đàng hạ cấp. Một thay đổi độc nhất của Nguyễn Đắc Xuân là tự phong và hãnh diện cho mình là “Nhà Huế Học”. Nguyễn Đắc Xuân không còn hảnh diện “Nghề Việt Cộng nằm vùng” nữa sao? Mà lại chuyển thành nghế nhà “Nhà Huế Học”? Cái danh vị nầy nghe khá buồn cười , ngô nghê, và hợm hĩnh. Tất cả những gì Nguyễn Đắc Xuân viết về Huế, về triều đại nhà Nguyễn đều do một số tài liệu mà sau 1975 ông ta đã dung quyền hạn của tên sát nhân nằm vùng Mậu Thần Huế, cướp giựt tại một vài nơi trong đại nội, trong thư viện đem ra sao chép lại, rồi tự phong “Nhà Huế học” và nhà “Huế Học “ cũng không bao giờ đề cập đến Tết Mậu Thân 1968 và vụ thảm sát 5327 đồng bào Huế vô tội mà trong đó Nguyễn Đác Xuân đã là một trong những tên sát nhân của vụ tàn sát nầy. Như vậy có thể gọi là nhà “Huế Học” không? Viết về Huế mà không viết về Mậu Thân 1968 thì danh từ “Nhà Huế Học” nghe chừng như không ổn, có phải vậy không Ông Nguyễn Đắc Xuân?
Tôi xin mạn phép tặng ông thêm một tên mới có lẽ ông sẽ không thích, nhưng từ khi Ông Phạm Toàn nào thường viết trên các diễn đan Internet đặt cho Ông, và sau đó nhiều ngừoi ờ ngoại quốc đều theo Ông Phạm Tòan gọi ông là “Nhà Mậu Thân học”, là chính xác và đầy đủ ý nghĩa hơn cả!
Gần đây qua nhiều bài viết phụ họa cho Trần Kim Đoàn, người đã viết mấy câu thơ bất hủ về xứ Huế, xứ đã bị tàn sát bỡi bộ đội và nhóm nằm vùng như Nguyễn Đắc Xuân như sau:
Hai cụ già dắt nhau đi trên phố Huế
Vô tư tóc trắng da mồi
Gặp chị Bộ Đội và bà bán xôi
Cũng vô tư, da mồi, tóc trắng
Có lẽ ông ta muốn giúp Trần Kim Đòan gỡ rối? Trần Kim Đòan người Huế, viết về xứ Huế, đem lại hình ảnh chị Bộ Đội vô tư mà đặt vào. Còn lời lẽ nào để lăng mạ chà đạp nạn nhân Mậu Thân hơn lời lẽ “chị Bộ Đội vô tư “ trên phố Huế này? Nếu không ngoài bọn Cộng Sản, thì thật khó mà tưởng tượng nỗi có người huế lương thiện nào, lại có thể đem hình ảnh chị Bộ Đội “vô tư” vào trong thơ nói về Huế! Xứ sở đã từng điêu linh thống khổ, tang trắng ngút trời, mồ chôn tập thể dẫy đầy vì Bộ Đội cộng sản.
Có lẽ vì ơn nghĩa Trân Kim Đòan đã đón rước bao che, cho ăn ở và lăng xê tên đồ tể Mậu Thân ở một trường College bên Mỹ, nên, để phụ họa với Trần Kim Đòan, Nguyễn Đắc Xuân đã viết nguyên một bài về tôi, Liên Thành, tên trưởng ty Cảnh sát Mỹ Ngụy ác ôn, chặt đầu người kia , người nọ, như là chuyện liêu trai chí dị. Tôi có đọc rồi phì cười và không để ý nữa. Những điêu ngoa nầy không có gì mới mẽ trong văn hóa, văn chương và truyền thống của bọn cộng sản và bọn đầy tớ nằm vùng của chúng.
Cũng na ná điêu ngoa như vậy, chuyện ông “Nhiếp Chính Vương” Bửu Chánh sáng tác ra bản tuyên cáo khai trừ tôi ra khỏi Hòang Tộc vì vu cáo tôi viết BĐMT để phỉ bán Phật Giáo. Bản tuyên cáo khai trừ tôi, ngoài ông Bửu Chánh ngự ký còn tòan là quý ông Tây, bà Đầm ký vào, may mà họ khai trừ tôi, nếu không, tôi cũng phải chạy vắt chân lên cổ để mà tránh xa họ. Nhiều bạn bè bà con trong Hòang tộc yêu cầu tôi lên tiếng tôi cũng đã nói với họ:
“Tôi là Cháu nội của Đức Kỳ Ngoại Hầu Cuờng Để, huyết thống chính thống của Ngài Đông Cung Anh Duệ Hòang Thái Tử Nguyễn Phúc Cảnh, con trưởng của Vua Gia Long, chỉ khi nào Ngài Nhiếp Chánh Vương Bửu Chánh thay máu của Liên Thành được thì hãy ra thong báo khai trừ.”. Sao Ngài Bửu Chánh và Hội đồng Hòang Tộc của Ngài không ra tuyên cáo những kẻ mang danh Hòang Tộc mà họat động cho công sản như Tôn Nữ Thị Ninh và nhiều ngừoi nữa?
Cũng vậy, trường hợp nhà Mậu Thân Học Nguyễn Đắc Xuân, bạn bè và an hem cựu CSQG yêu cầu tôi phải viết bài vạch mặt Nguyễn Đắc Xuân,vì hắn là “tay điếm đàng, khóat lác, lưu manh trời sợ đất chê, ông để hắn ba hoa như vậy coi sao được” tôi đã trả lời với thân hữu, và chiến hữu CSQG như thế nầy:
“ Tôi, Liên Thành, với tư cách là môtb sĩ quan QLVNCH, một sĩ quan CSQG, với tư cách một CHT/CSQG Thừa Thiên-Huế tại sao lại đi đôi co với một tên Việt Cộng đầy tớ nằm vùng, với một tên sát nhân, với một tên tội đồ dân tộc?”
Điều tôi có thể làm là: Sau 1966 và Mậu Thân 1968, vì Nguyễn Đắc Xuân trốn chui trốn nhũi trên rừng, nếu hắn mò về đồng bằng mà tôi bắt được, tôi sẽ thiết lập hồ sơ truy tố hắn ra Tòa Án Quân Sự Mặt Trận về tội sát nhân, tội giết ngừoi hằng lọat với đầy đủ chứng cớ để có bản án đề nghị: Tư hình.
Còn bây giờ, tôi sẽ thu thập
gom hồ sơ, tin tức, chứng từ, lời tường thuật v.v.. của nhiều thân nhân nạn nhân bị y sát hại, để lôi y ra tòa án Hình sự Quốc tế về tội diết chủng. Đó là việc mà tôi và đồng bào Huế, thân nhân của những nạn nhận đã bị nguyễn Đắc Xuân sát hại trong Tết Mậu Thân 1968, chúng tôi phải làm và sẽ làm.
Nguyễn Đắc Xuân, một tên việt cộng nằm vùng, một kẻ sát nhân sắt máu giết hại dân Huế không chút nương tay, hắn hòan tòan không đử tư cách và không đuợc phép đứng truớc mặt tôi, một Sĩ Quan QLVNCH, một Chỉ Huy Trưởng CSQG/VNCH để nói một lòi nào cả. Hắn là tên tội phạm hắn phải trả lời truớc trước tòa án Hình Sự Quốc Tế về những bằng chứng tôi và đống bào Huế đưa ra về tội giệt chủng của hắn.
- Ông Hòang Phủ Ngọc Tường kẽ ngồi ghế chủ tịch Tòa An Nhân Dân tại Trừơng Gia Hội cũng đã chối tội rằng, khi trận dánh Huế xẫy ra Ông ta dang ở Bộ Chỉ Huy Cánh Bắc đóng tại khe Trái, chứ không có mặt tại Thành phố Huế.
Lời chối tội nầy mâu thuẩn với câu trả lời của ông ta khi một ký giả ngoại quốc hỏi ông về vụ giết ngừoi ở Huế mà ông đã nhúng tay vào:
“ cũng chẳng khác chi giết những con rắn độc”
Tôi đã chúng minh trong cuốn BĐMT bằng sự việc, bằng lời khai của nhiều nhân chúng Ông Hòang Phủ Ngọc Tuởng có mặt tại Huế ngay giờ đầu trân đánh, và ngồi ghế chũ tịch Tòa an Nhân dân tại truờng Gia Hội.
Hoàng Ngọc Phủ Phan còn tệ hại và mất tư cách hơn người anh của y, khi mà trong năm 2009 cách đây khỏang sáu tháng, Phan đã thề rằng sẽ tự sát nếu ai đưa ra được tấm hình y nhúng tay vào những vụ giết ngừoi ở Huế trong Mậu Thân 1968 giống như tấm hình mà phóng viên Eddie Adams chụp hình Tuớng Loan xử bắn đồng chí Bảy Lốp của y
Câu chuyện tấm hình Tướng Loan là một vấn đề công khai minh bạch, không có gì sai luật pháp thời chiến tranh, và Tướng Loan cũng chẳng them tịch thâu cái máy anh oan nghiệt đó. Bấy nhiêu cũng đủ chứng minh tư cách hiên ngang, quan minh chính đại của ông rồi. Điều đáng trách là chúng ta và Hoa Kỳ đã để cho bọn phản chiến thân cộng thành công trong việc tạo nên dư luận rùm beng bên vực một tên đặc công Việt Cộng họat động khủng bố, giết người man rợ. Giết hại nhiều gia đình, mà máu loan chảy từ trong nhà ra ngoài sân, từ trong lòng xe tăng ra đến ngoài, xác trẻ thơ, bà già vung vãi đó đây, tai sao những bức ảnh giết ngừoi tan bạo của Bảy Lốp lại không được phơi bày, không được tân dụng để trả lời cho bức ảnh của Eddie Adams? Bức hình của Adams gây thịêt hại cho cá nhân tướng Loan là chuyện nhỏ, điều đang trách là các vị lãnh đạo miền Nam bấy giờ đã không làm sáng tỏ dư luận và cũng không đứng trên dư luận được để miền Nam mất đi một vị Tướng đầy nhân cách, can đảm, rất cần cho quốc gia lúc bấy giờ, đó là chuyên lớn. Bức hình chỉ nói lên hậu quả mà không đề cập đến nguyên nhân, đã gây nhiều hối hận cho Eddie Adams, và Tướng Loan, một người rất bao dung, cũng đã tha thứ cho Adams. Lịch sử đã đứng về phía Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan, của VNCH.Còn an hem Hoàng Phủ, có tư cách gì mà đem tấm hình của Tướng Loan ra làm khuôn mẫu thách thức.
Bọn Cộng Sản trong Mậu Thân, dao găm mã tấu, lựu đạn AK chiếm thành phố Huế, giết người hàng loạt.Bác sĩ cứ người cũng là thầy học của chúng, chúng còn giết, huống hồ gì có ai, có phóng viênnào mà có thể an tòan tính mạng để chụp cảnh Hòang Phủ Ngọc Phan đang giết người?Hòang Phủ Ngọc Phan nói chuyện Phong thần hay chuyện liêu trai chí dị? Chuyện hài hước cho thiên hạ mua vui?
Hòang Phủ Ngọc Phan, nên yên chí, cơ quan tư Pháp của Chính Phủ Đức, Hoa kỳ, Cảnh Sát Hình Sự Quốc Tế họ có đầy đủ hình ảnh hồ sơ, tài liệu, ông khỏi thề làm chi.
Thư Ngỏ Kính Gởi Tất Cả Những Thân Nhân Của Các Nạn Nhân Trong Biến Cố Mậu Thân 1968 Tại Thửa Thiên –Huế
Hôm nay là ngày 19 tháng 1 năm 2010, chỉ còn khỏang ba mưoi ngày nữa Tết lại về trên quê huơng, xứ Huế. Hơn bốn mưoi hai [42] năm trôi qua vậy mà vết thương Mậu Thân 1968 vẫn còn rỉ máu, vẫn tái phát cơn đau mỗi độ xuân về. Làm sao nguôi được nỗi uất hận nầy trong lòng người dân sống Hương ngú Ngự? Khoi mà cộng sản và bọn bán mình cho quỷ đỏ vẫn còn ngồi trên quyền lực, tội ác vẫn không được phơi bày và trừng phạt?
Đảng Cộng Sản Việt Nam và lũ bất nhân nằm vùng tiếp tục che đậy tội ác bằng cách bóp méo sự thật. Sự thật lịch sử về cuộc tàn sát đồng bào Huế trong Mậu Thân 1968 cần được minh bạch và nhắc nhỡ muôn đời cho hậu thế với càng nhiều chi tiết tĩ mĩ càng tốt. Bơpỉ vì, sự thật man rợ đó đã bị Đảng Cộng Sản Việt Nam và những tên tôi đồ sát nhân nằm vùng ém nhẹm, chà đạp phỉ bán lên vong linh của những nạn nhân vô tội.
Là công dân Vịêt Nam chân chính, chúng ta cần phải nói lên, kêu gào lên nỗi đau nầy cho lịch sử, cho công luận và công lýcủa 5327 nạn nhân bị thảm sát và 1200 người bị mất tích trong Tết Mậu Thân 1968. Lịch sử cần được minh chứng rằng, Cộng Sản la thảm họa cho Việt Nam, là tội ác đối với dân tộc, mà tội ác do bọn chúng gây ra cho đồng bào Thừa THiên Huế trong Tết Mậu Thân 1968 là một bằng chứng cụ thể và rõ ràng nhất.
Với tư cách là một ngừoi dân Huế, với tư cách là một Phó Truởng Ty Cảnh Sát Đặc Biệt kiêm Quận Truởng Quận III thị Xã Huế, truớc, trong, và sau thời gian xẫy ra vụ tàn sát đẫm máu đồng bào Huế trong tết Mậu Thân 1968, sau đó giữ chức vụ Truởng Ty CSQG/Thừa Thiên-Huế, với tư cách là một chứng nhân và đại diện cho hơn 5 ngàn anh chị em CSQG/Thừa Thiên-Huế đã hết lòng tận tụy thi hành công tac điều tra về diễn tiến, chi tiết nạn nhân, sát nhân trong biến cố Mậu Thân 1968 tại Thừa Thiên- Huế trong su61t thời gian 1968-1975
Tôi, Liên Thành, cựu Thiếu Tá QLVNCH, cựu Chỉ Huy Truởng Cảnh Sát Quốc Gia Tỉnh Thưa Thiên và Thị Xã Huế hiện đang thu thập tài liệu, tin tức, chúng từ, lời tuởng thuật của thân nhân 5327 nạn nhân vô tội bị thảm sát trong Tết Mậu Thân để truy tố Đảng Cộng San Việt Nam và những tên sát nhân đồng lõa vừa nêu trên ra trước ủy ban Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc va xin chuyển hồ sơ tội trạng truy tố đến Tòa Án Hình Sự Quốc Tế về tội diệt chủng.
Xin đồng bào Huế, thân nhân của 5327 nạn nhân bị sát hại, thân nhân của 1200 người đã bị mất tich, hãy giúp, phối hợp, cọng tác với chúng tôi, và các anh em trong lực lượng CSQG/Thừa Thiên-Huế, bằng cách gìn giữ và cung cấp cùng tin tức, lài liệu, chứng từ và lời tường thuật chính xác, về những gì liên quan đến vụ thảm sát đồng bào Huế trong Tết Mậu Thân.
Truy tố Đảng Cộng Sản Việt nam và đám sát nhân nầy ra trước tòa án Hình Sự Quốc Tế về tội diệt chủng chính là để lấy lại Công Bằng và Công Lý cho vong linh 5327 người vô tội bị thảnm sát và 1200 bị mất tích vào tết Mậu Thân 1968 tại Huế.
Xin liên lạc với chúng tôi qua địa chỉ e-mail sau:
Biendongmientrung@yahoo.com hay
nguyenphuclienthanh@gmail.com
Trân Trọng
Liên Thành
Cựu Chỉ Huy Trưởng Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên Huế.
Phai goi dung ten dung toi cua bon viet gian cong san (NB Viet Thuong – KN2000)
http://www.youtube.com/watch?v=nRdMrjmIo7o
http://www.youtube.com/watch?v=5olCaGLr1kY
HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG – TÊN TỘI PHẠM DIỆT CHỦNG
trích BIẾN ĐỘNG MIỀN TRUNG, (trang 106- 113) của Tác Giả LIÊN THÀNH
Gần đây, qua một hai bài phỏng vấn Hoàng Phủ Ngọc Tường – Y đã chối bỏ hành động giết người tại Huế trong dịp Tết Mậu Thân. Biện minh cho chuyện này, y nói không hề nhúng tay vào vụ tàn sát trên, vì thời gian đó y đang nằm trong hầm trú ẩn tại vùng Khe Trái, phía Tây thuộc quận Hương Trà, có nhân chứng đã thấy y ở vùng trên.
Với tư cách là một học trò nói với thầy cũ, và với tư cách của một cựu Chỉ huy truởng Cảnh Sát Quốc Gia tỉnh Thừa Thiên- Huế, tôi phải nói rõ trường hợp này với cá nhân vị thầy cũ của tôi, giáo sư Hoàng Phủ Ngọc Tường, và nói với một đảng viên Cộng Sản, Tổng thư ký của lực lượng Liên Minh, Dân Tộc, Dân chủ, Hoà Bình, một tổ chức của Bộ Chính trị đảng Cộng sản khai sinh trong Tết Mậu Thân 1968 tại Huế, và cuối cùng nói với một tên sát nhân, một tên tộâi phạm diệt chủng Hoàng Phủ Ngọc Tường, thủ phạm của những vụ tàn sát, giết hại hằng trăm, hằng ngàn đồng bào vô tội, không những tại toà án nhân dân ở Bãi Dâu và nhiều nơi khác, tại thành phố Huế trong Tết Mậu Thân 1968.
Thưa thầy, tôi là Liên Thành, học trò cũ của thầy môn Việt văn, lớp đệ nhị B2, trường Quốc học Huế, niên khoá 1957-1958. Phải thành thật thưa với thầy, không những tôi, mà tất cả đám bạn học cùng lớp, mặc dầu đều là những tay trốn học, bỏ lớp, các môn Anh văn, Vạn vật, nhưng đối với môn Việt văn do thầy dạy thì không bao giờ, bởi lẽ không một thầy nào dạy môn Việt văn hay bằng thầy, tôi còn nhớ thầy vào lớp dạy, với mái tóc dài bồng bềnh, khuôn mặt hiền từ, đúng là một thi sĩ hơn là một ông thầy giáo, không sách, không vở, không tài liệu cầm tay, cả lớp ngồi im lặng, và thầy đã nói cả tiếng đồng hồ về văn chương, chữ nghiõa, thơ phú, từ điển tích xa xưa, đến những bài thơ cổ. Ngoài ra, thầy còn giảng dạy cho chúng tôi những lẽ phải, trái, tư cách làm người, đạo đức, và tấm lòng nhân hậu thương yêu mọi người…….
Rồi thời gian qua nhanh, đất nước không còn có được những ngày thanh bình, những người cộng sản Miền Bắc phát động cuộc chiến xâm lăng miền Nam, chúng tôi những thằng học trò cũ của thầy, đã xếp sách vở, xông vào cuộc chiến. Từ những chốn xa xôi, nếu có tình cờ gặp nhau, chúng tôi thường nhắc lại những kỷ niệm khó quên của thuở học trò tại trường Quốc học, bao giờ chúng tôi cũng nhắc đến thầy.
Thế nhưng định mệnh trớ trêu, bẵng đi vài năm, khi tôi từ đơn vị tác chiến về Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên-Huế, vào tháng 6 năm 1966, đảm nhiệm chức vụ Phó Trưởng ty Cảnh Sát Đặc Biệt, để dẹp loạn miền Trung, hai người tôi phải đối đầu là thầy, và thằng bạn học cũ từ thuở xa xưa vào năm lớp nhì, lớp nhất tại trường tiểu học Nam Giao và những năm kế tiếp tại trường Quốc Học, đó là Nguyễn Đắc Xuân. [Nguyễn Đắc Xuân sinh năm 1937 tại Huế, nhưng trên giấy tờ khai sanh là 1943, hắn gốc Quảng Nam. Thuở nhỏ học trường Tiểu học Nam Giao, gần chùa Từ Đàm, Xuân và tôi cùng học với hai Thầy là, thầy Bút và thầy Liên. Nhà Nguyễn Đắc Xuân ở cuối dốc Bến Ngự, nhà tôi ở đỉnh dốc Bến Ngự, cạnh chùa Từ Đàm. Nguyễn Đắc Xuân cựu học sinh Quốc Học 1956-1961, sinh viên Văn khoa và Đại học Sư phạm 1961-1966, ban Sử địa].
Trong hồ sơ cá nhân của thầy và của Nguyễn Đắc Xuân, cả hai đều hoạt động trong ban Trí vận của cơ quan Thành ủy Huế, trực thuộc Thành ủy viên Hoàng Kim Loan. Cả hai đều là những tay tranh đấu rường cột của Phong trào Tranh đấu Phật Giáo miền Trung của ông Trí Quang, từ tháng 3 năm 1963.
Thưa thầy, đã có điều gì làm cho thầy bất mãn trong đời sống hằng ngày, để thầy phải biến đổi từ một ông thầy giáo được học trò kính mến, từ một người trí thức đúng nghiõa, từ một đời sống sung túc của một người dân miền Nam, và từ một đời sống tình cảm tốt đẹp với người tình là Tôn Nữ Bãng Lãng, đã biến thầy thành một tên cộng sản, và nhất là cái gì đã làm cho thầy từ một người bản chất hiền lành, nhơn hậu, thành một tên ác quỷ giết người không gớm tay, say máu người còn hơn quỷ dữ. Nhiều câu hỏi đã được đặt ra trong đám chúng tôi, những người học trò cũ ngày xưa của thầy tại trường Quốc Học, và câu trả lời hợp lý là:
- Có lẽ sau này thầy bị bệnh “thần kinh thương nhớ” căn bệnh đã biến đổi thầy, khiến thầy mù quáng, say mê chủ nghĩa Cộng Sản, phải vậy không?
Thưa thầy, chắc hẳn thầy không bao giờ quên, sau 1975 tại Huế, trong một buổi trà dư tửu hậu, tại nhà người bạn, rất đông bạn bè của thầy tham dự, một trong những người bạn thân của thầy là Giáo sư Bửu Ý, cũng là thầy dạy Pháp văn của chúng tôi năm Đệ nhất B5, đã chỉ vào mặt thầy với câu nói thật nặng lời ( Tôi xin lỗi độc giả phải nói lại nguyên văn lời thầy Bửu Ý nói với Hoàng Phủ Ngọc Tường):
-”Tường, mi là một thằng trí thức sắt máu, hèn hạ, giờ này mi chưa sáng mắt, còn chạy theo liếm đít Đảng nữa hay sao”.
Thưa thầy, thầy đã khôn một thời và dại một đời. Có lẽ mộng ước của một kẻ trí thức như thầy muốn lưu một cái gì đẹp đẽ cho đời sau về mình, về giòng họ mình, nhưng thầy và em thầy đã lưu lại cho hậu thế những nguyền rủa, phỉ nhổ vào cá nhân thầy và giòng họ Hoàng Phủ của thầy, mãi mãi mang tiếng ô nhục, xấu xa, và kinh tởm của mọi người dân Huế, mỗi khi nhắc tới anh em thầy.
Thưa thầy, dân chúng làng La Khê, quận Triệu Phong, Tỉnh Quảng Trị nơi nguyên quán của thầy, họ đã từng hãnh diện là làng La Khê đã cĩ được một dịng họ Hồng Phủ, khi mà vào năm 1882 Henri Riviere hạ thành Hà Nội lần thứ hai, Tổng Đốc Hồng Diệu thắt cổ tự vẫn vì khơng giữ được thành, phụ tá cho Tổng Đốc Hồng Diệu là Tuần Vũ Hồng Hữu Xứng đã tuyệt thực để tạ tội với Vua, và tạ lỗi với đồng bào vì đã khơng làm trịn nhiệm vụ Vua giao phĩ, và ơng chỉ ngưng tuỵệt thực khi Khâm sai Đại thần Trần Đình Túc mang Chiếu chỉ của Vua Tự Đức ra Hà Nội bảo Tuần Vũ Hịang Hữu Xứng phải ngưng tuyệt thực.
Thưa thầy, thầy cĩ biết Tuần vũ Hồng Hữu xứng là ai khơng? xin thưa, đĩ là cố nội của hai anh em Hồng Phủ Ngọc Tường, Hồng Phủ Ngọc Phan. Vậy thì tại sao và nở lịng nào hai anh em thầy lại bơi đen tên tuổi của quan Tuần Vũ Hồng Hữu Xúng, để đến nỗi sau Mậu Thân 1968 các vị bơ lão của làng La Khê vì quá hổ thẹn hành động sát hại đồng bào Huế do hai anh em thầy gây ra, họ đã buột miệng nĩi rằng:
Thĩi đời “Hổ phụ sinh hổ tử” sao lại cĩ chuyện nghịch đời “Hổ phụ sinh cẩu tử”.
Bốn mươi năm đã trôi qua, hằng năm mỗi lần Tết đến, khi nhắc đến cuộc tàn sát kinh hoàng do thầy và em ruột của thầy là Hoàng Phủ Ngọc Phan, đã gây tang tóc đau thương cho 5327 gia đình dân lành vô tội tại Huế, không một ai không kinh tởm, và không nguyền rủa Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan.
Như vậy là ơn đoạn, nghĩa tuyệt, từ tháng 6/1966, chúng ta không còn giữ tình thầy trò. Biên giới đã được phân định, ông và Nguyễn Đắc Xuân thuộc về bờ Bắc, và tôi thuộc về bờ Nam của giòng sông chia đôi đất nước tại vỹ tuyến 17.
Tôi đã bố trí trận đồ chặt chẽ để bắt ông, và Nguyễn Đắc Xuân. Tôi nhớ rõ, đêm thầy thĩat lên mật khu, thầy đã từ nhà tên Chính cơ sở nội thành ở đầu cầu Phủ Cam, trên đường Phan Chu Trinh thuộc Quận III thị xã Huế, qua bên kia cầu Phủ Cam ăn cơm tối với Trịnh Cơng Sơn tại nhà của y, và sau đĩ đã cĩ chiếc xe hơi màu trắng của bà Tuần Chi do tài xế là Ơng Lê Cảnh Đạm đến đĩn thầy đưa thầy lên chùa Linh Mụ rồi từ đĩ thầy băng qua ngã Văn Thánh, Long Hồ, Ngọc Hồ, vuợt nguồn tà sơng Huơng để đến Mật khu sau lưng núi Kim Phụng tức núi Chuối thuộc quận Nam Hịa, phải vậy khơng thầy.
Tơi đã vấp phải một sai lầm trầm trọng để phải ân hận suốt đời là đặt tình cảm cá nhân khơng ðúng chỗ trong vụ vây bắt thầy. Nếu hơm đĩ tơi đích thân chỉ huy lực luợng Cảnh Sát Đặc biệt vây bắt thầy chắc chắn là khơng tài nào thầy cĩ thể chạy thĩat được, nhưng vì đĩ là thời điểm tháng 6/19966 mặc dầu thầy trị mình đã là đối nghịch, thầy là cơ sở trí thức vận nội thành của Việt Cộng cịn tơi là phĩ Trưởng ty CSĐB, cầm đầu cơ quan An ninh tình báo của Chính phủ VNCH tại Thừa Thiên-Huế, nhưng thầy vẫn chưa là Hịang Phủ Ngọc Tường một tên đồ tể khát máu, sát hại dân lành khơng nuơng tay của Tết Mậu Thân 1968, vì thế mà trong lịng tơi vẫn cịn nghĩ đến tình nghĩa thầy trị, khơng muốn tự mình ra tay, mặt đối mặt thật là ngượng ngùng, trị đi bắt thầy sao?
Vì thế tơi giao việc nầy cho viên phụ tá Đặc biệt của tơi. Anh ta và đám nhân viên của anh ta vì khinh địch, chủ quan, nên ông đã trốn khỏi thành phố chạy lên mật khu vào tháng 6-66 và Nguyễn Đắc Xuân vào tháng 7-66. Để rồi Mậu Thân 1968, ông và Nguyễn Đắc Xuân trở vào thành phố Huế gây oan nghiệt, điêu linh, tang tóc cho hằng ngàn dân chúng vô tội.
Và tiếp theo đây là những gì của cựu Chỉ Huy Trưởng CSQG/Thừa Thiên-Huế, Thiếu tá Liên Thành nói chuyện với Hoàng Phủ Ngọc Tường, tên sát nhân đã giết hại quá nhiều đồng bào Huế vào Tết Mâu Thân.
Bằng vào một số chứng cớ rõ ràng, minh bạch, tôi xác nhận Hoàng Phủ Ngọc Tường là người chủ tọa phiên toà án Nhân Dân, của chính quyền Cách Mạng, và ra lệnh sát hại 204 người tại trường học Gia Hội thuộc Quận II, thị xã Huế trong Tết Mậu Thân 1968 .
Lời khai của một số thân nhân đã bị Hoàng Phủ Ngọc Tường giết hại tại Trường Gia Hội :
Sau Mậu Thân, tức sau ngày 26 tháng 2 năm 1968, quân lực VNCH tái chiếm Huế hoàn toàn, Việt côïng đã tháo chạy, tình hình Huế ổn định dần. Tôi cho lệnh các toán tình báo tiếp xúc với một số thân nhân các nạn nhân đã bị Việt cộng sát hại, trong đó có vùng trường học Gia Hội. Mục đích là cập nhật thêm tin tức, bằng chứng, xác nhận danh tánh những tên Việt côïng nằm vùng đã nhúng tay vào các vụ sát hại đồng bào, để truy bắt vô hiệu hoá bọn chúng. Những điều chúng tôi thu thập được :
1- Hơn một trăm lời khai thân nhân của nạn nhân tại trường học Gia Hội đều nói rõ khi thân nhân họ bị bắt dẫn đến trường Gia Hội, họ có đi theo và hiện diện trong phiên toà án Nhân dân tại đó.
Mộât số xác nhận người ngồi xử tội thân nhân họ là ông giáo sư Hoàng Phủ Ngọc Tường, họ đã biết mặt trong thời gian Phật giáo tranh đấu năm 1966. Một số khác diễn tả nhân dạng và cũng đều xác nhận bên phía cằm của người ngồi xử thân nhân họ có một nốt ruồi khá lớn, nghe đâu ông ta tên Tường, nguyên thầy dạy học tại trường Quốc học trước đây.
2- Đặc biệt là lời khai của một quả phụ, vợ của một Chuẩn úy thuộc sư Đoàn I BB, theo bà ta, khi chồng bị bắt dẫn đến trường Gia Hội, bà ta đem thức ăn và áo quần đến cho cho chồng, người chồng có nói với bà ta: ”Em đừng lo, người ngồi xử trên đó là thầy cũ của anh, thầy Tường dạy anh ở trường Quốc Học”.
3- Bửu Chỉ, một sinh viên tranh đấu nổi tiếng tại Huế, một cơ sở quan trọng của Thành ủy viên Hoàng Kim Loan, nằm vùng tại Huế, đã bị lực lượng CSQG Thừa Thiên-Huế bắt trong chiến dịch Bình Minh vào mùa hè 1972, chính Bửu Chỉ khai và xác nhận Hoàng Phủ Ngọc Tường chủ trì phiên toà án nhân dân tại trường Gia Hội năm Mậu Thân.
Sau 1975, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã phải sống trong những ngày khổ nhục, căm hờn, khi nhìn thấy thằng đồng chí nhỏ của mình là Bửu Chỉ đang ngủ với nữ đồng chí Lâm thị Mỹ Dạ người vợ thân yêu của mình………
4- Trưởng toán Tình báo của phòng CSĐB thuộc khu vực Quận II, Thiếu úy Trọng, trong bản báo cáo về BCH Tỉnh sau Tết Mậu Thân cũng đã phúc trình Hoàng Phủ Ngọc Tường là người ngồi ghế ông toà, xử tử hình 204 đồng bào tại trường học Gia Hội.
5- Và cuối cùng là lời khai của Thành ủy viên Việt cộng Hoàng Kim Loan, bị chúng tôi bắt vào mùa hè 1972 khai rằng chính y, và thành uỷ viên Hoàng Lanh đề cử Hoàng Phủ Ngọc Tường chủ trì phiên toà án Nhân dân tại trường Gia Hội vào năm Mậu Thân 1968. Cũng chính y và Hoàng Lanh có mặt trong phiên xử đó.
6- Trong cuốn hồi ký “Hoàng Phủ Ngọc Tường tuyển tập”, do nhà xuất bản Trẻ xuất bản năm 2002, công ty văn hóa Phương Nam phát hành tại TPHCM. Chính Hoàng Phủ Ngọc Tường đã xác nhận y ở trong Ban Tham Mưu cánh Bắc sông Hương. Mặt trận này tức là vùng Quận 1 và Quận 2 Thành phố Huế .
Tôi nghĩ cũng đã quá đủ để có thể nói Hoàng Phủ Ngọc Tường có mặt tại Huế trong suốt thời gian Mậu Thân, Hoàng Phủ Ngọc Tường là thủ phạm của 204 nạn nhân tại trường Gia Hội, và nhiều nơi khác trong thành phố Huế .
Gần đây sau loạt bài chối tội của Hoàng Phủ Ngọc Tường, có nhiều người tại hải ngoại đã vội tin ngay và cho rằng có lẽ Hoàng Phủ Ngọc Tường không có mặt và không nhúng tay vào vụ tàn sát đồng bào Huế.
Dù hắn có chối bay, chối biến đi chăng nữa, thì sự thực vẫn là sự thực – Chính hắn và các “đồng chí” thân cận với hắn phải biết – Chúng tôi chỉ muốn trưng ra những bằng cớ để quý vị nhận định mà thôi – Việc xét đoán đã có đấng thiêng liêng quyết định, những oan hồn của dân lành vô tội chắc cũng không để hắn yên.
Giờ đây với bệnh tật, phải ngồi xe lăn, và cõi chết đã gần kề, Hoàng Phủ Ngọc Tường không thể chối tội với lương tâm của mình, cũng không thể quên được những ngày bi thảm của cuộc tàn sát ghê rợn, đẫm máu do chính y gây ra cho đồng bào Huế trong Tết Mậu Thân 1968, trong phần đời ngắn ngủi còn lại, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã sống trong những chuỗi ngày sợ hãi, sợ hồn ma bóng quế, sợ oan hồn, ẩn hiện, của những kẻ đã bị Hoàng Phủ Ngọc Tường thảm sát 40 năm trước, bởi thế cho nên:
Những chiều Bến Ngự dâng mưa
Chừng như ai đó mơ hồ gọi tôi
Tôi ra mở cửa đón người
Chỉ nghe tiếng gió thổi ngoài hành lang.
Hoặc là :
Nợ người một khối u sầu
Tìm người tôi trả ngày sau luân hồi ……
(Thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường)
Hoàng Phủ Ngọc Tường! Không có người sống để ông “Tôi ra mở cửa đón người” mà chỉ là những người chết, là oan hồn của những dân lành vô tội đã bị ông sát hại. Kiếp luân hồi cũng không có đối với ông, vì nghiệp chướng mà ông gây ra đã quá nặng – Vậy thì đừng hy vọng gì để “Tìm người tôi trả ngày sau luân hồi ” …..
trích “BIẾN ĐỘNG MIỀN TRUNG” (trang 106 – 113)
của tác giả Liên Thành
Hillary Clinton’s Internet Freedom Speech – Erik Syverson
CNBC’s Power Lunch spoke with Internet attorney Erik Syverson about Secretary of State Hillary Clinton’s much-anticipated January 21st speech on Internet Freedom and Google-China controversy.
Hillary Clinton Speaks on Internet Freedom
U.S. Secretary of State Hillary Rodham Clinton’s major policy speech on Internet freedom at the Newseum in Washington, D.C. on January 21, 2010. Clinton spoke of the importance of an Internet where information flows freely across international borders and where everyone has the freedom of expression and a chance at economic success.
suc vat nong duc manh nguyen tan dung nguyen minh triet khung bo giao xu Dong Chiem Ha Noi
suc vat nong duc manh nguyen tan dung nguyen minh triet khung bo giao xu Dong Chiem Ha Noi from sucvathochiminh on Vimeo.

Tô Văn Lai và MC Kỳ Duyên
Đây là một tin đáng tin cậy từ đồng hương ở Toronto, Canada
Thuý Nga đã bán trung tâm của họ từ mùa hè năm 2009 cho chủ mới là Six Flags tại VN tập đoàn này là chóp bu từ thủ tướng đứng làm chủ nhân, những Paris Bynight về sau ca sĩ trong nước rất nhiều, khi giới thiệu ông Ngạn nói “hầu hết ca sĩ hải ngoại” Nhưng kỳ thữc hầu hết ca sĩ trong nước!
Điều lo lắng của ông hết sức chính xác, tiếc thay qúa muộn, việc vận động mua băng gốc là điều chính đáng, vì đạo đức, nhà tôi không giàu có nhưng không mua băng lậu bằng cách kêu gọi anh em trong gia đình góp tiền mua băng gốc rồi chuyền nhau coi nên giá thành không khác so với băng sang lậu – Làm như thế mình khỏi áy náy trong lòng
Nguyễn Mậu Hiệp
Và sau đây là thư của độc giả gởi cho Nguyển Ngọc Ngạn
Thưa anh Nguyễn Ngọc Ngạn,
Tôi bạo dạn viết vài dòng cho anh. Cứ xem đây là một người trong khán giả và độc giả rất ái mộ văn tài của anh từ sau khi đọc truyện “Nước Đục” của anh hơn mười năm trước. Tôi chưa từng được găp anh, nhưng với anh Tô văn Lai thì không lạ gì. Tôi biết anh Lai từ ngày ảnh đến Mỹ phải ngủ ở nhà các bạn bè, đi từng tiểu bang để bán các cuốn Thúy Nga rất vất vả để tạo nên một Trung tâm Thúy Nga ngày nay. Một tấm gương rất đáng kính phục.
Cuốn Thúy Nga 40 có Khánh Ly hát bài “Mẹ” hay gì đó với hình ảnh Máy Bay Trực Thăng Việt Nam Cộng Hòa Bắn Xuống Dân Chúng là một sự trình bày lào khoét. Dĩ nhiên là tôi biết ai thực hiện vì có thời gian người đó đã ở Mỹ và làm việc chung với tôi (và trở về định cư tại Việt Nam).
Sau những phản ứng dữ dội của đồng bào VN tại Mỹ vì những hình ảnh láo khóet bôi lọ Quân Lực VNCH, thì TT Thúy Nga lại bình an vô sự và mọi người đã quên đi.
Người bạn trẻ đó lại làm một cuốn phim khác có tựa là “Áo Lụa Hà Đông” phát hành các đây khỏang 2 năm tại VN và hải ngọai. Lại cũng những cảnh quân đội của Việt Nam Cộng Hòa bắn vào trường học làm chết nhân vật nữ chính trong truyện phim. Lại một trình bày và tuyên truyền Láo Khoét!
Một số người vô tư cho là phim cảm động. Tôi chỉ biết chán nản lắc đầu. Ý thức của một số không nhỏ của những người xem phim trong cộng đồng VN ở đây quá kém, phải buồn lòng mà nói như vậy. Và dĩ nhiên đối tượng của tuyền truyền cộng sản luôn nhắm vào những người này!!!
Nhưng điều đáng nói, và nguyên nhân lá thư bỏ ngỏ này là vì trong một DVD Thúy Nga gần đây, anh (Nguyễn Ngọc Ngạn) đã nhắc đến tên người bạn trẻ đó để cám ơn và tuyên dương đã có công với Trung tâm Thúy Nga.
Tại sao anh không lờ đi, đừng tuyên dương như vậy, bởi vì hậu quả là sẽ có không ít người nghi ngờ thiện chí của Thúy Nga về đường lối “quốc gia”, anh có thấy như vậy không???
Tại sao một phim clip trong Thúy Nga 40 và phim “Áo Lụa Hà Đông” cũng của LH thực hiện đều luôn bêu xấu VNCH mà thực ra những tội pháo kích vào trường học, giết tập thể dân chúng toàn là do người cộng sản làm khi chiến tranh đang tiếp diễn tại Việt Nam vào 35 năm trước!!!
Anh Tô văn Lai có quyền về Saigon tính chuyện làm ăn, thì phải giao thiệp với cộng sản, cũng như LH nếu ở Mỹ thì khó có tiền để làm phim nên phải dựa vào guồng máy cai trị để Được Làm Phim. Năm nay đã hơn 40 tuổi, LH vẫn còn “trẻ” và mù mờ về “quốc gia dân tộc” thì sự chọn lựa để đứng về phía nào có lợi cho mình là điều dễ hiểu.
Khi con người có ý thức thì một Bill Gates khi lập công ty Microsoft cũng chỉ khoảng 20 gì đó, và Nguyễn Thái Học của Việt Nam Quốc Dân Đảng cũng chỉ dưới 24 tuổi. Nhưng tôi không trách LH vì mỗi người đều có lý tưởng dù có đi sai đường. Những tai hại mà LH tuyên truyền là có bộ máy của cộng sản ở đàng sau điều khiển, tôi chỉ tiếc là TT Thúy Nga và anh dính vào đó.
Dính vào cộng sản thì chỉ có thân bại danh liệt, đừng mong nhờ chúng mà được vinh thân phì da.
Anh là nhà văn, không nên để những điều đó làm vẩn đục sự nghiệp của mình.
Còn anh Tô văn Lai, đã xưng là giáo sư thì đã từng đi dạy những thế hệ trẻ, cũng không nên để tiểu sử của mình dính vào bất cứ một thằng Việt cộng nào trong những năm cuối đời. Hãy nhìn Nguyễn Cao Kỳ thì biết, thật tội nghiệp, không biết ông ta đã mở mắt chưa!!!
TG.
suc vat phan khac tu khon nan mat day cho de dang vien cong san tay sai an cut suc vat ho chi minh

co-2-nguyen-van-chuc
LTS.- Tổ chức Việt Tân dù là đúng hướng hay chệch hướng đều từ cái lò bịp chính trị: “Mặt trận quốc gia thống nhất giải phóng Việt Nam” do Hoàng Cơ Minh chủ chốt, lãnh đạo mà ra. Nó hệt như cái tập đoàn việt-gian-cộng-sản, và nó cũng chẳng thua gì tên đại việt-gian Hồ chí Minh. Việc lập lờ đưa Nguyễn văn Chức, một kẻ từng giữ chức vụ Thiếu tướng ngành Công Binh Quân lực Việt Nam Cộng-Hòa trước 30/4/1975, một tên cán bộ cao cấp của Việt Tân đứng ra thành lập chính phủ lưu vong VNCH, có thể sẽ thủ vai trong màn kịch “Hòa Đàm” với ngụy quyền việt-gian-cộng-sản.
Đây là một quả bóng dò mà băng đảng Việt Tân muốn thử Cộng-đồng người Việt tỵ nạn việt-gian-cộng-sản chúng ta có tỉnh táo trước âm mưu làm tay sai việt-gian-cộng-sản do chúng thủ diễn hay không. Ngoài ra, chúng cũng vừa hoàn tất một tác-phẩm khác, cái gọi là Hiến Pháp 7 mà Đoàn Viết Hoạt và Trần Thanh Hiệp đã được chúng giao cho soạn thảo. Rõ ràng, chúng đã âm mưu và thực hiện xong bước đầu cho công cuộc Hòa Giải Hòa Hợp với bọn việt-gian-cộng-sản bằng cái gọi là “chính phủ lưu vong VNCH ma” này.
Trong cái gọi là Hiến Pháp 7 do hai tên việt-gian Trần Thanh Hiệp và Đoàn Viết Hoạt soạn ra, có những điểm có lợi cho bọn việt-gian-cộng-sản trong việc củng cố cai-trị lâu dài của chúng trên đất nước Việt Nam chúng ta.
Chúng tôi xin giới thiệu đến quý bạn đọc bài dưới đây của tác giả Tuấn Phan để rộng đường dư luận và để biết tên Nguyễn văn Chức này là ai!
Hồn Việt UK online.
CAUTION: Xin đừng lầm, có hai NGUYỄN VĂN CHỨC
1. Cựu Luật sư, Nghị sĩ VNCH Nguyễn Văn Chức (VIP KK), hiện ở Texas luôn gọi Đảng CSVN là… “ĐỒ CHÓ ĐẺ” thì không lý gì ba trợn đến độ gởi thơ “Kính chúc quý vị [Đồ Chó Đẻ] tràn đầy sức khỏe”…trong bài viết dưới đây của:
2. Cựu Thiếu tướng VNCH Nguyễn Văn Chức, Cục Trưởng Cục Công Binh, hiện ở Sacramento, CA là tay tham nhũng gộc, chuyên ăn xi măng, sắt thép, xăng dầu, là bộ hạ tín cẩn của bà Cao Văn Viên trong các “phi vụ” béo bở cho bà phu nhân Đại Tướng TTM Trưởng nầy!
-Tướng Nguyễn Văn Chức từng cấu kết với cựu Đại tá Vũ Văn Lộc (bút hiệu Giao Chỉ), đàn em Trung Tướng Đồng Văn Khuyên (TCTV), nuốt hàng chục ngàn lít xăng trong một trận đánh với VC ở Tây Ninh. Để ngăn chận VC, thay vì dùng bom napalm, cấp chỉ huy VNCH dùng số xăng khá lớn đổ lên đầu lực lượng đông đảo VC nhưng Tướng Nguyễn Văn Chức và Đại tá Vũ Văn Lộc toa rập chỉ cấp vài thùng phuy xăng, còn bao nhiêu giữ lại để…bán, bỏ tiền túi!
Bởi vậy, thật tội nghiệp cho các chiến sĩ VNCH xông pha bờ bụi, không kể tính mạng trước họng súng quân thù VC mà ở hậu cứ an tòan lại có những tên tướng bất tài, bất xứng, đâm sau lưng anh em chiến sĩ VNCH, điển hình như hai tên Tướng Nguyễn Văn Chức và Lê Văn Tư cùng hai tên tá Vũ Văn Lộc, Mã Sanh Nhơn….Ra hải ngọai, tên Nguyễn Văn Chức còn tham gia làm nhiều chuyện…chính trị dỏm mà nhiều người biết, có dịp kể ra cho bà con cười chơi.
– Tướng Nguyễn Văn Chức hiện theo bọn Băng đảng Mafia Việt Tân, “Thay Mặt Chính Phủ Lưu Vong Việt Nam Cộng Hòa”, gởi thơ cho bọn chóp bu CSVN! Tại sao tên nầy không dám xưng là…”Thủ Tướng” vì hắn “thay mặt” một Chính Phủ kia mà? Cái Chính Phủ nầy cũng là con đẻ của bọn Việt Tân, đúng là Chính Phủ…LƯU MANH, xuất hiện ở hải ngọai để diễn tuồng…HỀ! Đã 35 năm rồi, cứt trâu hoá bùn mà mới lập chính phủ …lưu vong, cũng như chính phủ vẫn còn…lâm thời (ĐM Quân) ư? Chừng nào mới hết lưu và lâm để thiên hạ khỏi lầm bọn hề diễn tuồng như…thật!
– Nếu cần “tố cáo” hay “đạo đạt nguyện vọng” lên bọn chóp bu Hà Nội, thì tên “Thay mặt” Chính Phủ Lưu Manh Nguyễn Văn Chức tại sao lại gởi thư về Hà Nội qua…E-mai, làm nhục “quốc thể” quá lắm đấy!? Hắn hãy nên phái “Bộ Trưởng Ngọai Giao” của Chính Phủ Lưu Manh đến Thủ đô Hoa Thịnh Đốn gặp Đại sứ VC Lê Công Phụng trao công hàm hay thư chúc Tết là đúng theo lề lối ngoai giao giữa hai “chính phủ” lưu manh của VC và Việt Tân, tay sai VC ở hải ngọai!
Bọn nầy lạm dụng bốn chữ VNCH để diễn tuồng hề đến mức nầy là hết nói nổi. Từ “Chính phủ QG Lâm Bồn VN” của ĐM Quân, rồi Chính phủ Chú Chánh, nay đến Chính phủ Lưu Manh do tên hạm xi măng, sắt thép, xăng dầu Nguyễn Văn Chức đứng tên “thay mặt”…, và ngày mai cũng sẽ có một lô “Chính phủ Lưu Xú” khác tiếp bước “Chính phủ Lưu Manh” ra đời cho mà coi!
Tuấn Phan
—————————————
— On Thu, 1/14/10, Aladin Nguyen wrote:
From: Aladin Nguyen
Subject: [Thaoluan9] Thư của Ô. Ng V. Chức gửi các nhà cầm quyền mafia CSVG
To: “BoMe BernardChang” …
Date: Thursday, January 14, 2010, 4:00 PM
VIỆT NAM CỘNG HÒA
Hải Ngoại Lưu Vong – Quyết Tâm Phục Quốc
Sài Gòn – Thái Lan – Đài Loan – Hoa Kỳ – Pháp
Anh – Úc – Canada – Na Uy – Thụy Điển – Hòa Lan – Đức
Ý Đại Lợi – Thụy Sĩ – Ba Lan – Tiệp Khắc
chinhphu@vietnamcon ghoa.com
republicofvietnam@ vietnamconghoa. com
LÁ THƯ ĐẦU NĂM
Gởi :
- Các Ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng
- Đảng Cộng Sản Việt Nam
- Nhà Nước tiếm quyền Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Nhân dịp đầu năm mới. Kính chúc quý vị tràn đầy sức khỏe để chuẩn bị ra trước Tòa Án Quốc Tế về tội ác chiến tranh, tội ác diệt chủng nhân loại mà chính Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản của quý vị là thủ phạm đã gây ra. Quý vị cũng phải ra trước Hội Đồng Liên Hiệp Quốc qua một Hội Nghị Quốc Tế về Việt Nam để trả lời về sự vi phạm Hiệp Định Paris 1973 khi xâm lăng chiếm đoạt Nước Việt Nam Cộng Hòa đồng thời đã tàn sát, giết hại, giam giữ tù đầy hành hạ Quân, Dân, Cán, Chính của Việt Nam Cộng Hòa. Đó là chưa nói đến Tòa Án Nhân Dân Việt Nam sau nầy sẽ xét xử về tất cả những hành vi, thủ đoạn, độc ác, buôn dân, bán nước của Hồ Chí Minh và đồng bọn Đảng Cộng Sản Việt Nam trong đó có quý vị đều là những tội đồ của dân tộc Việt Nam.
Lưới trời lộng lộng tuy thưa nhưng khó thoát. Quý vị là những kẻ đã gây ra tội ác với dân tộc Việt Nam nói riêng và Nhân Loại nói chung thì quý vị phải nhận lấy tất cả những hậu quả. Đó là lẽ thường tình của trời đất, của công lý và lẽ phải.
Hơn 34 năm qua kể từ ngày mà quý vị đã xua quân cưỡng chiếm Việt Nam Cộng Hòa, chà đạp xé bỏ những gì quý vị đã cam kết trước Quốc Tế. Thế giới ngày nay đã ngày càng nhìn thấy rỏ dã tâm và bản chất của quý vị và chỉ chờ ngày lột cái mặt nạ giả trá, gian ác diệt chủng của quý vị ra mà thôi.
Còn đối với dân tộc Việt Nam, gần 1 thế kỷ nay, hằng chục triệu sinh mạng đã bị chết tức tưởi vì các chiêu bài của Đảng Cộng Sản Việt Nam như : Cách Mạng, Giải Phóng, Vô Sản, Tổ Quốc, Dân Tộc, Thống Nhất, Tự Do, Dân Chủ, Độc Lập, Hạnh Phúc, Ấm No… thì ngày nay mọi người trong nước, ngoài nước đều đã nhìn thấy tất cả sự thật. Đảng Cộng Sản Việt Nam thực chất chỉ là một băng đảng Mafia khát máu cướp nước, bán nước, giết người cướp của, không từ nan bất cứ thủ đoạn độc ác nào để củng cố ngôi vị độc tài, độc tôn, độc Đảng của họ.
Hơn 34 năm qua, nhân dân Việt Nam cũng nhận ra rằng bản chất của quý vị chỉ là bạo lực khủng bố và phá hoại chứ hoàn toàn không có khả năng lãnh đạo, điều hành đất nước, do đó dù quý vị có cướp đi toàn bộ tài sản của Việt Nam Cộng Hòa, bỏ vào túi riêng của quý vị và nhận hằng trăm Tỷ mỹ kim viện trợ của ngoại quốc nhằm xóa đói giảm nghèo, thì Việt Nam cho đến nay vẫn là một trong những Nước nghèo nhất và đau khổ nhất trên thế giới.
Chính vì điên cuồng áp dụng chủ nghĩa Cộng Sản, quý vị đã xem nhân dân như là một sản phẩm dư thừa để cung cấp hàng trăm ngàn cô dâu, gái điếm cho xứ người, xuất cảng thanh niên làm lao nô cho các chủ nhân ông ngoại quốc bóc lột hành hạ. Còn thành phần du đãng trộm cướp xã hội đen lại được quý vị trọng dụng làm công cụ đàn áp đánh đập người dân thấp cổ bé miệng mà trong tay không có tấc sắt. Thử hỏi có cái chính phủ nào trên thế giới nầy mà hèn hạ tồi tệ như quý vị không?
Sau khi cưỡng chiếm đất nước Việt Nam Cộng Hòa quý vị đã xem đó như một chiến lợi phẩm, quý vị đã mặc tình tàn sát hành hạ đày đọa quân, dân, cán, chính VNCH, thao túng trấn lột áp bức từ lĩnh vực tinh thần đến vật chất, từ con người cho đến đất đai nhà cửa khiến cho mổi gia đình miền nam đều phải đau thương, chia lìa, tan nát, khổ đau, bần cùng, và uất hận. Sự trả thù một cách tàn độc như vậy xin hỏi quý vị, đã đủ chưa và bao giờ mới chấm dứt?
Quý vị tự ý cho Trung Cộng vào khai thác Boxit ở Tây nguyên, quặng mỏ nguyên tử Uranium ở Nông Sơn, Quý vị kêu gọi ngoại quốc đầu tư mở công nghệ, kỹ nghệ một cách cẩu thả vô trách nhiệm. Quý vị có biết rằng hiện nay Việt Nam là một bãi rác độc hại đầy chất thải nguyên tử đang chôn dấu hay không? Chính những chất độc nầy đã làm ô nhiễm môi trường sinh sống của toàn dân cả Nước. Củng chính quý vị đã dựng nhà tù nhiều hơn trường học, kinh tế lụn bại, tham nhũng lan tràn, hố giàu nghèo quá cách biệt, xã hội băng hoại, văn hóa thụt lùi..v..v để cho người dân phải sống trong bần cùng, lầm than tủi nhục. Quý vị có nghe tiếng than oán đã thấu trời xanh, có thấy nổi đau khổ đã đến tận cùng, và có biết dân tộc nầy đang đứng bên bờ thảm họa diệt vong?!!!
Hơn 34 năm nay, chúng tôi nằm gai nếm mật, đau đớn, nhục nhã, ăn năn thống hối với tổ quốc về lổi lầm của chúng tôi là để đất nước nầy rơi vào tay Cộng Sản, gây thãm họa cho cả dân tộc. và Chúng tôi, Việt Nam Cộng Hòa chưa hề lên tiếng với quý vị hay có một hành động nào đối với quý vị. Vì có nhiều lý do lắm. Nhưng thời gian thắm thoát trôi qua, là một cơ hội cho quý vị có thể xây dựng một Nước Việt Nam hùng cường văn minh tiến bộ vì độc lập tự do ấm no hạnh phúc như quý vị đã tuyên truyền, khích động nhằm đưa đẩy toàn dân vào cuộc chiến tranh tương tàn cốt nhục, dùng củi đậu nấu đậu, để người Việt giết người Việt.
Nhưng sự thật quý vị đã bất tài, bất lực khiến cho mọi người đều hoàn toàn thất vọng, và càng thất vọng hơn nữa là quý vị đã tự ý chuyển nhượng đất đai, lãnh thổ, lãnh hải cho Trung Cộng. Xin hỏi quý vị lấy tư cách gì mà bán giang sơn gấm vóc của tổ tiên cha ông đã từng đổ máu hy sinh để gìn giữ và bảo vệ. Quý vị có biết rằng ngay cả Thế giới cũng đã nhìn nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc lãnh thổ Việt Nam liên tục từ nhiều thế kỷ trước khi Pháp xâm chiếm Việt Nam. Hai quần đảo nầy là của vương quốc An Nam từ thế kỷ thứ 15, cũng như đã được chứng minh trong bản đồ Hồng Đức dưới đời vua Lê Thánh Tông (niên hiệu Hồng Đức 1460-1497), được nhật báo Batavia của Công ty Đông Ấn Hòa Lan xuất bản năm 1637, được ghi chép trong nhật ký hàng hải của thương thuyền Amphitrite của Pháp năm 1701, ..v..v… Ngay cả văn kiện quan trọng nhất là Hòa Ước Thiên Tân ký năm 1885 giữa chính quyền bảo hộ của Pháp và Triều Thanh của Trung Hoa nhìn nhận quyền bảo hộ của Pháp Quốc đối với Việt Nam mà lãnh thổ thời đó đã bao gồm Hoàng Sa và Trường Sa. Sau đệ nhị thế chiến, khi Việt Nam thu hồi độc lập năm 1948, quần đảo Hoàng Sa thuộc xã Hòa Long, Quận Hòa Vang, tỉnh Quảng Nam, còn Trường Sa thuộc xã Phước Hải, Quận Đất Đỏ, tỉnh Phước Tuy.
Trong lúc Pháp bàn giao quyền hành cho Quốc Gia thì Đảng Cộng Sản quý vị lại rút vào mật khu tổ chức kháng chiến để cướp chính quyền theo chỉ thị bành trướng đệ tam quốc tế của Nga Xô. Khi Hiệp định Geneve được ký kết năm 1954 chia đôi đất nước, Hoàng Sa và Trường Sa ở phía Nam của vỹ tuyến 17, vẩn trực thuộc hai tỉnh Quảng Nam và Phước Tuy của Việt Nam Cộng Hòa thì Đảng Cộng Sản của quý vị đã trân tráo cướp công kháng chiến thanh toán thủ tiêu các tổ chức Đảng phái Quốc gia yêu nước để đem miền bắc vào ách xích xiềng chủ nghĩa xã hội, rồi sau đó quý vị vẩn tìm cách xâm nhập người và vủ khí trắng trợn xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa.
Xin nhấn mạnh với quý vị rằng ngay chính Trung cộng cũng đã ký cả ba văn kiện Hiệp Định Geneve 1954 (chia đôi Việt Nam và giao Hoàng Sa và Trường Sa cho VNCH). Hiệp Định Ba Lê và Định ước quốc tế năm 1973 với tư cách là thành viên của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, và với tư cách nầy chính Trung Cộng cũng có trách nhiệm bảo đảm thi hành nghiêm chỉnh hai hiệp định Geneve và Ba Lê. Thế mà họ đã lợi dụng thỏa hiệp ngưng bắn, huy động toàn bộ lực lượng áp đảo Hải Quân VNCH tiến chiếm Hoàng Sa vào ngày 19/1/1974. Đây là một bằng chứng xâm phạm của Trung Cộng. Vì trước đó chưa bao giờ Trung Cộng phản đối chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo này, kể cả trong kỳ Hội Nghị Hòa Bình ở San Francisco năm 1951, khi Thủ Tướng Trần Văn Hữu của Quốc Gia Việt Nam chính thức xác nhận chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và trường Sa bị Nhật Bản chiếm đóng trong đệ nhị thế chiến, nhờ đó mà đã được Hội nghị quốc tế mặc nhiên công nhận chủ quyền không thể chối cải của Việt Nam.
Cho đến nay Trung Cộng đã ngày càng lấn lướt thôn tính dần dần đất đai lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam, một cách có hệ thống với sự thỏa thuận của quý vị. Họ dùng tàu chiến khiếu khích hăm dọa, thậm chí còn bắn giết đánh đập ngư dân Việt Nam, tịch thâu của cải, phạt vạ ngay chính trên lãnh hải của Việt Nam là một điều hết sức phi lý không thể chấp nhận được. Thế nhưng tại sao quý vị lại im lặng một cách yếu hèn khiếp nhược. Quý vị đã từng hung hăng tuyên bố đại thắng mùa xuân, phất cao ngọn cờ đầu giải phóng dân tộc, chủ nghĩa Karl Marx – Lê Nin bách chiến bách thắng, Việt Cộng là đĩnh cao trí tuệ loài người. Quý vị cũng lớn tiếng cho rằng đã từng đánh đổ thực dân Pháp , đánh đổ Đế Quốc Mỹ xâm lăng và đánh đổ bọn bành trướng Bắc Kinh xâm lược bây giờ sao quý vị lại nhẫn tâm làm ngơ, im lặng trước những nổi thống khổ của ngư dân Việt Nam nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung ? hay là quý vị xem những ngư dân nầy là nhân dân Việt Nam Cộng Hòa mà quý vị xâm chiếm vào thời điểm 30/4/1975. và bỏ đi mặc kệ chúng nó ???
Tạm gát tất cả những hận thù chồng chất mà quý vị đã gây ra cho dân tộc Việt Nam. Trước thềm năm mới và trước nguy cơ thảm họa diệt vong của cả dân tộc, cho dù có nại lý do nào đi nữa, thì trách nhiệm hiện nay của quý vị là phải bảo vệ mãnh đất của tổ tiên cha ông ngàn đời truyền lại. quý vị không thể lấy tư cách gì để chuyển nhượng dâng hiến hay để mất vào tay ngoại xâm, xin đừng để dân tộc Việt Nam nầy phải chịu đau đớn lầm than tủi nhục thêm nữa. Quân đội nhân dân anh hùng của quý vị giờ nầy đang ở đâu ? Tại sao Trung Cộng dùng bạo lực sức mạnh để giết dân mình, ngang nhiên xâm phạm lãnh hải, lãnh thổ, mà quý vị vẩn nhắm mắt làm ngơ không nghe, không biết, không thấy. Quý vị phải lập tức đưa vấn đề Trung Cộng bắt bớ đánh đập tịch thâu tàu bè của ngư phủ Việt Nam ra trước Công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển mạnh dạn tố cáo những vi phạm của Trung Cộng. Quý vị còn có tư cách là một thành viên không thường trực của Liên Hiệp Quốc nữa, sao không đưa vấn đề nầy vào nghị trình thường lệ để yêu cầu Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc can thiệp. Quý vị cũng có thể thách thức Trung Cộng cùng ra trước Tòa Án Quốc Tế chứng minh chủ quyền của họ trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam từ bao đời nay. 3 điều nói trên mà quý vị cũng không dám làm để cứu nguy dân tộc, thì quý vị có dám can đãm trã lại quyền lực cho nhân dân bằng cách dân chủ hóa đất nước hay không. Vì chỉ có dân chủ thật sự (như các nước tự do dân chủ tiến bộ trên thế giới hiện nay) mới có thể đoàn kết dân tộc, mới có thể tập trung được sức mạnh để chống xâm lăng có hiệu quả.
Tình thế hiện nay, vô cùng cấp bách, quý vị sẽ trở thành thiên cổ tội nhân, lưu xú sử xanh ngàn đời của dân tộc Việt Nam nếu để đất nước nầy, dân tộc nầy, rơi vào vòng kiềm tỏa nô lệ của Trung Cộng. Chính quý vị phải chọn con đường mất Đảng, mất Nước hay mất Dân Tộc và quý vị phải biết rằng quan trọng nhất là để mất dân tộc vì mất dân tộc là mất tất cả, phương cách cuối cùng để lập công chuộc tội với tổ quốc và hưởng sự khoan hồng của dân tộc là chính quý vị phải buông dao đồ tể trã lại những gì của Việt Nam Cộng Hòa cho nhân dân Việt Nam Cộng Hòa.
Nói ít hy vọng quý vị hiểu nhiều. Thời gian như bóng câu qua của sổ. Vì thấy trước hiểm họa của đất nước và dân tộc. Chúng tôi, quân dân cán chính của Nước Việt Nam Cộng Hòa không thể ngồi yên để nhìn những phút giây hấp hối của dân tộc. Chúng tôi nghiêm khắc cãnh cáo quý vị vì tổ quốc lâm nguy thất phu hữu trách. Miền Nam Việt Nam vẩn còn đó, quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa vẩn còn đó và đất nước Việt Nam Cộng Hòa vẩn còn đó trên công pháp quốc tế và thực trạng hiện nay, Chúng tôi sẽ tiến hành bằng mọi phương cách để khôi phục và bảo vệ đất nước bằng bất cứ giá nào. Quý vị phải biết rằng, Lịch sử không bao giờ ngừng lại, thời gian cũng đã chứng minh đâu là chính nghĩa và sự thật. hồn thiêng sông núi của tổ tiên ngàn đời dân tộc Việt sẽ chứng giám và phán xét.
Sau cùng nhân dịp đầu năm mới, một lần nữa chúc quý vị có những quyết định sáng suốt, can đãm để cứu nguy cho tổ quốc trước khi quá muộn.
Chào quý vị.
Thay Mặt Chính Phủ Lưu Vong Việt Nam Cộng Hòa
NGUYỄN VĂN CHỨC
http://www.hon-viet.co.uk/TuanPhan_XinDungLamCoHaiNguyenVanChuc.htm
Dong Chiem Ha Noi Parish attacked by Vietnamese Communist Party
tay sai suc vat nguyen tan dung khon nan mat day cho de dan ap da man giao dan Dong Chiem Ha Noi
khi-vat-long-khi
KHỈ VẶT LÔNG KHỈ – NAM NHÂN (Quân nhân QLVNCH)
nha bao viet thuong chong dang cong san viet gian vi thu nha no nuoc
dan chu cuoi tran anh kim suc vat tay sai ho chi minh son of bitch
toi do dan toc trong phat giao an quang suc vat thich quang do tay sai son of bitch ho chi minh
dan quan tu ve (nb viet thuong – kn 2000)
dan quan tu ve (nb viet thuong – kn 2000) from hochiminhsucvat on Vimeo.
Chú Sáu Cầu Ông Lãnh nói chuyện với giới trẻ – Trần Thanh – TinParis.net
Lời Giới Thiệu:
Chú Sáu Cầu Ông Lãnh
Chú Sáu Cầu Ông Lãnh là dân Sài Gòn chính cống, đang sống tại Sài Gòn. Trước năm 1975, chú là quân nhân VNCH, đi đánh giặc, bị thương, được giải ngũ. Sau đó, chú sống bằng nghề đánh cá trên sông Sài Gòn. Năm nay, chú Sáu đã 65 tuổi nhưng vẫn phải sống bằng nghề đánh cá, tay làm hàm nhai, không bao giờ được biết đến hai chữ “hưu trí”. Rủi thay cho chú, trong năm 2009, khi lặn hụp dưới sông Sài Gòn để đánh cá thì chú đã bị nhiễm độc, mình mẩy của chú bị nổi đầy mụn bọc, ung bướu, trông hết sức ghê tởm, tựa như con ác quỷ! Tuy bị nhiễm độc sắp chết nhưng chú vẫn tin tưởng vào ngày toàn dân nổi dậy, lật đổ chế độ cộng sản.
Cũng tựa như ông Tư Xích Lô, chú Sáu, trên răng dưới dái, trâu già không sợ dao phay, sẵn sàng nói hết những tâm tư, nguyện vọng của một kẻ nô lệ sắp từ giã cõi đời vì bị nhiễm độc do bọn việt gian cộng sản gây ra. Chú thường trò chuyện với giới trẻ trong và ngoài nước về hiện tình đất nước, cũng như sẵn sàng dấn thân cùng toàn dân nổi dậy để lật đổ chế độ cộng sản. Chú thường tâm niệm: – chú không còn gì để mất, không còn gì để sợ nữa. Ngày nào còn sống thì ngày đó chú còn nuôi căm thù để quyết tâm hành động CÁCH MẠNG, tiêu diệt bọn việt gian cộng sản, đem lại tự do, no ấm cho 85 triệu nô lệ đang rên siết dưới ách cai trị tàn bạo của bọn giặc.
Sau đây là những mẩu đối thoại giữa chú Sáu và các bạn trẻ trong và ngoài nước:
Câu Hỏi 1: – Thưa chú Sáu, vì sao thân hình của chú nổi đầy bướu nhọt, trông hết sức ghê tởm như vậy? (Xem hình đính kèm)
Trả lời: – Ðây là tội ác của tập đoàn việt gian cộng sản, tội ác trời không dung đất không tha, rất nhiều người đã bị chết vì nạn nhiễm độc này mà trong đó cá nhân tôi đang còn sống lây lất. Tôi xin nói rõ: đây không phải là “chất độc màu da cam” của đế quốc Mỹ mà bọn giặc vẫn thường rêu rao, tuyên truyền đâu. Ðây chính là tội ác của bọn việt gian cộng sản. Bọn chúng đã phá nát, hủy hoại môi trường của đất nước ta mà hàng trăm năm sau chưa chắc gì đã phục hồi lại được! Nói đến môi trường, tôi chỉ đề cập đến hai khía cạnh, đó là bầu không khí và nguồn nước, bao gồm sông ngòi và biển.
Trước hết, xin các bạn hãy nhìn về môi trường tại các nước Âu Mỹ. Bầu không khí và các nguồn nước sông, biển ở đây được bảo vệ hết sức kỹ lưỡng. Tất cả các loại xe hơi đều phải được thử khói xe hàng năm. Nếu xe nào thải ra nhiều khói đen thì chủ nhân bắt buộc phải sửa chữa, nếu không thì không được tiếp tục gia hạn giấy phép sử dụng xe. Các nhà máy công nghiệp không được phép thải khói ra bầu trời. Ví dụ một nhà máy chuyên làm sườn xe hơi, trong nhà máy có hàng trăm máy hàn. Khói hàn từ các máy này thải ra, được một hệ thống hút khói đưa qua một hệ thống màng lọc khói. Tiếp theo, có hệ thống phun hơi nước, làm cho toàn bộ khói bám vào màng lọc đi theo dòng nước, trôi xuống hầm chứa nước dưới lòng đất. Khi hầm chứa nước đầy thì có các xe tải đến hút nước đem đi đổ ở một nơi quy định, cách xa thành phố hàng trăm cây số.
Chúng ta đều biết khói xe và khói từ các máy hàn rất độc, chưa kể các nhà máy hóa chất khác, thải ra vô số loại khói độc hại, làm ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng đến sự sống của con người và sinh vật. Do đó, để bảo vệ sức khỏe của người dân, chính phủ tại các nước Âu Mỹ đã có những luật lệ bảo vệ môi trường rất nghiêm ngặt.
Trong khi đó, tại Việt Nam, chúng ta thấy như thế nào? Khói xe gắn máy phun mù trời, tới mức độ những người chạy xe phải đeo khẩu trang! Chỉ nội hít khói xe thôi, cũng đủ làm cho người dân bị giảm thọ khoảng …. 10 năm! Các nhà máy tha hồ thải đủ loại khói độc hại vào bầu trời. Chưa hết, họ còn được quyền “vô tư”, thải luôn toàn bộ các cặn bã hóa chất xuống dưới sông và đồng ruộng. Kết quả là toàn bộ đất đai, sông ngòi đều bị nhiễm độc hết sức nặng nề, tôm cá chết sạch và cả con người cũng không sống nổi, lần lượt lăn quay ra chết! Tôi xin nêu một vài ví dụ điển hình:
- Ở ngoài bắc, có những xã đột nhiên người dân rủ nhau lăn quay ra chết tập thể vì những chứng bệnh quái gỡ mà không ai biết là bệnh gì! Bệnh viện chỉ cho biết là dân chúng bị nhiễm độc nhưng họ không nói rõ hay không dám nói nguyên nhân từ đâu. Thậm chí có xã bị nhiễm độc CHẾT GẦN HẾT DÂN SỐ, khiến người dân ở đó phải di cư vào trong Nam, tìm đường sống! Nguyên nhân vì đâu? Chẳng cần phải là thám tử, người dân cũng thừa biết, thủ phạm chính là các nhà máy hóa chất đang hoạt động trong vùng. Nó là nơi tạo ra công ăn việc làm cho người dân nhưng đồng thời cũng là thần chết, cướp đi sinh mạng của hàng ngàn dân trong xã. Người dân tha hồ làm đơn khiếu kiện nhưng toàn bộ đơn của họ đều bị quăng vào thùng rác! Các cặn bã hóa chất do nhà máy thải ra đã làm nhiễm độc dòng sông và toàn bộ mạch nước trong vùng. Người dân uống nước giếng chính là uống thuốc độc để rồi sau đó họ đã bị chết một cách tức tửi, kêu trời không thấu! Có gia đình đã bị chết gần hết, chỉ sống sót một người duy nhất, lý do vì người này đi làm ở tỉnh khác!
- Ở trong Nam, tình trạng tương tự cũng đang xảy ra, số người chết vì bị nhiễm độc môi trường có thể lên đến hàng trăm ngàn. Ngay chính chúng ta, những người đang còn sống cũng ÐANG BỊ NHIỄM ÐỘC VÀ ÐANG CHẾT TỪ TỪ, đủ loại bệnh ung thư đang mai phục trong cơ thể chúng ta, chờ dịp bộc phát; do đó, chớ vội mừng là mình được thoát nạn! Có thể nói toàn bộ đất nước Việt Nam hiện nay là cái hầm cầu tiêu mà mỗi một người dân nô lệ là một con giòi đang sống lúc nhúc trong đó. Muốn thoát khỏi tình trạng làm giòi thì phải đập phá nát cái hầm cầu tiêu để xây dựng nên một ngôi nhà Việt Nam hoàn toàn mới mẻ, trong sạch, để toàn dân được thoát khỏi kiếp nô lệ làm giòi. Ðập phá nát cái hầm cầu tiêu chính là LẬT ÐỔ CHÍNH QUYỀN CỘNG SẢN. Ðó là biện pháp DUY NHẤT để thoát kiếp nô lệ. Nếu không, chúng ta cứ mãi mãi phải ngụp lặn trong cái hầm cầu tiêu đầy phân người hôi thối, kéo dài từ đời ông cố nội tới đời cháu chắt!
Tôi còn nhớ, thời cụ Diệm, trong thập niên 1950, dòng sông Sài Gòn vô cùng trong sạch. Lúc đó tôi vẫn thường cùng các bạn bơi xuồng, câu cá, tắm sông, thậm chí uống trực tiếp nước sông mà không hề bị đau bụng gì cả. Người dân sống ven sông thời đó vẫn thường múc nước sông vo gạo nấu cơm. Bây giờ dòng sông Sài Gòn đã trở thành dòng sông tử thần. Tôm cá rủ nhau chết sạch. Những ai muốn tự vận thì cứ việc mua những con cá được đánh bắt từ sông Sài Gòn vì đó chính là những quả bom ung-thư nổ chậm! Riêng bản thân tôi vì làm nghề đánh cá, thường xuyên lặn ngụp dưới sông Sài Gòn mà bây giờ tôi đã trở thành thân tàn ma dại, thân thể đầy bướu nhọt, trông hết sức ghê tởm tới mức ngay cả vợ con tôi cũng không dám nhìn! Các bác sĩ đã xác định rằng tôi bị nhiễm độc hóa chất mà các hóa chất đó là do các nhà máy cứ “vô tư” cho tuôn xuống dòng sông Sài Gòn!
Ðây chính là tội ác của bọn việt gian cộng sản. Hỡi toàn dân nô lệ trong nước, những ai chưa bị như tôi xin chớ vội mừng, vì môi trường ở Việt Nam đã và đang bị nhiễm độc toàn diện. Quý vị không tắm sông nhưng quý vị hít thở bầu khí trời đầy ô nhiễm thì sớm muộn gì quý vị cũng phải chết vì đủ loại bệnh tật. Một khi quý vị đã bị ung thư thì hết thuốc chữa, biết kêu ai đây? Kiện bọn việt gian cộng sản ư? Bọn chúng đang công khai cướp nhà, cướp đất của chúng ta mà không ai làm gì được chúng, huống hồ chuyện ô nhiễm môi trường thì coi như là huề cả làng, do … ông “trời” gây ra!
Đĩ cao cấp
Câu Hỏi 2: – Thưa chú Sáu, cháu là việt kiều, sinh ra và lớn lên tại Mỹ. Cháu có vào trang nhà của ông Ðặng Văn Nhâm, thấy có móc nối với tờ điện báo VN Express của việt cộng. Ðặc biệt là tờ báo này thường đăng rất nhiều hình mấy cô hoa hậu Việt Nam, da dẻ trắng trẻo, mịn màng, hấp dẫn. (Xem hình đính kèm) Như vậy chắc Việt Nam là quốc gia rất giàu có cho nên người dân mới có cuộc sống cao, thường xuyên tổ chức thi hoa hậu? Có phải cô gái nào ở Việt Nam nào cũng cao … 1 mét 80 và đẹp lộng lẫy như vậy hay không? Sao cháu thấy thèm, muốn được về Việt Nam cưới vợ quá! Trước đây, cháu có nghe bác Nguyễn Minh Triết, chủ tịch nước quảng cáo “con gái Diệc Nam đẹp lắm”. Bây giờ, nhờ đọc tờ điện báo VN EXPRESS do bác Nhâm giới thiệu, cháu mới hơi …. hơi …. tin vào …. sự thật! Do đó, để cho chắc ăn, cháu hỏi chú:
- Tại sao chú nói Việt Nam bị ô nhiễm môi trường rất nặng mà lại có nhiều cô gái đẹp, da dẻ trắng trẻo, mịn màng như trứng gà bóc như vậy???
Trả lời: – Trước hết, chú cần xác định với cháu một điều này: Ðặng Văn Nhâm là thằng chó đẻ, tay sai của cộng sản. Nó là thằng già mất dạy, càng già thì càng mất dạy! Bố nó mất dạy thì nó cũng mất dạy! Nó là thằng phản dân,hại nước. Ðó là lý do vì sao chú và nhiều người dân đã phải ra tận ngoài Nam Ðịnh, tìm tới mả cha của nó để đái ỉa lên đó! Người dân đã đặt cho nó hai cái biệt hiệu là: “con giòi dưới hầm cầu” và “con bọ chét lông lồn”. Cháu muốn biết lý do tại sao thì cứ tìm đọc những bài viết lên án nó, đã đăng trên tờ điện báo TinParis. Sự việc thằng Nhâm móc nối trang nhà của nó với tờ báo của việt cộng VN EXPRESS, cũng tương tự như vụ thằng Trần Văn Trường công khai treo cờ việt cộng tại quận Cam. Ðó là chưa kể, suốt mấy chục năm nay, nó đã liên tục viết bài đánh phá Việt Nam Cộng Hòa. Nó gieo gió thì sẽ gặt bão. Ngày đền tội của nó đã tới rồi!
Nếu cháu chịu khó tìm các tài liệu thống kê thì cháu sẽ thấy Việt Nam đang nằm trong danh sách mười nước nghèo nhất thế giới và cũng là một trong những nước đang bị thiếu nợ nhiều nhất! Ðó là những cái “top ten” mà bọn việt gian cộng sản đã đạt được! Và nếu cháu về Việt Nam thì cháu sẽ thấy những người nghèo đói, phải sống cầm hơi bằng cách húp cháo qua ngày, nhan nhản khắp mọi nơi, dù ở thôn quê hay thành thị! Người Mỹ gọi là “living from hand to mouth” đó! (Cháu không nên hiểu lầm “húp cháo” tức là “diet” như ở bên Mỹ đâu nhé!)
Ðể che dấu những điều xấu xa, tệ hại này, bọn giặc luôn tìm cách đánh bóng, tô hồng chế độ. Cũng tựa như một con đĩ già nua, xấu xí, thì phải luôn luôn trát lên khuôn mặt mình một lớp phấn dày cộm để lừa gạt khách hàng. Những con đĩ chân dài “hoa hậu” ở trong nước chính là lớp phấn tô hồng cho chế độ. Cháu thử nghĩ xem, trong số 85 triệu dân, bọn giặc mới tuyển lựa được khoảng 100 “hoa hậu” để đem đi khoe khoang, lừa bịp thế giới rằng “con gái Diệc Nam đẹp lắm”, để thu hút đầu tư và du lịch! Như vậy thì tỷ lệ phần trăm là bao nhiêu? Thực ra, dân tộc Việt Nam, dưới sự cai trị của bọn việt gian cộng sản, ngày càng bị teo tóp lại và càng lùn đi, so với các nước láng giềng như Ðài Loan, Thái Lan, Mã Lai. Quanh năm suốt tháng chỉ húp cháo cầm hơi thì cao lớn thế nào được? Ðó là chưa kể tai họa thực phẩm bị nhiễm độc triền miên suốt mấy chục năm nay!
Từ khi thằng ma cô Nguyễn Minh Triết qua Mỹ khoe khoang “con gái Diệc Nam đẹp lắm” thì bọn việt gian cộng sản liên tục tổ chức thi hoa hậu. Ðây là trò ngu xuẩn, lố bịch, chẳng khác gì một anh nghèo mạt rệp và dốt nát nhưng lại muốn học đòi ăn chơi như những bậc giàu sang quyền quý! Và cái trò ngu xuẩn, lố bịch này đã được thằng chó đẻ Ðặng Văn Nhâm tiếp tay bằng cách móc nối trang nhà của nó với tờ điện báo VN EXPRESS, nơi đó thường xuyên đăng hình những con đĩ hoa hậu chân dài! Hãnh diện gì, hỡi những con đĩ hoa hậu, trong khi hàng trăm ngàn thiếu nữ Việt Nam đang bị bọn giặc bắt làm nô lệ và đem bán khắp nơi trên thế giới, trong khi hàng triệu người dân Việt đang bị đói lên đói xuống, phải húp cháo cầm hơi sống qua ngày? Hiện nay, những thành phần nào trong nước mới có đủ điều kiện để theo đuổi “nghề” hoa hậu, nếu không phải là bọn tư sản đỏ việt gian cộng sản? Nếu để ý thì chúng ta sẽ thấy đa số bọn đĩ này đều xuất phát từ Hà Nội và Hải Phòng, hai trung tâm tội ác lớn nhất của bọn giặc đã cầm đầu cuộc xâm chiếm miền Nam trong suốt mấy chục năm nay!
Ðể tóm tắt, chú nói với cháu như thế này: nếu thật sự Việt Nam là thiên đàng, bất cứ người dân nào cũng đẹp và cao lớn như mấy con đĩ chân dài CÒ MỒI thì ba triệu việt kiều ở hải ngoại đã rủ nhau về Việt Nam hết rồi, tội gì sống ở hải ngoại cho cực khổ? Nhưng thực tế thì rất phũ phàng. Có thể nói hầu như người dân nào hiện nay cũng ÐANG BỊ NHIỄM ÐỘC NHƯ CHÚ. Mức độ có khác nhau và tất nhiên nhiều người may mắn không bị bướu nhọt ngoài da nhưng nội tạng của họ đang bị phá nát. Do đó, chú dự đoán, trong tương lai, tuổi thọ trung bình của người dân Việt chỉ khoảng chừng … 50 tuổi!!!
Câu Hỏi 3: – Thưa chú Sáu, chúng cháu là những người trẻ đang sống tại Hà Nội, thực sự quan tâm đến vận mệnh đất nước. Hiện nay chúng cháu đang phân vân giữa hai “học thuyết”. Một bên thì chủ trương rằng phải lật đổ chế độ cộng sản, theo đúng như câu nói của cựu tổng thống Nga Boris Yeltsin: “chế độ cộng sản chỉ đáng quăng vào sọt rác chớ không thể sửa chữa”. Một bên thì chủ trương rằng phải đấu tranh ÐÒI DÂN CHỦ, nghĩa là đấu tranh tiệm tiến, mất thời gian bao lâu cũng được, miễn sao cuối cùng đất nước Việt Nam có dân chủ là được rồi! Nhóm chủ trương này thường tôn vinh ông Trần Quốc Bảo, linh mục Nguyễn Hữu Lễ, ông Bùi Tín và Vũ Thư Hiên lên làm thần tượng! Nhóm này lên án những người đòi lật đổ chế độ cộng sản là ” chống cộng quá khích”!
Xin chú cho biết ý kiến của chú về vấn đề này?
Ðáp: – Trước hết chú có thể nói ngay rằng những thằng nào mà đang chủ trương ÐẤU TRANH ÐÒI DÂN CHỦ, đều là những thằng ngu xuẩn hoặc điếm, cò mồi chính trị. Như vậy là có hai thành phần:
1. Thành phần ngu xuẩn
2. Thành phần điếm, cò mồi chính trị
1. Thành phần ngu xuẩn:
Ngu xuẩn vì thấy người ta đấu tranh thì cũng học đòi đấu tranh mà thực chất mấy thằng đó chẳng hiểu dân chủ là cái quái gì, không hiểu rõ bản chất của sự việc, không nhìn thấy được bức tranh tổng quát. Bọn giặc thường nói: nhiệt tình cộng với ngu dốt thành ra phá hoại. Bọn chúng nói đúng chớ không sai. Những thằng ngu này mà tham gia đấu tranh thì chỉ làm cho công cuộc giải phóng 85 triệu nô lệ của chúng ta ngày càng thêm khó khăn mà thôi! Chính vì ngu xuẩn cho nên có những thằng bị bọn giặc lừa bịp, kích động, yêu cầu “phải hy sinh vì dân chủ, làm gương dân chủ” mà đã đem vợ của mình đem dâng cho cán bộ tòa đại sứ việt cộng!
Ðể cho dễ dàng hình dung ra vấn đề, chú xin đưa ra một ví dụ như thế này:
Giả sử cháu đang có một chiếc xe đạp, trong khi đó những người hàng xóm của cháu ai cũng có xe gắn máy Honda, Yamaha, Suzuki. Nếu cháu đạp xe đi từ Hà Nội đến Hải Phòng mất 8 tiếng đồng hồ thì những người hàng xóm của cháu chỉ mất hai tiếng. Như vậy chắc chắn cháu rất ao ước được có một chiếc xe gắn máy để tiết kiệm thời gian và sức lực. Thế rồi một hôm cháu thấy mấy người hàng xóm hối hả đua nhau đi mua xăng để tích trữ vì có tin đồn là xăng sắp lên giá. Cháu cũng vội vàng hớt hãi đem cái can nhựa 20 lít đi mua xăng. Thằng hàng xóm mới hỏi cháu:
- Mày đi mua xăng làm gì vậy?
Cháu đáp:
- Thấy người ta mua xăng để tích trữ thì tôi cũng mua!
Người hàng xóm:
- Nhưng mày ÐANG ÐI XE ÐẠP thì mua xăng làm đéo gì? Mua về để đốt nhà hả? Sao mà dốt thế! Xe đạp đâu có cần xăng, mà làm gì có bình xăng? Chẳng nhẽ mày đổ xăng vào họng của mày!
Cháu đang ú ớ, chưa trả lời được thì người hàng xóm nói tiếp:
- Muốn tiết kiệm thời gian và sức lực thì mày phải quăng bỏ cái xe đạp đi mà mua chiếc xe gắn máy. Chưa mua được con bò đã lo xây cái chuồng bò!
Sau đó, cháu đặt một câu hỏi:
- Tôi còn tiếc cái xe đạp của tôi lắm, không muốn quăng bỏ. Liệu tôi có thể “CANH TÂN” chiếc xe đạp, biến nó thành xe gắn máy Honda được không?
Người hàng xóm ôm bụng cười ngặt nghẽo:
- Mày có điên hay không mà hỏi một câu hết sức ngu dốt đến như thế! Xe đạp là xe đạp, xe gắn máy là xe gắn máy. Không bao giờ ta có thể “canh tân” chiếc xe đạp thành xe gắn máy được. Con nhái làm sao biến thành con bò được?
Cháu thân mến, đến đây thì chắc cháu đã nhìn ra một phần nào vấn đề mà chú muốn nói. Nếu ta ví chiếc xe đạp như chế độ chính trị của bọn việt gian cộng sản, xe gắn máy là chế độ tư bản và xăng chính là chất liệu “dân chủ” để giúp cho chế độ hoạt động được hữu hiệu theo chiều hướng tích cực thì ta sẽ thấy rất rõ giải đáp của bài toán đấu tranh chống cộng hiện nay.
Cuộc CÁCH MẠNG mà toàn dân ta cần tiến hành sẽ có những bước như sau:
1. Chế độ cộng sản phải bị lật đổ chớ không thể “canh tân”. (Quăng bỏ chiếc xe đạp)
2. Thành lập một chế độ mới hoàn toàn. (Mua xe gắn máy và tha hồ xài xăng “dân chủ”)
3. Toàn bộ những tên tội đồ của dân tộc phải được đưa ra tòa xét xử và đem treo cổ. Toàn bộ tài sản ăn cướp của bọn chúng phải bị tịch thu và trả lại cho người dân, nhất là thành phần dân oan đang bị cướp nhà, cướp đất. Những tên việt gian đang sống tại hải ngoại như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Xuân Vinh ..v..v… phải được dẫn độ về nước, đưa ra tòa xét xử. Ðảng cộng sản phải bị vĩnh viễn xóa bỏ, không bao giờ được phép hoạt động trở lại nữa.
Ðây chính là giải pháp DUY NHẤT để cứu thoát 85 triệu nô lệ và chính chúng ta, những người đang sống ở trong nước, phải chủ động nổi dậy để làm CÁCH MẠNG. Ðừng ngồi mong chờ sung rụng, mong chờ người Mỹ chống cộng giùm mình hoặc mong chờ Liên Hiệp Quốc can thiệp. Nói một cách đơn giản, muốn ăn thì phải lăn vào bếp!
Những thằng ngu đấu tranh vẫn thường đem nước Mỹ ra làm thí dụ tiêu biểu cho những khái niệm dân chủ, dân quyền, nhân quyền, và xem đó như là những mẫu mực mà cả thế giới cần phải noi theo. Nhưng bọn này quên rằng có những trường hợp không thể bắt chước được vì lý do thiếu sự chuẩn bị. Một người đang đi xe đạp, muốn được hưởng cái thú cỡi xe gắn máy chạy phom phom trên xa lộ thì người đó bắt buộc phải mua xe gắn máy. Sau đó, anh ta quyết định đổ xăng (dân chủ) loại gì thì do quyền anh ta quyết định.
Người dân Mỹ hiện nay đang đòi dân chủ. Người dân Pháp và nhiều dân tộc khác trên thế giới cũng đang đòi dân chủ. Họ đòi dân chủ là đúng vì HỌ ÐANG ÐI XE GẮN MÁY. Những thằng đấu tranh ngu, thấy người dân Mỹ đòi dân chủ thì cũng bắt chước đòi dân chủ cho dân Việt mà QUÊN ÐI RẰNG MÌNH ÐANG ÐI XE ÐẠP! Ðây là sự bắt chước ngu ngốc, làm trò cười cho bọn việt gian cộng sản, làm lợi cho bọn chúng suốt mấy chục năm nay!
Dân chủ cũng ví như nhiên liệu xăng và nó chỉ thực sự giúp ích cho cỗ xe gắn máy. Một người đang đi xe đạp mà ta tiếp tế cho họ một bình xăng thì giúp ích gì được cho họ? Không lẽ bắt họ …. uống hết bình xăng để tăng năng lượng cho cơ thể, để đạp xe cho nhanh?
Người dân Mỹ luôn luôn đòi dân chủ và năm nào họ cũng đòi. Lý do vì khoa học kỹ thuật thay đổi, dân số tăng trưởng, bắt buộc luật pháp cũng phải thay đổi theo cho phù hợp. Những đạo luật cũ, lỗi thời phải được cập nhật hoặc hủy bỏ để nhường chỗ cho những luật mới ra đời. Người dân Mỹ đòi dân chủ là đúng vì HỌ ÐANG ÐI XE GẮN MÁY. Thậm chí họ còn đòi hỏi thêm nhân quyền và CẨU QUYỀN NỮA. Họ đòi hỏi là đúng vì họ đang đi xe gắn máy. Những thằng đấu tranh ngu, thấy người khác rủ nhau đi mua xăng thì cũng bắt chước, xách bình đi mua xăng mà quên rằng MÌNH ÐANG ÐI XE ÐẠP!
Chú cố ý lập đi lập lại mấy yếu tố “xe gắn máy”, “xe đạp”, “nhiên liệu xăng” và “LÀM CÁCH MẠNG” để cháu ghi nhớ.
Những hành động đấu tranh ngu nói trên cũng không khác gì chuyện anh chàng bác sĩ việt kiều ở Mỹ về Việt Nam làm việc thiện nguyện. Ông này sinh ra và lớn lên tại Mỹ. Ông ta có cái ngu là cứ đem những giá trị, tập quán của xã hội Mỹ để áp dụng vào xã hội Việt Nam. Ví dụ như có dịch tiêu chảy ở Việt Nam. Sau khi khám cho bất cứ một bệnh nhân nào thì ông ta cũng ân cần dặn dò:
- Anh, chị, cô, chú, bác nhớ sau khi đi ỉa thì phải rửa tay bằng xà bông nghen, và trước khi ăn cũng phải rửa tay bằng xà bông. Sở dĩ có dịch tiêu chảy là do thiếu vệ sinh. Ðơn giản vậy thôi!
Ông bác sĩ nói “đơn giản” mà như “đang giỡn”. Một số bệnh nhân bất mãn, chửi thề:
- Ðù mẹ, thằng bác sĩ việt kiều ngu như con bò. Nước uống, nước tắm còn không có thì lấy đâu ra nước để rửa tay! Xà bông cũng đéo có để mà tắm thì lấy đâu ra xà bông để rửa tay? Ba cái thằng việt kiều cứ y như người ở cõi trên!
Ông bác sĩ ngớ ngẩn đã quên rằng những phương tiện như nước, xà bông, giấy vệ sinh ở bên Mỹ quá dư thừa, tới mức nó được xem như khí trời, không bao giờ người ta quan ngại bị thiếu những thứ này. Những tiện nghi vệ sinh cá nhân có khắp nơi trên mọi đường phố, thậm chí ở những trung tâm thương mại, sau khi mua hàng xong, người khách có thể dùng nước “khử trùng tay”, được gắn miễn phí trên tường và có cả máy thổi hơi để xấy khô tay!
2. Thành phần điếm, cò mồi chính trị:
Bây giờ chú đề cập đến thành phần lưu manh, điếm cò mồi chính trị. Bọn này đang hoạt động đầy rẫy trong và ngoài nước và bọn chúng đang thao túng hầu như toàn bộ truyền thông tại hải ngoại. Bọn chúng gồm những cá nhân và các tổ chức tiêu biểu như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Xuân Vinh, Nguyễn Ðan Quế, Nguyễn Quốc Quân, Trần Quốc Bảo, Nguyễn Hữu Lễ, Phạm Ðình Trọng, Khối 8406, đảng cướp Việt Tân ..v..v…
Bọn điếm này trong suốt mấy chục năm nay đã xúi dục đồng bào ta bắn súng lên trời. Giả sử cháu đang đi dạo ở trong rừng với một khẩu súng đeo trên vai. Bỗng nhiên cháu gặp một con khỉ dã nhân khổng lồ đang chuẩn bị tấn công cháu. Sẵn có súng trong tay, cháu sẽ quyết định bắn vào đâu để giết con quái vật? Chú tin rằng, một người ngu nhất, đần độn nhất cũng phải biết rằng, phải nhắm bắn vào đầu hoặc vào tim con quái vật để cứu lấy mạng sống của mình. Không có ai ngu tới mức bắn lên trời hoặc nhắm bắn vào bàn chân con quái vật!
Ấy, vậy mà CHÚNG TA ÐÃ BẮN SÚNG LÊN TRỜI SUỐT MẤY CHỤC NĂM NAY!!! Và đó là lý do vì sao mà chế độ cộng sản vẫn cứ đứng vững kể từ năm 1975!
Bọn điếm chính trị đã xúi dục chúng ta đòi “dân chủ”, tức là đòi mua xăng cho người đang chạy xe đạp! Ðòi “dân chủ” trong tình trạng hiện nay thì có khác gì đòi mua cho được cái condom (bao cao su) cho một đứa bé? Em bé trai đang cần bình sữa chớ không phải bao cao su và em phải lớn mạnh lên như Phù Ðổng Thiên Vương để giết giặc.
Ðảng cướp Việt Tân thì chủ trương phải “canh tân”, tức là biến chiếc xe đạp thành ra chiếc xe gắn máy. Ðây là trò điếm lưu manh, lừa bịp. Bọn chúng thừa biết là không bao giờ thực hiện được nhưng vẫn cứ đưa ra cái bánh vẽ để lừa bịp toàn dân. Tâm lý chung của con người là “bất chiến tự nhiên thành” nhưng thực tế không bao giờ có. Tự do phải được trả bằng mồ hôi và máu. Một người mẹ khi cho ra đời một đứa con cũng phải mất hàng chén máu chớ không bao giờ tự nhiên có sẵn đứa con cho mình nuôi như trong truyện thần thoại!
Vì sao bọn điếm, cò mồi này xúi chúng ta đòi “dân chủ”? Vì bọn chúng, làm theo lệnh của chủ, muốn chế độ cộng sản PHẢI ÐƯỢC TỒN TẠI VÀ BỌN CỘNG SẢN VẪN CỨ TIẾP TỤC CẦM QUYỀN. Ðổi mới gì thì đổi, đòi hỏi gì thì đòi, miễn làm sao đảng cộng sản vẫn cứ tiếp tục ngồi đó để cai trị, vơ vét! Ðó là lý do vì sao bọn chúng đã liên tục tung ra muôn ngàn chiêu thức lừa bịp, từ dân chủ cuội, phản tỉnh dỏm, đến trò “xin ra khỏi đảng” mới đây của tên ma cô Phạm Ðình Trọng! (Nên nhớ hắn nói rằng: xin ra khỏi đảng NHƯNG KHÔNG CHỐNG ÐẢNG!!!)
Mới đây tên điếm chính trị Nguyễn Hữu Lễ đã bày ra trò “đối thoại” với độc giả, do báo Người Việt, ổ rắn độc của việt gian cộng sản tổ chức. Trong cuộc đối thoại này, Lễ đã giải thích rằng người đấu tranh phải biết nhích dần từng bước. Mới đầu đòi những cái nhỏ trước. Ví dụ đòi trả lại tên gọi “Sài Gòn”, sau đó sẽ đòi trả lại tên các đường phố, trường học ..v..v… Rồi từ từ sẽ đòi tiếp những cái lớn hơn! Ðại khái, kế hoạch đấu tranh của tên này là đòi lại những thứ như chổi cùn, rế rách, cối đá, nồi niêu đất trong căn nhà đã bị cướp. Hay ho hơn nữa là Lễ đã bày ra trò ÐÒI LẠI CÁI SỐ NHÀ, còn toàn bộ căn nhà thì cứ để …. nhường cho bọn cướp!!!
Nếu cháu có một căn nhà đã bị cướp thì mục tiêu đấu tranh của cháu là đòi lại cái gì? Có phải là cháu muốn ÐÒI LẠI TOÀN BỘ CĂN NHÀ HAY KHÔNG? Hay cháu chỉ cần đòi lại cái … số nhà! Chỉ có người bị mắc bệnh tâm thần mới bỏ công sức ra đấu tranh để chỉ mong đòi lại cái số nhà!
Ấy, vậy mà tên bịp Nguyễn Hữu Lễ đã và đang xúi dục chúng ta làm cái trò ruồi bu này trong hơn 10 năm qua! Nếu hắn không phải là tay sai của bọn việt gian cộng sản thì là gì?
Và có bao giờ cháu để ý, trong suốt 65 năm qua, người nô lệ Việt Nam liên tục đòi nhưng CHƯA BAO GIỜ ÐƯỢC BỌN GIẶC TRẢ LẠI CHO BẤT CỨ MỘT QUYỀN LỢI GÌ, DÙ LÀ NHỎ NHẤT! Vậy thì, nếu chúng ta nghe theo lời tên điếm ma cô Nguyễn Hữu Lễ thì phải mất mấy trăm năm mới đòi lại được căn nhà đã bị cướp??? Căn nhà của chúng ta chính là TOÀN BỘ GIANG SƠN, ÐẤT NƯỚC, TỔ QUỐC THÂN YÊU MÀ TỔ TIÊN CHÚNG TA ÐÃ GÂY DỰNG TRONG SUỐT HƠN 4000 NĂM LỊCH SỬ.
Không, chúng ta không bao giờ ngu dại để bị bọn ma cô, điếm chính trị lường gạt. Chúng ta phải vùng lên giết giặc, lật đổ chế độ cộng sản. Bọn giặc nguy hiểm nhất hiện nay cần phải bị tiêu diệt chính là bọn việt gian cộng sản chớ không phải là Trung Cộng. Hiện nay bọn chúng đang ra sức lèo lái, đánh lạc hướng sự căm thù của chúng ta bằng cách kêu gọi toàn dân chống giặc ngoại xâm Trung Cộng! Thằng giặc việt gian cộng sản đang ngồi sờ sờ ngay trên đầu chúng ta từ hơn 65 năm nay, tại sao chúng ta không lo giết nó mà lại đi tìm đánh thằng hàng xóm?
Trong số những tên điếm chính trị hiện nay tại hải ngoại, Nguyễn Hữu Lễ là tên nguy hiểm nhất. Nguy hiểm vì hắn khoác áo “người quốc gia”, đã từng bị ở tù cộng sản 13 năm. Ðiều nguy hiểm hơn nữa là hắn đã núp đằng sau tấm áo tu sĩ để đi làm tay sai cho giặc. Với hai lớp vỏ bọc này, ít người dám vạch mặt hắn, cho dù có biết rõ những âm mưu đê tiện, bẩn thỉu. Vừa lường gạt toàn dân, xúi đồng bào đi đòi lại cái số nhà, tên Lễ còn đi bán DVD “sự thật” dỏm, chạy tội cho tên Hồ tặc và đảng cộng sản.
Chúng ta hãy xem quyển hồi ký “Tôi phải sống” do tên Lễ viết. Có những nghi vấn, quyển hồi ký này là do bọn việt gian cộng sản viết, tên Lễ chỉ việc ký tên rồi đem phát hành. Quyển hồi ký này đã mô tả hình ảnh người sĩ quan VNCH Bùi Ðình Thi giết người một cách hết sức ghê rợn và phản bội lý tưởng quốc gia một cách trắng trợn. Ðây là thủ đoạn bôi đen hình ảnh người chiến sĩ quân lực VNCH mà con bọ chét lông lồn Ðặng Văn Nhâm đã và đang áp dụng. Một điều nữa đáng chú ý là “nhà văn” Nguyễn Hữu Lễ đã mô tả hình ảnh một nữ sĩ quan công an việt cộng hết sức tốt đẹp. Ðó là người con gái, gốc gia đình tư sản, sinh ra và lớn lên trong miền Nam nhưng “giác ngộ” cách mạng, bỏ trốn vào bưng theo việt cộng! Ðể dễ dàng gây cảm tình với độc giả, tên Lễ đã mô tả nàng là người rất YÊU THÍCH NHẠC VÀNG! Còn tính tình, đạo đức của nàng thì ra sao? Có phải nàng là con người hết sức ác độc, nói giọng bắc the thé, chanh chua như những tên vẹm cái việt cộng mà chúng ta thường gặp? Còn nhan sắc của nàng thì sao? Có phải nàng là một mụ đàn bà nhà quê, xấu xí như Thị Nở, dơ dáy và bị hôi nách?
Không! Người nữ sĩ quan công an qua ngòi bút của “nhà văn” Nguyễn Hữu Lễ mô tả, không thua gì một nàng tiên. Nàng có nhan sắc đẹp tuyệt vời, “cổ em cao, tay mười ngón thiên thần”, giọng nói thanh thoát, thường hay hát nho nhỏ những bài hát của Trịnh Công Sơn và Trần Thiện Thanh. Nàng có trái tim nhân ái, rất thương những tù nhân, nói năng rất lịch sự, lễ phép, không bao giờ chửi mắng, hành hạ bất cứ một người nào. Ðã vậy, nàng còn có một tâm hồn hết sức lãng mạn nữa chớ! Nàng, dù đã có chồng nhưng ÐÃ THẦM YÊU “anh” Nguyễn Hữu Lễ, đã xưng “anh anh, em em” với “cha” Lễ ngọt xớt! Ðể rồi cuối cùng mối tình mong manh đó phải chia ly, làm cho người đọc như chỉ được ăn có một nửa quả táo, vẫn còn thèm muốn một kết thúc có hậu. Và cuối cùng, như một cú nốc ao dành cho độc giả, “nhà văn” Nguyễn Hữu Lễ đã cho nàng xin ra khỏi ngành công an! Ðiều này càng làm cho những độc giả người quốc gia càng thêm mê đắm đuối tên nữ đại úy công an việt cộng. Phải rồi, nàng vốn là dân miền Nam, đi theo việt cộng chẳng qua chỉ là tạm thời. Cuối cùng nàng đã “trở về với chánh nghĩa quốc gia”!
Ôi, nếu quả thật có một nữ đại úy công an việt cộng như vậy thì những người tù cải tạo cứ tình nguyện ở tù mãi mãi, việc gì phải xin đi diện H.O qua Mỹ làm gì!!!
Chúng ta đã bị bọn việt gian cộng sản và tên lưu manh Nguyễn Hữu Lễ lường gạt qua tác phẩm “Tôi phải sống”. Ðó là tác phẩm đánh bóng cho bọn việt gian cộng sản một cách khéo léo. Những hình ảnh gớm ghiếc của những tên cán bộ việt cộng răng đen mã tấu đã được thay thế bằng hình ảnh bà tiên xinh đẹp, được thể hiện qua hình ảnh nữ đại úy công an việt cộng!
Trả lời đến đây, thiết tưởng cũng đã tạm đủ. Ðấu tranh đòi “dân chủ” gồm có hai con đường mà đi theo con đường nào cũng vào nghĩa địa, cũng tựa như bọn Việt Tân có “đúng hướng” và “chệch hướng”, Phật giáo thì có “chính thống” (Quảng Ðộ) và “quốc doanh” (Tuệ Sĩ, Trí Siêu).
Chúng ta phải sáng suốt đi theo con đường do chính chúng ta tự xác định.
Thân chúc các cháu một mùa Giáng Sinh 2009 thật vui vẻ trong hồng ân Thiên Chúa.
Trần Thanh
Ngày 20 tháng 12 năm 2009
NB Việt Thường 16/12/2009: “Bùi Tín và Tô Hải đã tự vẫn trong các bài viết hạ đẳng của mình” (Nguyễn Đức Chung – Hồn Việt UK online)
1/2 suc vat bui tin suc vat to hai suc vat tay sai suc vat ho chi minh suc vat
2/2 suc vat bui tin suc vat to hai suc vat ho chi minh suc vat tay sai