THẮNG hay THUA?

THẮNG hay THUA?

Duyên Lãng Hà Tiến Nhất

Tám bị cáo buộc tội phá rối trật tự công cộng trong vụ tranh chấp đất đai tại giáo xứ Thái Hà, Hànội đã bị đưa ra tòa ngày 8-12-2008. Tòa Án đã xử trong một ngày thong thả. Quan tòa vừa ngủ vừa xử cũng xong. Có gì đâu mà phải xét với xử. Kết quả đã định sẵn: 8 cái án treo. Không ai phải ngồi tù. Trên đường phố Hànội, nhiều giáo dân tay cầm cành nguyệt quế hô “chiến thắng”. Còn có cả tiếng hô khác chen vào: Đức Mẹ đã thắng. Cảnh ngược đời chưa từng bao giờ xẩy ra, kẻ ra tòa, người đi xem, cứ như là đi trẩy hội, áo quần sang trọng như đi ăn cưới, mặt mày tươi rói, nói cười rộn rã vui như ngày tết. Dĩ nhiên sự thắng lợi đây chỉ có thể hiểu là các bị cáo không bị đi tù chứ không phải thắng vì đòi lại được đất. Người viết nghĩ, sau khi kết thúc phiên tòa, bọn VGCS hẳn cũng mừng không kém vì nghĩ rằng mình đã thắng lớn. Chỉ là sự thắng lợi của VGCS mang một ý nghĩa khác. Chúng tưởng rằng chúng đã giải quyết xong vụ tranh chấp đất đai tại giáo xứ Thái Hà. Chuyện ngày mai chưa chắc dễ dàng như thế.

Sau phiên tòa, không có bài tường thuật nào trên mạng nên dù kẻ gần người xa, không ai bên ngoài biết chuyện gì xẩy ra trong phiên tòa. Nhiều người tiên đoán thế nào cũng có những pha đối đáp sôi nổi và gây cấn giữa quan tòa và các bị cáo. Về phần báo chí nhà nước người viết không có điều kiện để đọc, nhưng nếu có tường thuật thì chắc lại sẽ viết theo công thức sau: Tất cả các bị can đã ngoan ngoãn cúi đầu nhận tội trước tòa để được hưởng chính sách khoan hồng của đảng và nhà nước ta. Trên nguyên tắc tòa xử công khai nhưng không cho người vào tự do thành ra cũng như xử kín. Cung cách tổ chức phiên tòa và những biện pháp tuyên truyền cũng như an ninh liên quan đến cuộc xử án đã cho thấy ý đồ và sự tính toán của nhà cầm quyền, nói theo dân chơi hay giới giang hồ là: vừa đéo vừa run. Trước ngày xử, một số bạn hữu của người viết đã dám đánh cá rằng cho ăn kẹo bọn VGCS cũng không dám xử mạnh tay lúc này. Kết quả phiên xử chứng minh nhận định này là đúng: chỉ có 8 cái án treo. Nhà cầm quyền chỉ có ý khoa trương rằng VN là một chế độ pháp trị, dưới chế độ này mọi vi phạm pháp luật đều được luật pháp xử lý. Đấy là với thế giới. Còn với người dân trong nước, cách thức trình diễn phiên tòa vừa có tính cách răn đe, vừa muốn đưa ra lời nhắn gởi với Giáo Hội Công Giáo rằng đừng có mà bầy đặt tranh đấu nữa, đã xôi hỏng bỏng không mà còn có thể tù nữa đấy, lần này tha cho, đã nhẹ tay lắm rồi, lần sau đừng có hòng. Nên biết điều một tí.

Lời nhắn gởi trên đúng với thực tế đã xẩy ra. Trong cuộc đối đầu giữa hai bên, giáo dân tay không tấc sắt chỉ với một thứ vũ khí là lời cầu nguyện, trong khi bạo quyền trang bị đầy đủ dùi cui, roi điện, lựu đạn cay, bình hơi ngạt cùng với đám côn đồ xã hội đen do công an điều khiển. Tranh đấu như thế thì đúng là chỉ có từ chết đến bị thương. Ảnh tượng là những biểu tượng thiêng liêng để tôn thờ bị hốt bỏ, những thứ cần giữ mà giáo dân không giữ nổi thì sức đâu mà giữ nổi đất. Khu đất Thái Hà bọn tham nhũng đã không ăn được thì chúng biến thành vườn hoa thế là giáo dân phải chịu thua. Tóm lại là cuộc tranh đấu đã bị VGCS đàn áp và vô hiệu khóa từng bước một cho đến kết thúc bằng một bản án. Nhà nước cường quyền cho đó là chấm dứt một cuộc nổi dậy của người dân đứng lên chống chế độ.

Người HIỂU CS thì tất HIỂU giá trị của 8 bản án treo. Ý nghĩa thầm kín trong đó thì như đã vừa trình bầy ở trên: chỉ là để mua lấy cái sĩ diện hão với thiên hạ. Chỉ có thế thôi. Nhưng người BIẾT CS thì sẽ không hiểu một cách đơn giản như thế. Trong tình trạng hiện nay, VGCS đang gặp những khó khăn hơn bao giờ hết cơ hồ như không thể vượt qua nổi. Đó là lý do tại sao chúng phải nương tay trong phiên tòa. Cho dù chúng có muốn mạnh tay cũng không được. Tình trạng hiện nay của VN cho phép khẳng định như thế. Xin nêu một vài sự kiện làm luận chứng. Trước hết, với mức phát triển kinh tế đầu năm nhà nước hồ hởi tuyên bố ít nhất sẽ là 9%. Bây giờ là đầu tháng 12 rồi, mức phát triển chỉ mới ì ạch chưa đạt được 5%, và nhiều phần đây cũng chỉ là con số báo cáo láo. Hệ lụy trực tiếp của vấn đề là khắp cả nước thất nghiệp gia tăng. Hàng ngàn nhà máy xí nghiệp phải đóng cửa. Nông dân có lúa mà không bán được vì bán thì lỗ. Dân đói meo. Trước tình trạng bi đát như thế VGCS còn dám sinh sự với tôn giáo nữa sao? Một vấn đề khác mới vừa xẩy ra. Giữa Hội Nghị Thế Giới Các Nước cấp viện cho VN họp tại Hànội, ông đại sứ Nhật Mitsua Sakaba tuyên bố một cách rất phi ngoại giao rằng nước Nhật cúp chương trình viện trợ ODA cho Việt Nam vì lý do tham nhũng bất trị của nhà cầm quyền Hànội. Như một cái tát vào mặt, bọn VGCS đã vừa mất mặt lại vừa mất tiền, xấu hổ và tức điên lên nhưng không làm gì được. Nhiều công trình xây dựng do viện trợ Nhật đài thọ phải ngưng ngang. Nhiều nước khác đe dọa sẽ theo guơng Nhật Bản. Bao nhiêu kế hoạch bị ảnh hưởng. Sự phát triển èo ọt có cơ trở thành thụt lùi. Công nhân mất việc, lại đói meo. Làm sao để giải quyết vấn đề tham nhng để lấy lại niềm tin của các nước muốn giúp VN. Chống tham nhũng ư? Bọn lãnh đạo đứa nào cũng giầu bạc tỷ dollar. Tiền ở đâu ra? Nếu phải chống tham nhũng thì ai đứng ra chống? Bắt thằng tham nhũng chốn tham nhũng không là chuyện làm trò cười cho thế giới sao? Ai bảo nước Nhật của ông đại sứ Mitsuo Sakaba không biết vụ đất đai Thái Hà là do tham những mà ra? Sự thật là như thế thì thằng tòa nào dám muối mặt bỏ tù mấy người giáo dân vô tội trước mặt đại diện các nhà ngoại giao của thế giới. Chưa hết, Phó Tổng Thống đắc cử Mỹ Joe Biden mới đây đã tham gia vào nhóm Nghị Sĩ đỡ đầu cho Dự Luật Nhân Quyền cho VN tại Thượng Viện. Chuyện có vẻ hơi ngược đời, vì ông Biden thuộc đảng Dân Chủ, lại vốn có cảm tình với Hànội. Nếu Dự Luật Nhân Quyền được Thượng Viện thông qua, thì bước kế tiếp hầu như chắc chắn sẽ là đưa VN trở lại vô danh sách CPC. Bush trước đây thì không dám nhưng Obama thì ai bảo đảm là không dám đưa VN trở lại danh sách CPC. Chuyện ngày mai chưa biết thế nào nhưng đại diện của Toà Đại Sứ Mỹ tại Hànội có tham dự để theo dõi phiên tòa không thể nào không báo cáo về Hoa Thịnh Đốn. Không phải ông ta ngồi đấy chơi. Bọn VGCS lưu manh liệu có dám thẳng tay với người dân của chúng trước con mắt khó chịu của một ông Mỹ đang ngồi lù lù trước tòa không? Nhưng dù sao thì cái lý do quan trọng nhất làm chùn tay bọn quan tòa CS khát máu là hiện tình đất nước trước viễn ảnh xâm lăng của kẻ thù phương Bắc. VGCS là những kẻ hiểu rõ hơn ai hết đối với người VN, tội gì cũng có thể tha được trừ ra tội bán nước. Chúng chắc không ngu đến độ nhắm mắt gây thêm tội ác để chóng bị nhân dân đứng lên xử tội chúng về tội bán nước.

Đối với bọn cầm quyền thì án treo coi như một sự khoan hồng. 8 bản án treo kể như ân huê chúng ban cho người dân, mục đích để mua cảm tình, giảm thiểu sự phẫn nộ của quần chúng. Vì thế chúng ta không nên để cho cái ân huệ hão này ảnh hưởng bất lợi về mặt tâm lý. Vấn đề tâm lý này không thể không xét đến. Giáo dân Thái Hà khẳng định những người bị đưa ra tòa là vô tội, và mọi người cũng đều biết như thế. Nhưng thực tế về mặt pháp lý những nạn nhân kia đều đã là những người có tội bởi vì toà đã phán quyết bằng một bản án cho dù là án treo. Chừng nào họ được tha bổng thì mới kể là họ vô tôi và chính nghĩa mới thật sự thắng. Các bị cáo không phản kháng bản án, và thái độ hồ hởi của quần chúng giáo dân với 8 bản án treo có khác chi là sự thừa nhận đã phạm pháp. Cũng có nghĩa là cuộc tranh đấu của giáo xứ Thái Hà là bất hợp pháp. Nói khác đi là phiên tòa của VGCS có chính nghĩa. Mặc dầu chẳng ai tin như thế. Nhưng sự việc bầy tỏ thái độ vui mừng của quần chúng và việc các bị cáo không phản đối bản án trước phiên tòa cũng như không kháng án rõ ràng là thái độ thừa nhận tội trạng. Như thế không thể nói là phe tranh đấu đã chiến thắng được. Quần chúng bầy tỏ thái độ một cách hồn nhiên vô tư là chuyện có thể hiểu được nhưng hoàn toàn không đúng. Đây là tác dụng tâm lý bất lợi của vấn đề. Bản án quá nhẹ đã có tác dụng mơn trớn lòng tự ái của quần chúng nhẹ dạ và sợ rằng nó còn có thể ru ngủ tinh thần quật khởi của những người đã ngày đêm xả thân đấu tranh với bạo quyền.

Chúng tôi, người viết bài này, luôn luôn cảm phục tinh thần hy sinh quả cảm của các mục tử và đoàn chiên của giáo xứ Thái Hà đã là những chiến sĩ tiền phong của công cuộc vận động đập tan bạo quyền CS trên quê hương. Nhưng qua những tường thuật bên ngoài hậu phiên tòa trên các diễn đàn, chúng tôi e ngại rằng cuộc đấu tranh của giáo xứ Thái Hà đã bị lọt ổ phục kích của bọn VGCS ác ôn. Chúng tôi muốn nói rõ ràng rằng chấp nhận bản án dù là án treo tức là chấp nhận có tội, tức là thua. Người đấu tranh chấp nhận thua thì kẻ thắng túc là bọn VGCS.

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

http://www.hon-viet.co.uk/DuyenLangHaTienNhat_ThangHayThua.htm

http://www.youtube.com/dadaovietcong2

10,000 lượt người tới tham dự các nghi lễ hôm nay 28/9 tại Thái hà

10,000 lượt người tới tham dự các nghi lễ hôm nay 28/9 tại Thái hà

 

THÁI HÀ – Khi biết tin (nguồn tin từ một một vài quan chức trong nội bộ chính quyền) sẽ có những động thái xấu của chính quyền cộng sản nhắm vào Đức Tổng và các linh mục Thái Hà ngay trong chiều nay và những ngày sắp tới, chúng tôi vội vàng đến Thái Hà lúc 21h (28/9). Những người làm công tác trật tự nhà thờ đang đứng rải rác quanh khuôn viên Tu viện và nhà thờ, canh chừng những kẻ xấu trà trộn vào giáo dân để giải truyền đơn “phản động” nhằm tạo cớ, quy kết tội cho các linh mục và giáo dân.


————————-

Thiếu nhi cầu nguyện cho Công lý ở Thái Hà

————————-

 

Đến đây giờ này, chúng tôi không khỏi ngạc nhiên khi thấy còn có qúa nhiều người đang đứng thắp nến, thắp hương cầu nguyện trước hang đá Đức Mẹ; ước chừng có hơn 2000 người. Hỏi chuyện các linh mục trong Tu viện, chúng tôi mới vỡ lẽ: Kể từ ngày xảy ra sự việc giáo dân bị đánh bằng dùi cui và bị xịt hơi cay, thì mỗi tối Thứ Bảy, Chúa Nhật, giáo dân các nơi kéo về đây rất đông. Không còn cách nào khác, các linh mục trong Tu viện đã phải tăng cường các giờ lễ.

 

Thánh lễ vừa kết thúc (lúc 21h) là thánh lễ thứ 6 trong ngày. Và sau mỗi thánh lễ, giáo dân không ra được linh địa, thì đứng trước hang đá Đức Mẹ trong khuôn viên nhà thờ cầu nguyện. Các linh mục trong Tu viện cũng cho biết, riêng ngày hôm nay, tính đến giờ này, có chừng hơn 10.000 lượt người đến tham dự lễ và tham gia việc thắp nến cầu nguyện cho công lý và hòa bình.

 

Chừng 22h30, các tốp cầu nguyện ra về. Bầu khí Thái Hà yên tĩnh trở lại. Các bạn trẻ trong và ngoài giáo xứ vẫn xung phong ở lại canh thức cầu nguyện và canh chừng những kẻ xấu đến quấy phá Tu viện. Mấy bạn trẻ này nhỏ to với nhau: “Qua vụ Thái Hà và Tòa Khâm Sứ, bộ mặt giả trá của chính quyền cộng sản được phơi bày hết cỡ. Chắc những ngày tới đây, họ có thể có những hành động xấu xa tiếp tục nhắm vào những người biết nói thẳng, nói thật như Đức Tổng của chúng ta đấy”.

 

Chúng tôi rời Thái Hà lúc 23h. Trời Hà Nội đêm nay quang đãng, sau mấy ngày mưa tầm tã. Cả khu vực linh địa Đức Bà đèn điện sáng rực. Nhưng chiếc xe ủi, xe xúc vẫn đang hăm hở ngoạm đất…

 

PV VietCatholic

 

http://vietcatholic.net/News/Html/59328.htm

Video: Linh Địa Thái Hà Đang Biến Thành Công Viên – Buổi Cầu Nguyện Tại Giáo Xứ Thái Hà Đêm 26-09-2008

Video: Linh Địa Thái Hà Đang Biến Thành Công Viên – Buổi Cầu Nguyện Tại Giáo Xứ Thái Hà Đêm 26-09-2008

 

Xin quý bạn đọc bấm vào link dưới để xem video:

 

Linh Dia Duc Ba sang 26-09-2008

 

http://www.youtube.com/watch?v=ji3PdOMhV-g

 

Buoi cau nguyen tai Gx Thai Ha toi 26-09-2008

 

http://www.youtube.com/watch?v=PUuXEmZZ1w4

 

 

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=938

S.O.S KHẨN CẤP VỀ VIỆC QUẤY RỐI VÀ PHÁ PHÁCH TÒA TỔNG GIÁM MỤC HÀ NỘI

S.O.S KHẨN CẤP VỀ VIỆC QUẤY RỐI VÀ PHÁ PHÁCH TÒA TỔNG GIÁM MỤC HÀ NỘI

 

Theo những tin tức nhận được, chính quyền Thành phố Hà Nội cho tổ chức thương binh, cựu chiến binh và những người thuộc thành phần bất hảo trong xã hội để chiều nay đến quấy phá Thánh lễ cũng như Tòa TGM Hà Nội.

 

Tin cho hay, trong số các thương binh được huy động, có cả những người là anh em của cán bộ quận Đống Đa được giao cho cầm đầu.

 

Đây lại tiếp tục là những hành động đê hèn của nhà cầm quyền Hà Nội quyết tâm tận diệt giáo hội Công giáo Việt Nam. Một nhà nước đã kết hợp với con nghiện, với những thành phần bất hảo để trấn áp công dân thì có còn là nhà nước chân chính hay không, dần dần người dân sẽ được thấu rõ.

 

Tin tức cũng cho hay rằng tuần tới, công an sẽ cho nhiều người mang các tài liệu “phản động” kêu gọi chống phá nhà nước bỏ vào nhà dân, nơi thờ tự, cũng như các tổ chức của giáo hội để kiếm cớ nhằm khủng bố giáo dân, giáo hội. Mọi người cần cảnh giác với trò hèn mạt này.

 

Thương binh là những người đã nhiều lần bị nhà nước bỏ quên nhưng bây giờ lại được huy động sử dụng. Nhiều người Hà Nội biết rất rõ, rất nhiều những thương binh với chiếc xe ba bánh tự chế để kiếm sống đã nhiều lần bị nhà nước cấm lưu hành nhằm làm tê liệt cuộc sống. Những lần như thế, hàng trăm thương binh đã kéo cả đoàn xe lên Ba Đình để phản đối và nhà nước đã phải lùi thời hạn lại nhiều lần. Hiện nay, cái án đó vẫn chưa biết bao giờ đổ ụp xuống trên đầu các thương binh.

 

Nhưng hiện nay, những con nghiện, những thành phần bất hảo được đưa đến quấy phá giáo dân không có tác dụng, nhà nước đã phải mượn tay đến thương binh.

 

Tin tức nhiều nơi gửi đến cũng cho hay, cơ quan công an các tỉnh đã đến từng khu vực, từng trường học và cơ quan ghi danh sách các cán bộ, học sinh là người công giáo để lên kế hoạch đối phó và phân biệt đối xử. Nhiều sinh viên đã bị đưa lên kiểm điểm, bị đe dọa và nhiều người đã bị phân biệt đối xử, miệt thị, cô lập tại các cơ quan bằng lời nói, hành động và nhiều cách khác nhau.

 

 

Chúng ta cần vạch rõ những âm mưu và hành động hèn hạ này.

 

Mọi người chúng ta cần gia tăng lời cầu nguyện cho họ để họ được nhìn thấy ánh sáng công lý, thấy đường ngay nẻo chính, thấy tim đen của thế lực bạo quyền hiện nay mà dừng lại các hành động trái lẽ phải và lương tâm.

 

Xin Thiên Chúa và Mẹ Maria cầu bầu cho chúng ta và giáo hội trong cơn bách hại này.

 

Tin này làm hồi 12h30 tại Hà Nội.
Người đưa tin từ Việt Nam.

 

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=940

Gần 10 Ngàn Người Tham Dự Đêm Thắp Nến Hiệp Thông Giáo Xứ Thái Hà Và Giáo Xứ Hà Nội Tại Nam California.

Gần 10 Ngàn Người Tham Dự Đêm Thắp Nến Hiệp Thông Giáo Xứ Thái Hà Và Giáo Xứ Hà Nội Tại Nam California.

 

Biệt Động Quân Nguyễn Phương Hùng tường trình

 

Vào lúc 6 giờ 30 chiều ngày 26 tháng 09, 2008, gần 10 ngàn người đã đến tham dự đêm thắp nến hiệp thông với giáo xứ Thái Hà và giáo xứ Hà Nội tại Little Saigon, Nam California. Chương trình thắp nến kéo dài đến 10 giờ đêm. Hội đồng Liên Tôn đã đến tham dự và cùng cầu nguyện với các giáo dân. Xin mời quý bạn đọc theo dõi phần tường trình tại chổ của anh Nguyễn Phương Hùng.

 

Đoạn 1

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

Đoạn 2

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

Đoạn 3

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

Đoạn 4

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

Đoạn 5

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

Đoạn 6

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

 

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=931

SỨC MẠNH ĐẤU TRANH HỮU HIỆU CAO NHẤT: TÒA TGM HÀ NỘI, DÒNG CHÚA CỨU THẾ, GIÁO OAN XỨ THÁI HÀ ĐANG THỰC HIỆN

SỨC MẠNH ĐẤU TRANH HỮU HIỆU CAO NHẤT: TÒA TGM HÀ NỘI, DÒNG CHÚA CỨU THẾ, GIÁO OAN XỨ THÁI HÀ ĐANG THỰC HIỆN

 

Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh

 

Lời ngỏ:

 

Khi chúng tôi cho đi tựa đề hôm nay: „Sức mạnh chống cộng hữu hiệu cao nhất“, là chúng tôi chỉ dám đưa lên quan điểm và cách nhìn từ góc cạnh của một Linh Mục Thiên Chúa Giáo. Ngoài ra, chúng tôi không dám hàm hồ vơ đũa cả nắm để cho rằng, đây là phương cách chống cộng duy nhất. Có thể đây là cách đấu tranh có tính cách đặc thù, nhưng không phải là cách đấu tranh duy nhất cho mọi người, mọi tôn giáo hay mọi tổ chức. Tuy nhiên, cá nhân chúng tôi cũng cố gắng mạnh dạn đưa ra những lý luận cách đấu tranh của chúng tôi, ngõ hầu cầu mong được sự hỗ trợ đông đảo của mọi tầng lớp quần chúng, tu sĩ cũng như giáo dân, già trẻ lớn bé, từ trong nước ra hải ngoại. Nếu họ nhận thấy đây là một trong những phương cách đấu tranh hữu hiệu nhất, dễ khả thi nhất và có chức năng cao nhất, thì chúng tôi tin rằng, công cuộc đấu tranh đòi hỏi Công Lý và Hòa Bình chắc chắn sẽ thành công.

 

Khi chúng tôi trình bày sức mạnh đấu tranh hữu hiệu nhất, không có nghĩa là chúng tôi phủ nhận những công tác cần thiết quan trọng như quốc tế vận, biểu tình, đình công, chuyển đạt thông tin, viết sách báo, vạch trần tội ác Cộng Sản, lập ra những Ủy ban bảo vệ tài sản Giáo Hội… Mỗi một việc làm chống cộng, dù to hay nhỏ, dù âm thầm hay công khai, đều có tác động lớn nhỏ và có ý nghĩa chung của nó: thay đổi triêt để guồng máy cai trị độc tài gian ác tham nhũng hiện nay của Cộng Sản Việt Nam.

 

Trong thời gian qua, chúng tôi cho đăng nhiều bài về những phương cách chống cộng. Có một vài người (Việt gian?) khá „bức xúc“ và cho rằng chúng tôi cứ rê ra mãi vài kiểu chống cộng này. Xem ra độc giả sẽ chán nản. Chúng tôi quan miện rằng, chống cộng như chống cơn bệnh hủi. Chúng ta luôn phải bốc liều thang thuốc, phải trị liệu thuốc thang để chặn đứng căn bệnh nan y này. Mỗi việc làm của chúng ta là phương cách ngăn chận sự lan „truyền bệnh dịch Cộng Sản“ đến mọi người, vì thế, cần phải làm liên tục, cần phải đấu tranh bền bỉ, và cần phải sẵn sàng ứng chiến.

 

Cũng có người cho rằng, chúng tôi thích chống cộng. Xin thưa: Không riêng gì chúng tôi, mà có hằng trăm, hằng ngàn, hằng trăm triệu người yêu Công Lý chuộng Hoà Bình trên thế giới thích chống cộng. Ai chẳng thích chống cộng!? Vì chống cộng là một nghệ thuật cao cả hủy diệt cơ chế gây sự ác, sao lại không thích!? Hằng ngày chúng tôi giảng về „văn hóa yêu thương“, cổ võ cho nền „văn hóa của sự sống“, và dạy bảo „văn hóa đức công bằng“… Nếu chúng tôi giảng về những văn hóa này, mà lại không là chúng tôi đấu tranh thực tiễn cho quyền con người, thì không lẽ chúng tôi làm chứng dối?

 

Nếu chúng tôi chỉ thuyết mà không thực hành, thì chẳng nhẽ chúng tôi trông mong để kẻ Cướp Việt Cộng giảng sự công bằng, để kẻ hung hăng bạo lực giảng yêu thương, và chờ cho kẻ gian giảng sự ngay chính?! Thật là lố bịch, khi Cộng Sản cướp của giết người mà ra bộ lên lớp giảng về đạo đức yêu thương! Khi chúng cướp của cướp nhà, đòi giảng về sự thật công chính! Khi chúng dâng đất bán biển, đòi ao ước xây dựng đất nước tự do độc lập, giầu sang thịnh vượng.

 

Tại sao chúng tôi không nên ao ước đấu tranh và cổ võ cho một nền thể chế chính trị nhân bản chứ?! Mọi người, nhất là những vị lãnh đạo tinh thần, những vị tu sĩ nam nữ, những vị yêu chuộng Công lý và Hòa bình đều ao ước chống cộng. Cơ hội, thời gian, và chiến thuật là nguyên nhân (khách quan) họ thờ ơ hay tích cực chống cộng.

 

Trở lại đề tài của chúng ta. Đâu là sức mạnh chống cộng hữu hiệu nhất?

 

1. Giới thiệu về bốn cột trụ quan trọng nhất trong một quốc gia

 

Trong mọi xã hội, chúng tôi nói về một xã hội trên bình diện quốc gia, luôn có bốn cột trụ căn bản và rất quan trọng. Đó là THẦN QUYỀN, THẾ QUYỀN, GIÁO QUYỀN và NGÔN LUẬN QUYỀN.

 

Bốn cột trụ này giữ vai trò tất yếu của một quốc gia. Chúng hỗ trợ cho nhau cần thiết tới mức độ, thiếu một trong bốn, một tập thể xã hội sẽ rơi vào cảnh hỗn loạn, đạo đức sẽ băng hoại; Và nền giáo dục sẽ bị lợi dụng cho một sự truyên truyền xảo trá, tạo ra những con người chỉ như cái máy phục vụ cho sự gian manh giả dối. Nhưng, nếu thiếu một trong bốn, lại có lợi cho một tập thể nhỏ (ngắn hạn), tập thể lãnh đạo, tập thể cán bộ vai vế. Bốn cột trụ này không những hỗ trợ nhau mật thiết, song chúng còn kiểm soát lẫn nhau.

 

Quyền là nội dung hiện diện tự do của nó trong một tập thể xã hội.

 

a) Cột trụ GIÁO QUYỀN có thể sai lầm, thiếu xót, bởi vì thừa tác viên của Giáo quyền chỉ là thụ tạo mặc lấy bản tính con người yếu đuối tội lỗi. Nhưng cột trụ THẦN QUYỀN là cột trụ chân chính linh thiêng tuyệt đối, bất khả phân dịch. Thần quyền tự có, không ai cho.

 

b) THẾ QUYỀN được thành lập qua hai cách: Do người dân tự do bầu ra và qua bạo lực.

 

* Quyền lựa chọn của người dân phải diễn ra trong tự do, không bị ảnh hưởng bởi một thế lực đen tối, không một cơ quan nào ảnh hưởng hoặc tạo áp lực làm ảnh hưởng đến quyền quyết định lựa chọn của người dân.

 

* Cách thứ hai để tạo thế quyền là do nhờ bạo lực. Chúng ta còn gọi là “cướp” quyền. Thế quyền thành lập trên phuơng cách này là Thế quyền của kẻ cướp, đúng nghĩa của nó. Chúng ta nhận xét qua những cuộc tòa án nhân dân vừa qua, trong vụ xử án Lm Nguyễn Văn Lý, Kỹ sư Nguyễn Phong, anh Nguyễn Bình Thành, Ls Lê Thị Công Nhân, Ls Nguyễn Văn Đài. (Trông kìa! Kẻ cướp bắt người công chính, kẻ cướp xử người ngay, kẻ cướp kết tội người chính trực! Nực cười!)

 

Một khi Thế quyền gầy dựng trong bạo lực, thì cũng cai trị dân theo bạo lực, theo quy luật của kẻ cướp. Bạo lực là phương cách trị dân. Ai sinh ra bạo lực, cũng chết trong bạo lực nhục nhã.

 

Vì, Thế Quyền tạo dựng qua bạo lực, nên thế quyền bất chính. Chế độ Cộng Sản là chế độ bất chính!

 

Chúng ta hãy quan sát thế giới thú vật! Chúng tạo „thế quyền“ của chúng như thế nào? Vật nào mạnh, vật đó “lãnh đạo”! Nhưng khi sức mạnh không còn, thì vật khác sẽ hạ chúng cho đo ván. Kẻ „thắng“ tự ban trao quyền cho chính mình. Cứ thế, bạo lực sẽ luôn quay quẩn trong vòng xoáy, không bao giờ chấm dứt. Cảnh thế tranh dành quyền lực nhờ qua sức mạnh sẽ luôn ngự trị trong thế giới thú vật không bao giờ chấm dứt. Nó luôn theo quy luật mạnh được yếu thua, thắng làm “quan” thua làm “giặc con”. Trong bối cảnh này, không bao giờ tập thể xã hội tìm ra được sự cạnh tranh lành mạnh.

 

Bạo quyền Cộng Sản Việt Nam có khác gì thế giới thú vật!? Họ đã dùng cách thứ hai để tự tạo cột trụ Thế quyền: Dùng sức mạnh bạo lực thay đổi thế quyền. Sự thay đổi Thế quyền kiểu này sẽ luôn tái diễn trong bạo lực, nằm trong quy tắc: mạnh được yếu thua; Thế Quyền Bạo Lực sẽ không bao giờ tạo dựng dựa theo tiêu chuẩn chọn người hiền tài anh dũng do người dân nhận định lựa chọn. Chúng ta đều nhận ra cung cách tranh chấp quyền lực tại Việt Nam hiện nay, trải qua những chặng đường lịch sử của chế độ Cộng Sản. Không một sự thay đổi quyền lực nào không thấy cảnh thanh trừng nội bộ. Đó là quy luật của chế độ gian manh: Trồng người gian, thì sẽ gặp kẻ ác!

 

c) NGÔN LUẬN QUYỀN là quyền căn bản bẩm sinh và là quyền thiên nhiên thuộc con người, của mỗi con người và cho mỗi con người. Ai cũng có quyền này, không trừ một ai! Nó là tiếng nói, là tiếng gọi lương tâm. Con người khác con vật đặc biệt ở quyền này. Con vật cũng có quyền sống như mọi thụ tạo khác, vì thế Thượng đế đã tạo dựng những nhu cầu môi trường cần thiết cho chúng sinh tồn, nhưng chúng không có quyền nói cho lương tâm, vì Thượng đế không ban cho chúng quyền này. Hổ mẹ có thể ăn thịt con mà không tỏ sự hối tiếc, hoặc cảm thấy lưong tâm bị ăn năn cắn rứt.

 

d) GIÁO QUYỀN được trao khác với Thế quyền. Giáo quyền trực tiếp do Thượng đế ban. “Ta trao cho ngươi chìa khoá nước trời. Những gì ngươi ràng buộc dưới đất, trên trời cũng ràng buộc. Những gì người tha trên trần thế, trên trời cũng sẽ tha thứ.” (Máthêu 16, 19; 18, 18)

 

Chìa khoá là biểu tượng quyền hành. (Thánh Phêrô cầm chìa khoá biểu tượng Giáo quyền). Quyền này, Thiên Chúa ban cho những thừa tác viên đặc biệt của Ngài qua thiên chức Linh Mục. (Gồm có Hàng Linh Mục, Hàng Giám Mục, Hồng Y, Đức Giáo Hoàng). Họ gián tiếp được chính Đức Giêsu giao quyền này từ Thần quyền. Như vậy, Linh mục, vừa có Thế quyền trong nghĩa rộng và Giáo quyền, quyền tha tội nhân qua bí tích giải tội. Thế quyền trong nghĩa rộng, là bởi vì họ có chỗ đứng xã hội trong mọi sinh hoạt tập thể xã hội văn minh dù lớn nhỏ.

 

2. Vai trò của các thế quyền trong một tập thể xã hội

 

Nhà nước là một “tập hợp xã hội” với cấu trúc của một nhà nước, với mô hình của một quốc gia. Cũng vậy, tôn giáo là một tập hợp xã hội của những người cùng một đức tin, và cũng có những cấu trúc tổ chức hành chánh riêng biệt. Hoặc những cơ sở nghiệp đoàn, những hội đoàn, trường học, nhà thương, hội thể thao vv. Đó là những „tập hợp xã hội” của một số người với những tiêu chuẩn ấn định trong một tập thể xã hội đó, và họ cũng có cấu trúc tổ chức hành chánh riêng. Đó là chúng ta đang bàn về những tập hợp xã hội nhỏ trong một quốc gia.

 

Trong một quốc gia có vô số những tập thể xã hội nhỏ như thế. Tập thể xã hội quốc gia là tập thể xã hội lớn nhất. Đơn vị nhỏ nhất của một sinh hoạt tập thể xã hội, đó là gia đình.

 

Mọi tập thể xã hội, dù lớn hay nhỏ đều có quyền sinh hoạt độc lập và dựa vào bốn cột trụ: Thế quyền, giáo quyền, thần quyền và ngôn luận quyền. Cho dù đó là một tập thể xã hội nhỏ, nếu thiếu một trong bốn cột trụ này, tập thể đó sẽ bị xáo trộn về mọi mặt, từ đạo đức luân lý đến nền tảng đạo đức giáo dục.

 

Ngôn luận quyền là quyền căn bản, là chìa khoá mở mọi quyền khác. Thiếu nó, mọi quyền khác con người chỉ thực thi trong cảnh áp đặt, và mọi hành vi con người buộc chỉ phục vụ cho một mục đích tuyên tuyền vụ lợi xấu nào đó của một tập thể xã hội, không kiểm soát.

 

Trong một quốc gia độc tài như Việt Nam hiện nay, thì THẾ QUYỀN quy tụ GIÁO QUYỀN và NGÔN LUẬN QUYỀN vào một. Thế quyền vừa kiểm soát vừa khống chế Giáo quyền và Ngôn quyền luận. Bạo quyền Cộng Sản Việt Nam còn đang muốn thâu nhập Thần quyền vào Thế quyền bằng cách họ lập ra những lăng mếu thờ Hồ Chí Minh, hoặc đưa tượng hình HCM vào đền miếu cho dân thờ. Nguời dân gốc miền Bắc gọi chiêu bài thánh hóa họ Hồ, là „chó nhảy bàn độc“. Rất may là thủ đoạn này của họ chưa thành công. Người tín hữu vẫn còn sáng suốt để nhận định đâu là Tà Thần và đâu là Thần Ngay.

 

Bất cứ tôn giáo nào, Phật Giáo Cao Đài Hào Hảo, hay Thiên Chúa giáo. Nếu cột trụ GIÁO QUYỀN không thực thi đúng chức năng độc lâp của mình, thì cột trụ này sẽ dễ đóng vai trò là dụng cụ tuyên truyền của/cho cột trụ Thế quyền. Giáo quyền độc lập như thế nào? Ví dụ: Tong một Giáo phận, Thế quyền không cho phép thuyên chuyển ngôi vị Giám mục, Linh Mục, hay truyền chức Linh Mục vv.., nhưng Giáo quyền vẫn không khuất phục tuân theo. Có được như vậy mới biểu lộ tính Giáo quyền độc lập.

 

Cột trụ NGÔN LUẬN QUYỀN hiện nay tại Việt Nam hiện đậm rõ nét nhất. Nó chỉ là cột trụ dụng cụ tuyên truyền cho chế độ gian ác Việt Cộng, làm tay sai và tiếp tay cho cơ chế sinh con „ác“ đẻ con „dữ“.

 

May thay, hiện nay Việt Cộng vẫn chưa thành công trong việc thu gọn Thần quyền vào Thế quyền. Chính vì vậy, trong cuộc chiến giữa Thiện và Ác, chúng ta phải đặt hết niềm tin sức mạnh vào Thần quyền: Thượng đế, Thiên Chúa, những vị thánh thần linh.

 

3. Ý nghĩa và sức mạnh động lực của cầu nguyện

 

Lời cầu nguyện với Đấng Tối cao hiện nay là phương thức cần thiết nhất, để củng cố và gìn giữ đức tin kiên trường chống lại sự xảo trá gian manh của tập đoàn Cộng sản. Vì chúng ta biết, cả hệ thống truyền thanh truyền hình báo trí đều là dụng cụ truyên truyền sống sượng cho chế độ đương thời, kiểu nói dối không gượng miệng. Những „bộ phận này“ đã phải bẻ cong ngòi bút, uốn lưỡi vặn mồn, lừa dối lương tâm để hưởng lương tháng.

 

Khi chúng ta đứng trước những công việc khó khăn, chúng ta cần ơn Chúa, chúng ta mới đủ can đảm bước thêm bước nữa. Mẹ Thánh Teresa thành Calcutta đã tràn đầy nghị lực chăm sóc những bệnh nhân bị bệnh hoạn ghẻ lở dơ bẩn thối tha. Mẹ và các nữ tì Dòng Thừa Sai Bác Ái, những con người bé nhỏ, đã làm những việc cả thể, là vì họ nhờ ơn Chúa, họ sống trong niềm tin. Cuộc đời của họ là hy sinh dấn thân đem lại an vui và niềm tin hy vọng cho người yếu đuối bị bóc lột không người dòm ngó.

 

Một hôm, có nhà triệu phú nhìn thấy cảnh Mẹ Teresa đang chăm sóc những người ghẻ lở, bốc mùi chịu không nổi. Ông ta bị mũi, bộc miệng nói: „Cho tôi bạc triêu, tôi cũng không làm.“ Mẹ Teresa trả lời: „Tôi cũng giống ông. Ai cho tôi bạc triệu tôi cũng không làm.“ Nhưng, mẹ Teresa đã làm. Mẹ làm vì mẹ được ơn sức từ Thượng Đế. Cũng vậy, trong công cuộc chống lại tà thần Cộng Sản VN hiện nay, lời cầu nguyện là sức mạnh để chúng ta mạnh dạn dấn thân bước thêm bước nữa: dấn thân cho lẽ phải, bênh vực cho công lý, làm chứng cho sự thật và bảo vệ nhân phẩm nhân quyền con người.

 

4. Kết luận

 

Công cuộc đấu tranh đòi hòi Công Lý và Hòa Bình hiện nay của đồng bào trong nước, và đặc biệt của tòa Tổng Giám Mục Hà Nội, Dòng Chúa Cứu Thế, và giáo dân xứ Thái Hà rất đúng mực và cần thiết.

 

Họ là những chiến sĩ đức tin, những ngôn xứ thời đại, những người dám hy sinh dấn thân tranh đấu để đánh bại những thế lực đen tối tay sai của Việt Cộng, đem lại sự Chính thực cho con người. Họ không chán nản buồn phiền nhụt trí, khi bộ phận tuyên truyền Việt Cộng đả kích mạ lỵ. Họ là những chiến sĩ gan lì, với tâm hồn mãnh liệt trong cuộc chiến Thiện Ác. Sức mạnh của họ là lời cầu nguyện. Như vậy, cầu nguyện là phương thế, mà đồng bào giáo oan đã dùng để đối phó với nghịch cảnh, đúng như lời dạy của Chúa Giêsu: „Hãy yêu mến thù địch và cầu nguyện cho những người bách hại các con!“ (Mt 5, 44).

 

Ai xây dựng nền tảng xã hội công bằng, nếu không là chúng ta!? Ai làm chứng nhân cho lẽ phải cho sự thật, cho lương tâm, nếu không là những vị lãnh đạo tu sĩ tôn giáo!? Ai dấn thân bảo vệ quyền lợi con người, nếu không phải là chính đồng bào chúng ta!?

 

Chẳng nhẽ chúng ta tin kẻ cướp sẽ xây nhà dựng cửa, lo cơm tìm áo cho chúng ta?!

 

Chẳng bao giờ kẻ cướp ra tay nghĩa hiệp bảo vệ người ngay chính. Chẳng bao giờ kẻ cướp lại có tâm đạo đức thương dân, vì dân và cho dân! Chẳng bao giờ!!!

 

Chẳng nói, chúng ta cũng biết. Đảng Cộng Sản Việt Nam là một băng đảng cướp!

 

Lạy mẹ La Vang, Thánh Mẫu Giáo Hội Việt Nam. Xin mẹ giải thoát dân tộc thân yêu của chúng con khỏi bọn cướp của phá nhà!

 

(Đức Quốc, ngày 24 tháng 9 năm 2008)

 

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/vnenews/bandocviet/dinhxuanminh/SUC%20MANH%20CHONG%20CONG%20HUU%20HIEU.htm

Người dân được hai công viên xanh: ý kiến của một người dân ở Hà Nội

Người dân được hai công viên xanh: ý kiến của một người dân ở Hà Nội

 

Chưa rõ cho công viên cây xanh trước Tòa Khâm sứ cũ sẽ mang tên gì. Người Công giáo vẫn đang cầu nguyện và chỉ cầu nguyện. Họ tin Chúa sẽ bảo vệ họ và công lý cuối cùng sẽ thắng.

 

Không có bạo loạn. Bởi những người Công giáo Việt Nam hiền lành… hay bởi chính quyền đã nắm quả đấm sắt?

 

Một cuộc tranh đấu không cân bằng lực lượng giữa một bên là Nhà nước toàn trị và những người Công giáo bé nhỏ.

 

Dư luận và lý luận

 

Vẫn còn đây những dư luận sôi nổi về vụ việc.

 

Mà đa phần, dưới ảnh hưởng của nền giáo dục phòng chống phản động toàn diện, triệt để qua nhiều năm, và cơ quan truyền thông một chiều dưới quyền kiểm soát của nhà nước, cực lực lên án giáo xứ Thái Hà, linh mục Nguyễn Văn Khải, Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt vì những hành vi kích động, gây rối trật tự công cộng và phá hoại tài sản của người khác.

 

Có lẽ các bạn đã đọc nhiều lý luận của chính quyền về vụ việc, ở đây, xin cung phần phân tích khía cạnh pháp luật dưới một góc nhìn khác.

 

Tôi cũng đã mục sở thị những hành vi gọi là gây rối trật tự công cộng của giáo dân, và lắng nghe một người dân sống ở đó bày tỏ quan điểm của họ đối với vụ việc.

 

Tôi thấy, hành vi vi phạm pháp luật đó là CẦU NGUYỆN… chỉ cầu nguyện…

 

Còn hành vi đánh người, xịt hơi cay và ngay hôm qua là vụ “đấu tố” giáo dân và Tổng Giám Mục của một nhóm thanh niên “tự phát”, trước sự chứng kiến và bảo vệ của công an, thì nên gọi là gì nhỉ?

 

Giáo dân Thái Hà đã phá tường bao quanh phần đất ngổn ngang trong Công ty May Chiến Thắng, nơi mà người dân ở đó nói là họ đã phân lô, bán cho tư nhân, có người đến đó canh giữ rồi.

 

Bạn nghi ngờ lời nói của người dân đó ư? Hãy suy luận, tư nhân hoá đất công ở Việt Nam có phải là chuyện khó hiểu không nhỉ?

 

Đó là chuyện bình thường, một sự thoái hoá của một “thiểu số” quan chức công quyền, dưới cơ chế thiếu sự kiểm soát quyền lực của nhân dân và cơ quan truyền thông phiến diện, và họ đã “hy sinh quyền lợi giai cấp, để chạy theo quyền lợi cá nhân”.

 

Một cuộc đấu tranh của người Công giáo. Họ không thể thắng, tất yếu phải có kết cục ngày hôm nay. Bởi chính quyền là kẻ mạnh! Người hưởng lợi, xét cho cùng là người dân, như chúng ta đây, chúng ta có thêm hai công trình công cộng, thay vì chúng được tư nhân hoá, thu lợi cho những kẻ “cướp ngày”!

 

24/9/2008, Hà Nội.

 

Trần Ngọc Tú – BBC

http://vietcatholic.net/News/Html/59116.htm

Có còn dấu hiệu của sự khủng bố đối với Tu viện Thái Hà không?

Có còn dấu hiệu của sự khủng bố đối với Tu viện Thái Hà không?

VietCatholic News (Thứ Tư 24/09/2008 12:51)

Có còn dấu hiệu của sự khủng bố đối với Tu viện Thái Hà không?

Trong hoàn cảnh khó khăn, ngặt nghèo, dù tối nay trời mưa, nhưng giáo dân vẫn kéo đến Thái Hà dự lễ và cầu nguyện rất đông, ước chừng 1000 người. Có 20 linh mục đồng tế. Linh mục chủ tế là cha Phêrô Nguyễn Văn Khải. Ngài mở đầu thánh lễ bằng câu nói xanh rờn như sau: “Kính chào anh chị em. Tôi vẫn còn đây, chưa bị bắt đi tù như mấy quân ma quỷ đồn thổi”. Giáo dân chúng nổ tràng pháo tay vang dội mừng “vị phát ngôn viên” của Tu viện và giáo xứ Thái Hà.

 

Bên trong và bên ngoài nhà thờ vẫn có rất đông công an chìm đến dò thám tình hình.

 

Bây giờ là 23h (24/9) tại linh địa Đức Bà Thái Hà. Các con đường dẫn vào linh địa vẫn bị phong tỏa. Lực lượng cảnh sát cơ động, dân phòng, chó nghiệp vụ vẫn canh giữ nghiêm nhặt các ngõ ngách dẫn vào linh địa. Hiện tại, cổng dẫn vào linh đài đã bị rào kín. Cho đến hết ngày hôm nay, chúng tôi vẫn chưa thể tiếp cận được khu vực linh đài Đức Mẹ. Mấy anh dân phòng cho biết, các tượng ảnh Chúa và Mẹ được hết đưa về khu vực trước linh đài.

 

Một lực lượng cảnh sát khác vừa mới được huy động tới. Hàng rào song sắt cổng sau đền Giêrađô đã được xếp thành hai lớp.

 

Một số thanh niên, khuôn mặt có vẻ rất bặm trợn vẫn quanh quẩn trước cửa đền Giêrađô, một số tụ tập ngoài ngõ 180 Nguyễn Lương Bằng.

 

Trong khuôn viên nhà thờ, mấy thanh niên công giáo đi đi lại lại để canh phòng kẻ côn đồ vượt tường vào Tu viện. Được biết, tối nay sau lễ tối, đông đảo giáo dân vẫn ở lại nhà thờ để hiệp thông, chia sẻ với các mục tử của họ. Ngoài trời lúc này mưa nặng hạt, nhưng giáo dân vẫn đứng ở hành lang tầng hai của Tu viện cầu nguyện.

 

Mấy thanh niên công giáo khác vừa phóng xe đến, đứng bên ngoài cổng nhà thờ để xem xét tình hình. Họ bảo nhau: “Hy vọng đêm nay nhà thờ chúng ta yên ổn như đêm qua”.

PV VietCatholic

http://vietcatholic.net/News/Html/59121.htm

ĐÃ ĐẾN LÚC NGƯỜI DÂN KHÔNG CÒN SỢ

ĐÃ ĐẾN LÚC NGƯỜI DÂN KHÔNG CÒN SỢ

 

VietCatholic News (Thứ Tư 24/09/2008 00:43)

 

Các con đừng sợ. Đó là câu nói đầy ái lực của đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II với Lech Walęsa, lãnh tụ nghiệp đoàn Solidarność (Công đoàn Đoàn Kết) của Ba Lan trong chuyến ông này viếng thăm Tòa Thánh Vatican vào năm 1979.

 

Các con đừng sợ. Mãnh lực của câu nói ấy đã truyền vào tâm thức Walęsa ngọn lửa nồng cháy của đức tin, của khát vọng hiến dâng.

 

Sau lần yết kiến đức Giáo hoàng trở về, Lech Walęsa đã cùng công nhân tiếp tục giương cao ngọn cờ tiên phong, đấu tranh giải phóng Ba Lan thoát khỏi ách thống trị của nhà cầm quyền cộng sản.

 

Các con đừng sợ. Câu nói tiên khởi ấy đã soi sáng, truyền đạt sứ mệnh, thêm sức mạnh cho đức Hồng y Tomasěk, giáo chủ miền Prague. Trong bài diễn thuyết đầu năm 1989, trước hàng triệu người dân Prague, ngài đã vạch trần tội ác hà khắc của chế độ cộng sản. Hưởng ứng lời kêu gọi của ngài, trong khí thế hào hùng quật khởi, nhân dân Tiệp Khắc đồng loạt đứng lên đòi hỏi chính quyền phải thực thi công lý, đòi quyền sống và quyền được làm người.

 

Chính sự thôi thúc mãnh liệt của đức tin đã khiến con người không còn sợ hãi, đẩy khí thế đấu tranh lan truyền sâu rộng khắp các nước Đông Âu, kế đó dâng trào và làm tan rã ngay cả Liên bang Xô viết, cái nôi lịch sử của chế độ cộng sản.

 

Công bằng mà nói, trong lịch sử nhân loại, sự sụp đổ của chính quyền Xô viết có phần góp công xứng đáng của Mikhail Gorbachev, người cộng sản cao cấp lúc bấy giờ đã chủ trương công khai- đổi mới (glasnost – perestroika)

 

Công khai là nói rõ cho mọi người cùng biết. Bằng cách nào? Bằng cách nhìn vào sự thật. Thử hỏi, chính quyền Liên bang Xô viết đã làm được gì trong hơn bảy thập niên? Chẳng có gì hơn ngoài việc xây dựng một giai cấp thống trị tự mãn hoành hành trong một xã hội đầy dẫy bất công, áp bức, đói nghèo.

 

Công khai đồng nghĩa với phương thức vạch trần sự bạo tàn của chế độ, chuyên thống trị người dân bằng họng súng, lưỡi lê và nhà tù.

 

Công khai nghĩa là không úp mở, dấu diếm, bưng bít thông tin, luôn mở rộng cửa cho các kênh thông tin đa phương tiện của các nước trong khối tự do được phổ biến trên khắp miền đất nước.

 

Công khai mặc nhiên đã tác động sâu rộng, làm thay đổi tầm nhìn của giới văn nghệ sĩ, trí thức và đông đảo quần chúng nhân dân. Từ công khai, người dân Xô viết đã nhận chân sự thật, hiểu rõ những động lực cơ bản, những yếu tố đặc thù đã tạo nên sự phát triển phồn vinh trong thế giới tự do. Khác hẳn với những điều trước đây họ vẫn bị ru ngủ, bưng bít và lừa dối.

 

Đổi mới là thay đổi, là xóa bỏ, loại trừ cái cũ, cái lạc hậu không còn phát huy tác dụng nhằm đưa vào cái mới phù hợp với thực tế khách quan, đáp ứng nhu cầu phát triển và tiến bộ của con người trong đời sống xã hội, mở ra triển vọng cho tương lai, luôn theo kịp trào lưu tiến hóa của nhân loại trên toàn thế giới.

 

Đổi mới đòi hỏi phải đồng tâm hiệp lực, tích cực góp phần ổn định xã hội, xây dựng đất nước trên tinh thần hòa bình – hữu nghị – hợp tác và phát triển. Một thể chế dân chủ, một chính quyền thực sự của dân – do dân – vì dân, bảo đảm thực thi quyền con người theo hiến chương Liên hiệp quốc, tôn trọng tự do tín ngưỡng, cơ chế báo chí thông thoáng, nền kinh tế thị trường đa dạng – phong phú, rộng mở giao thương là thuận lợi cơ bản, là điều kiện tiên quyết, là nền tảng tất yếu của tiến trình.

 

Sự sụp đổ liên hoàn của chính quyền Liên bang Xô viết và các nước Đông Âu đã gây chấn động chính trị, làm chao đảo môi trường kinh tế – xã hội Việt Nam.

 

“Đổi mới tư duy – cởi trói văn nghệ,” nhà cầm quyền Hà Nội rầm rộ hô hào, quảng bá đối sách nhằm trấn an dân chúng. Nhất tề, đồng loạt, nhà cầm quyền Hà Nội dung mọi biện pháp cải biên, chỉnh đốn…theo kiểu trá hình, hăm hở phô trương chiêu bài xây dựng nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa để đối phó tình thế.

 

Vận dụng sách lược và phương thức bao cấp, cơ chế “xin-cho,” sự lấp lửng, trì trệ trong quản lý, lực lượng tư sản đỏ ngày càng lớn mạnh trong hàng ngũ cán bộ có chức có quyền. Lắm của nhiều tiền do tham ô, chiếm dụng tài sản, hà lạm của công, lợi dụng kẽ hở của luật pháp, sự cô thế của người dân thấp cổ bé miệng. Tệ tham nhũng quan lieu dày đặc song hành với nạn lạm phát gia tăng. Người dân dở khóc dở cười. “Xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, ” “mọi người ai cũng có cơm ăn, áo mặc, nhà ở, ai cũng được học hành.” Đó là thực tiễn, ước mơ, hay hứa hẹn??!

 

Khu công nghiệp nhan nhản mọclên khắp các tỉnh thành trong cả nước. Đa số chủ đầu tư là người nước ngoài. Quy hoạch, giải tỏa, đền bù, tái định cư…luôn gặp phải vấn nạn do không đáp ứng yêu cầu về thời gian và tài chánh. Quy hoạch treo, thi công rùa bò, ì ạch, dở dang. Mức đền bù không thỏa đáng, lạm dụng cửa quyền, o ép nhân dân. Khuất tất, tranh tụng thường xuyên xảy ra.

 

Lực lượng lao động trẻ nông thôn mất ruộng mất vườn phải bỏ nhà bỏ cửa, đổ dồn về các đô thị có khu công nghiệp tập trung kiếm sống bằng đủ mọi nghề với đồng lương ít ỏi, rẻ mạt. Vốn kiến thức hạn chế lại không có tay nghề, phần lớn là người lao động tự do nên phải chịu thân phận dân nhập cư bất hợp lệ, họ trở thành đối tượng của sự bóc lột, sống chen chúc như cá hộp trong các nhà trọ tạm bợ thiếu thốn mọi tiện nghi tối thiểu cho sinh hoạt. Tăng ca liên tục, bệnh nghề nghiệp và tai nạn lao động là điều khó tránh, nói chi đến giao lưu, giải trí, học hành!

 

Lao động hợp tác, kết hôn với người nước ngoài qua môi giới để tìm kế sinh nhai hầu tạo điều kiện hỗ trợ gia đình không phải lúc nào cũng ddễ dàng như dự tính. “Đem con bỏ chợ,” mấy ai biết được nỗi cơ cực, khốn khổ, đọa đày của kẻ tha hương, lạc loài nơi đất khách quê người!

 

Bệnh thành tích, tiêu cực, nhồi nhét kiến thức, gian lận thi cử, phô trương học hàm học vị, trường chuyên lớp chọn…một thời gian dài đã làm nền giáo dục tụt hậu, suy thoái trầm trọng.

 

Tự do báo chí, tự do tôn giáo chỉ là cái vỏ phô trương hình thức bên ngoài. Báo chí luôn đi bên phải, có nghĩa là phải tuân thủ nghiêm ngặt chủ trương đường lối của đảng. Người viết buộc phải uốn cong ngòi bút nếu muốpn được tồn tại, vinh danh.

 

Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất vẫn bị cấm đoán hoạt động cùng với nhiều sinh hoạt đoàn thể của các tôn giáo khác.

 

Tài sản của nhiều Giáo hội bị chiếm đoạt, sử dụng cho mục đích phục vụ cá nhân, phe nhóm.

 

***

 

Ám ảnh, lo sợ, khiếp đảm, kinh hoàng trước bạo lực chuyên chính hầu như không còn tồn tại trong tâm thức người dân Việt Nam nữa. “Nhà nước nói như con nít nói.” Liên tục nhiều nơi đã khởi xướng đấu tranh cho Công Lý và Sự Thật.

 

Đã có những vụ tự thiêu của tín đồ Phật giáo Hòa Hảo tại đồng bằng sông Cửu long để bảo vệ đạo pháp.

 

Nhiều văn nghệ sĩ, trí thức, sinh viên – học sinh cùng xuống đường biểu tình phản đối việc Trung quốc chiếm Hoàng Sa – Trường Sa.

 

Công nhân liên tục đình công đòi tăng lương. Nông dân bỏ con trâu cái cày kéo đến các cơ quan nhà nước khiếu kiện, đòi hỏi được bồi thường giải tỏa một cách thỏa đáng.

 

Các nhà báo tiến bộ phải vào tù vì tội viết bài vạch trần nạn hối lộ, đánh bạc, cá độ của bọn tham ô, cửa quyền, như vụ PMU18…

 

Như một sự thách đố, biểu hiện của sự bất phục, một số cán bộ cao cấp thức tỉnh, dũng cảm phanh phui các việc làm sai trái nghiêm trọng của tầng lớp lãnh đạo đảng cộng sản.

 

Không hiếm những cán bộ cao cấp trong hàng ngũ lãnh đạo có tâm huyết, muốn hòa giải hòa hợp dân tộc, sẵn sàng đối thoại với các tổ chức bất đồng chính kiến để tìm kiếm giải pháp, cùng xây dựng một nước Việt Nam mới.

 

Các con đừng sợ. Như một ân sủng kỳ diệu, sáng ngời đức tin, đã thức tỉnh cộng đồng giáo dân Hà Nội qua hơn nửa thế kỷ thầm lặng.

 

Ngày 20-12-2007, hàng trăm linh mục, tu sĩ, cùng toàn thể cộng đoàn dân Chúa khoảng năm ngàn người rước Đức Mẹ Sầu Bi về đặt vào vị trí cũ trước tòa Khâm sứ, nơi đã bị chiếm dụng hơn nửa thế kỷ qua. Họ vừa đi vừa hát kinh Hòa bình, thành kính cầu nguyện trước tượng Đức Mẹ. Dù Hà Nội đang vào mùa rét đậm, gió mưa lạnh cóng, trước cổng tòa Khâm sứ vẫn luôn có giáo dân đến cầu nguyện hàng ngày, kiên trì đòi hỏi công lý, bất chấp sự đe dọa, bắt bớ và đánh đập.

 

Ngày mồng 3 Tết xuân Mậu Tý, tại đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở giáo xứ Thái Hà, trên bảy ngàn người đến tham dự thánh lễ Minh Niên. Kết thúc thánh lễ, một linh mục trong tu viện Thái Hà lĩnh xướng “Kính mời quý cha, quý tu sĩ nam nữ và toàn thể anh chị em giáo dân, chúng ta đi đòi đất.” Phần đất hơn sáu mươi ngàn mét vuông đã bị trưng dụng gần hết, liên tục từ năm 1996 đến nay vẫn liên tục được tu viện yêu cầu chính quyền trả lại.

 

Hân hoan với sứ mệnh bảo vệ công lý và sự thật, đông đảo linh mục, tu sĩ và giáo dân Hà Nội cùng các tỉnh thành miền Bắc cấp thời đáp ứng. giáo dân luânphiên túc trực cầu nguyện xuyên suốt ngày đêm. Không thể lay chuyển được, chính quyền đã sử dụng bạo lực: bắt bớ, đánh đập, thậm chí dùng cả lựu đạn cay để giải tán cộng đoàn giáo dân đang cầu nguyện!

 

Các con đừng sợ. Đức tin đã ban cho họ sức mạnh vượt trội, trên cả sự sợ hãi. Mặc cho đàn áp, bắt bớ, bị phương tiện truyền thông xuyên tạc, bóp méo sự thật, họ vẫn bền gan, chặt dạ, kiên trì thành tâm cầu nguyện.

 

Cùng vào thời điểm giáo dân Thái Hà bị đàn áp, tại giáo xứ Bạch Lâm thuộc giáo phận Xuân Lộc ở miền Nam, tin Đức Mẹ khóc được loan truyền rộng rãi. Khắp nơi dân chúng đổ xô về cầu nguyện, có lúc lên đến bảy chục ngàn người trong niềm chia sẻ, hiệp thông với lòng dũng cảm của giáo dânHà Nội… Khó khăn, thách thức, phiền hà, đe dọa không làm họ lo sợ…Cụ thể, linh mục chánh xứ bị mời lên tỉnh làm việc, các vị chức sắc của giáo xứ bị công an địa phương và công an huyện mời về cơ quan. Vững vàng, tâm hồn thanh thản, chính đức tin đã ban cho họ sự bình an kỳ diệu trong đời sống.

 

Cầu nguyện đòi công lý. Sự thật muôn đời luôn ngời sáng niềm tin. Đấu tranh bất bạo động thể hiện sức mạnh tinh thần bất khuất, sự đồng tâm hiệp lực hợp nhất của cộng đoàn.

 

Vào cuối thập niên 40 của thế kỷ XX, với khẩu hiệu Công lý – Tình thương, thánh Gandhi đã dẫn dắt thành công đông đảo quần chúng đấu tranh bất bạo động, buộc chính phủ Anh phải trao trả độc lập cho Ấn Độ.

 

Trong bối cảnh lịch sử hiện tại, không chỉ riêng Giáo hội Công giáo Việt Nam đấu tranh đòi công lý. Các tôn giáo bạn như Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo, các hệ phái Tin lành vùng Tây Bắc, Tây Nguyên cũng đã kiên trì, liên tục đấu tranh để được quyền tự do hành đạo, tôn trọng đức tin và bảo vệ sự thật.

 

Đã đến lúc người dân Việt Nam không còn sợ. Và như lời phát biểu thật ý nghĩa của Lech Walęsa: “Kẻ nào dơ tay ra chặn bánh xe lịch sử sẽ bị gãy hết các ngón tay.”

 

Trương Hùng Thái

 

http://vietcatholic.net/News/Html/59097.htm

Video: Việt Cộng khốn nạn, khát máu dùng loa và dùng đấu tố trong CCRĐ để khủng bố DCCT

Bầy trò mới: Chính quyền địa phương khủng bố các linh mục DCCT giống như thời Hit-le
VietCatholic News (Thứ Ba 23/09/2008 01:48)

Chính quyền địa phương khủng bố các linh mục DCCT giống như thời Hit-leSáng nay 23/9, chính quyền đã cho mắc những loa phóng thanh công xuất mạnh chõ vào nhà các linh mục và nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Từ những loa này vang ra một loại âm thanh làm choáng tai và khó chịu, họ khủng bố tinh thần các linh mục và những người cầu nguyện bằng cách dùng âm thanh này không cho ai có giờ suy tư hay cầm trí gì được! Đây là hành động thiếu đạo đức và vi phạm pháp luật của chính quyền phường Quang Trung dùng loa phóng thanh nhằm trấn áp và phá vỡ bầu khí linh thiêng của những giáo dân đến cầu nguyện tại nhà thờ Thái Hà.

Xin quý bạn đọc bấm vào link dưới để xem video loa phóng thanh cộng sản

http://www.youtube.com/watch?v=2xG9DBnDEfk

 

Hit-le thời xưa đã dùng phương cách độc ác này trong các trại tù tập trung của Đức quốc xã, ngày nay CSVN dùng thứ trò độc ác này chẳng khác nào cũng biến giáo xứ Thái Hà thành một nhà tù mở rộng.

Khu vực linh địa vẫn bị phong tỏa bởi lực lượng cảnh sát cơ động, dân phòng và chó nghiệp vụ. Bất cứ ai đi vào các ngõ dẫn vào linh địa đều bị chặn lại.

Lối vào nhà thờ cũng bị ngăn chặn kỹ càng. Nhiều xe ôtô chở giáo dân từ các tỉnh về Hà Nội đều bị cấm cản đi vào ngõ 180 dẫn vào nhà thờ Thái Hà. Theo thông tin từ những linh mục ở các giáo phận về Thái Hà hiệp thông cầu nguyện cho biết, nhiều giáo dân của họ bị ngăn chặn rất nghiêm nhặt khi muốn đến Thái Hà và Tòa Khâm Sứ cầu nguyện.

Tình hình bên Tòa Khâm Sứ:

Lượng người kéo về TKS để cầu nguyện cho công lý và hòa bình vẫn rất đông, trong đó có cả những cụ bà đã rất già. Bà con giáo dân vẫn cầu nguyện trong tinh thần ôn hòa và nhẫn nại. Đây thể hiện một tinh thần của con cái Giáo phận chạy đền cùng Mẹ trong lúc khốn khó này. Và 16h chiều ngày 22/9 Đức cha Nguyễn Văn Sang lại bất ngờ xuất hiện tại TKS, mặc dù đã tuổi cao nhưng nhìn phong thái của Ngài chúng ta đều cảm thấy được động viên tinh thần nên rất nhiều khi Ngài cùng ra cầu nguyện với bà con giáo dân sau đó ban phép lành cho giáo dân.

quang cảnh Thái hà và Tòa Khâm sứ hôm nay 22/9

Nhưng theo quan sát của chúng tôi thì ngày hôm nay bất ngờ có rất nhiều công an chìm trà trộn vào khuôn viên TGM, họ có những lời lẽ kích động và bóc những bản tin của TGM đang được dán trên tường.

(Võ trang canh chừng các Linh mục DCCT)

(ĐC Sang đến thăm TKS)

Con bên khu TKS thì các công nhân vẫn đang miệt mài làm việc với một tinh thần cao nhất dưới sự giám sát của rất nhiều quan chức. một công viên đã đang được hoàn thành những phần việc cuối cùng.

Nhưng theo quan sát của chúng tôi thì ngày hôm nay bất ngờ có rất nhiều công an chìm trà trộn vào khuôn viên TGM, bọn chúng có những lời lẽ kích động và bóc những bản tin của TGM đang được dán trên tường.

Bên khu TKS thì các công nhân vẫn đang miệt mài làm việc với một tinh thần cao nhất dưới sự giám sát của rất nhiều quan chức. Một công viên đã đang được hoàn thành những phần việc cuối cùng.

Mời gặp, đã đến lại không gặp:

Theo giấy mời của UBND Quận Đống Đa phối hợp với Sở Quy hoạch kiến trúc, đúng 08 giờ 30 phút ngày 23 tháng 09 năm 2008, một số linh mục của tu viện DCCT- cùng với một số giáo dân giáo xứ Thái Hà có mặt tại trụ sở UBND Quận Đống Đa để dự cuộc họp về việc Thông báo phương án quy hoạch tại khu vực ngõ 178 Nguyễn Lương Bằng, phường Quang Trung, Quận Đống Đa. Nhưng khi đến nơi, thì bà chánh văn phòng UBND

Quận Đống Đa xin lỗi và gởi giấy mời dời cuộc họp vào ngày hôm sau, lúc 09 giờ ngày 24 tháng 09 năm 2008 với lý do vì chưa chuẩn bị kịp. Nhiều người nghe thấy thế liền đặt những câu hỏi: Nếu chưa chuẩn bị kịp sao đã đánh giấy mời?

Nếu dời cuộc họp lại tại sao không có giấy báo và xin lỗi trước mà đợi đến khi người ta tới nơi rồi mới xin lỗi? phải chăng đây là cách của các “quan chức đầy tớ” phục vụ nhân dân?!

Phải chăng chương trình “quy hoạch kia” quá “thần tốc” và chưa thể trám hết các lỗ hổng về mặt pháp lý nên chưa thể đưa ra trình bày cho công chúng? …

Khởi lại những cuộc dùng nhân dân đấu tố như thời ông Hồ mới từ rừng ra thành phố 1954?

Vào khoảng hơn 09 giờ, ngày 24 tháng 09 năm 2008, một nhóm khoảng mười người tự xưng là đại diện nhân dân của phường Quang Trung và phường Ô Chợ Dừa vào DCCT-Thái Hà đòi gặp các linh mục trong tu viện để yêu cầu một số vấn đề. Một số linh mục ra tiếp họ và hỏi giấy tờ chứng minh tư cách “đại diện” thì họ không có. Một linh mục nói: “nếu là đại diện của nhân dân thì phải là Hội đồng nhân dân, nếu là đại diện của chính quyền thì là Uỷ Ban Nhân Dân…Xin cảm ơn quý vị vì đến tham chúng tôi, nhưng chúng tôi rất bận nên không không thể tiếp quý vị lúc này được, mong quý vị thông cảm.” Và họ lủi thủi ra về.

Được biết trong nhóm ấy có ít là một người đã từng đứng trong nhóm gây rối và chính ông đã có những lời nhục mạ các linh mục và giáo dân đang cầu nguyện tại Linh Địa Đức Bà vào tối Chúa nhật ngày 21 tháng 09 vừa qua.

DCCT ở đường Kỳ Đồng Saigòn cuối tuần này Thắp Nến cầu Nguyện:

Dòng Chúc Cứu Thế ra thông báo là sẽ có buổi thắp nến cầu nguyện vào lúc 19g thứ tư 24.9.2008 tại Đền ĐMHCG Saigon 38, Kỳ Đồng Q3. TP Saigon.

PV VietCatholic

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=879

Khi niềm tin chưa chết

Khi niềm tin chưa chết.

 

Lê Hùng Bruxelles.

 

 

Hai chữ « niềm tin » có ý nghĩa rất mơ hồ trong hai con người có tâm lý khác nhau. Người nhút nhát thiếu đức tính kiên cường thì thụ động, co cụm, và tiêu cực. Tâm lý nầy đẻ ra số người « ăn đi trước, lội nước đi sau », chỉ muốn kẻ khác đổ mồ hôi cho mình thụ hưởng. Người gan dạ có tính dũng cảm thì sẵn sàng xã thân tranh đấu cho mục đích quần chúng mong muốn. (Trong xã hội Việt nam, nhất là lớp mang danh trí thức và bọn chóp bu Việt Cộng, hiện tại nổi bật hai lớp người mang tâm lý đó). Tôi nghĩ rằng trong hàng chức sắc cao cấp Thiên Chúa Giáo, các Hồng y, các Tổng Giám Mục, Giám Mục và Linh Mục không có thái độ nhút nhát, khiếp sợ vì các Ngài đã có « niềm tin ».

 

Thử nhìn lại trước thời năm 1975, Việt cộng đã đánh chiếm miền Nam, ngoài việc nhờ khối cộng sản quốc tế yểm trợ súng đạn, chúng ta phải nhận rằng Việt Cộng đã tạo được « niềm tin » trong khối các đảng viên và đồng bào miền Nam thiếu đức tính kiên cường. Đồng bào miền Bắc, ai lại không tin Việt Cộng nói rằng bà con miền Nam Saigon đang đói khát, thiếu ăn, thiếu uống, vì bị Mỹ Ngụy cưóp bóc, nên đã vội vàng theo quân chiếm đóng vào Nam để tiếp tế từng long gạo gói trà. Sự thật ê chề lối tuyên truyền Việt Cộng thế nào, hẳn đồng bào miền Bắc đã nhận thức rõ và người viết chẳng cần bàn thêm.

 

Trước đây thế giới đã nhầm lẫn tin vào những điều mà bọn phãn chiến được Việt Cộng mua chuộc, quy tội các chính quyền miền Nam Saigon đã đem « voi Mỹ về hiếp chế dân lành ». Nhưng qua hơn 30 năm cai trị, thế giới đã bừng tỉnh và dân cả nước đã sáng mắt thấy Việt Cộng là một tập đơàn « ma nớp », lừa phĩnh và cướp bóc của cải nhân dân !.

 

Hôm nay các nước tự do ngày càng nhận rõ mọi sự chống đở của Việt cộng trước dư luận trong và ngoài nước, chỉ là những lời phản biện vu vơ, không trả lời được những bằng cớ buộc tội. Cứ lấy vụ toà án bịt miệng cha Nguyễn Văn Lý, vụ công an khủng bố đánh đập giáo dân Thái Hà, xịt thuốc cay vào mặt đàn bà trẻ con và nhứt là tuần qua vụ việc công an đánh ký giả ngoại quốc AP bể đầu chảy máu. Để trả lời cho vụ nầy, phát ngôn viên chính quyền Việt Cộng, Lê Dũng, lên tiếng phản biện cho rằng « không có chuyện đánh ký giả Ben Stocking »! Ăn nói kiểu hồ đồ trước hình ảnh như vậy, chỉ có thú vật không óc mới tin được !  

 

Hơn 30 năm cai trị đất nước, Việt Cộng đã làm thui chột « niềm tin » mọi mặt của nhiều thành phần quần chúng, kể cả công chức, bộ đội, công nhân, và những người từng là đảng viên quan trọng của đảng. Nhìn chung, mọi người thấy rất rõ sự đoàn kết giữa đảng viên với nhau đã nứt mẻ, giữa nhân dân với nhau đã nhiều đố kỵ trầm trọng. Những cuộc múa may hôm nay tại khu đất Thái Hà của công an và côn đồ do Việt Cộng dàn dựng chỉ là sự hù dọa chống chế để chờ thời gian chính quyền và đảng tìm cho ra một lối thoát. Đây chỉ là sự ngăm nghe miễn cưởng, kiểu dọa con nít, chứ không phải là một chiến thuật vĩnh viễn trong một chế độ pháp trị. Mỗi khi đuối lý, Việt Cộng chỉ áp dụng chiến thuật « kêu qua mời lại » các giám mục, tu sĩ và giáo dân « lên quận làm việc » để dằn mặt nhân dân. Chuyện ông phó thủ tướng Trương Vĩng Trọng đến « tham quan » chiến trường Thái Hà đủ nói lên chuyện « cù cưa » mà Việt Cộng đang câu giờ để nói chuyện với Giáo Hội và Giáo dân. Thâm ý của Việt Cộng hiện thời là đợi đến trung tuần tháng 11/2008, sau cuộc bầu cử Tổng Thống tại Mỹ hầu có phản ứng thuận tiện hơn.Vì vậy hôm nay Việt Cộng chỉ tăng cường lớp thanh niên Hồ Chí Minh trong sắc phục mầu xanh đến gây rối loạn các buổi cầu nguyện của Giáo dân, chứ không dám ra tay làm mạnh như thuở nào. Nhưng đó cũng là một sự tính toán sai lầm của Việt Cộng. Tình trạng Thái Hà giữa chính quyền và Giáo Hội ngày càng không tìm ra lối thoát và hiển nhiên sự kiện nầy không thể kéo dài mãi mà phải có thời gian dứt điểm và kết cục, nghĩa là cuộc cách mạng xã hội Việt Nam ắt phải xẩy ra.

 

 

Đức Giáo Hoàng Jean Paul ll đã nói câu bất hủ : « Nếu cần, tôi sẵn sàng cởi áo Giáo Hoàng để về Balan chiến đấu với cộng sản ». Có gì trong câu nói đó nếu không phải là niềm tin mãnh liệt sự tất thắng Thiên Chuá của nhà lãnh đạo Giáo Hội hoàn cầu? Trong lời nói nầy, đức Giáo Hoàng  không dùng hai chử « cầu nguyện » để khuyên nhủ con cái Chuá, mà Ngài lại dùng hai chữ « chiến đấu » đủ nói lên ẫn ý của Ngài trong cuộc khôi phục Công lý và Tự do cho nhân loại. Dụng ý hai chữ « chiến đấu » đã làm cho thế giới thiết kế một xã hội mới, cho người Thiên chúa giáo biết quây quần bắt tay nhau kiên trì và cầu nguyện liên lĩ. Qua lời nói của Ngài, cả thế giới yêu chuộng công lý và tự do đã làm cho khối cộng sản toàn cầu sụp đổ.

 

« Chiến đấu » là cách mạng, là có thể gây ra máu chảy thành sông và người chết chất thành núi. Nhưng cuộc « chiến đấu » của đức Giáo Hoàng Jean Paul ll, ngay trên đất quê hương của Ngài trong lúc đang nằm dưới bàn tay của ông Chủ Tịch thoát thân từ Quân đội, tướng Jaruzelski, tương đối đã không xẩy ra nhiều thảm khốc nhân dân. (Xin nhắc lại từ năm 1981 khi ông Walesa cầm đầu nghiệp đoàn công nhân Solidarité nổi dậy đòi quyền mức sống tối thiểu. Liên Sô Viết đã hăm dọa cho quân đội đến đàn áp, và tướng Jaruzelski chủ tịch đảng đã ra lệnh thiết quân luật toàn quốc. Tuy nhiên, các cuộc đình công trong ôn hoà vẫn tiếp diễn cho đến 1989, buộc tướng Jaruzelski phải mời người trong nghiệp đoàn, ông Tadeusz Mazowiecki, làm thủ tướng liên hiệp. Tình hình Balan biến chuyễn mau lẹ và đến năm 1990, tháng 12, nhân dân đã bầu anh thợ máy truyền tin Waleça, -chiếc bóng của Giáo Hoàng Jean Paul ll-, làm tổng thống đầu tiên của Cộng hoà Balan). Vì sao ? Việc nầy chỉ có thể giải thích là trong nước Ba Lan các vị Tổng Giám Mục, Giám Mục và Giáo Dân đã được ánh sáng Chúa soi sáng, cùng nhau tề tựu sau lưng ông Thợ Máy Waleça để sẳn sàng « chiến đấu » cho Tự Do và Công Lý, niềm tin mãnh liệt của Giáo Hội Công Giáo. 

 

Nay nhìn lại quê hương chúng ta về các cuộc cầu nguyện tại Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, như tôi đã trình bày trong các bài viết trước, cũng là cuộc tranh thủ cho Tự Do và Công Lý thuộc về Luân Lý. Cuộc tranh đấu nầy đã mớm đầu một cuộc cách mạng xã hội, nó có thể trở thành những cuộc bạo động tương tự cuộc cách mạng Pháp 1789. Xưa kia, trong các nước Âu Châu, chỉ có nhân dân Pháp nổi dậy lật đổ được chế độ hà khắc quân chủ, nhưng nay DCCT, ngoài sự ủng hộ của nhân dân trong nưóc, còn có sự hổ trợ tích cực của tất cả các nhà dòng trong hệ thống DCCT trên toàn thế giới. Nhà dòng Chúa Cứu Thế không muốn dẫm chân lên hàng Giáo phẩm Việt Nam đang cầu nguyện cho Tự Do Tôn Giáo và để nhà cầm quyền Việt Cộng thức tỉnh trả lại những lạm dụng bất công, những đất đai cơ sở cho Giáo Hội. Khi Nghiệp đoàn Solidarité của Balan tranh đấu cho quyền sống dưới một chính quyền cộng sản thuộc khối Liên Sô Viết, thì DCCT đã tranh đấu cho Công Lý và Tự Do dưới quyền của bàn tay Việt Cộng. Balan đã thắng cuộc, thì không thể nào Việt Nam thua cuộc. Đó là viễn kiếng mà DCCT đã thấy trong cuộc « tranh đấu » hôm nay.

 

Qua tin tức báo chí và diễn đàn, thì tối ngày 21/09/2008,Việt Cộng lại sai Công An vào Tu Viện DCCT Thái Hà để kiểm soát số nhân khẩu. Thật là chuyện buồn cười, vì khi giao dân từ khắp nới đã đổ về Hà Nội ngày càng đông đảo, thì chuyện kiểm soát hộ khẩu tại DCCT cũng bằng thừa. Nếu Việt Cộng muốn biết thì tất cả những người dân đang hiện diện trong giáo khu Thái Hà đều không có trong sổ nhân khẩu DCCT, đâu cần phải khám xét mất thì giờ và tốn tiền công quỷ ! Nhưng đây cũng là một chuyện « khủng bố tầm thường » đối với kẻ có tâm lý nhút nhát, co cụm. Chuyện thật là cuộc cầu nguyện tại Thái Hà hôm nay đã đi ra ngoài sự sợ hãi của người Công Giáo mà Việt Cộng đã đề xướng. Giáo sĩ và giáo dân đã có niềm tin vào sự tất thắng của cuộc cách mạng tìm Công Lý và Tự do hướng dẫn bới lớp « linh mục trung lưu » toàn Giáo phận Hà Nội. Hẳn các tu sĩ là những người đã có « niềm tin trong Chúa » nay lại được sự hổ trợ của nhân dân và thế giới, thì « niềm tin » đó lại càng mạnh hơn đủ sức tạo ra các tia sáng chọc thủng tất cả mọi bức tường ngăn cản của thế gian.

 

Nay Giáo Phận Hà Nội, từ đức TGM Ngô Quang Kiệt đến các Giám Mục Địa Phận miền Bắc đã biết rõ mục đích cuộc nổi dậy do DCCT hướng dẫn và hàng trăm « linh mục trung lưu » tham gia nên đã đồng lòng cùng đứng trong luồng gió cách mạng. Bằng chứng là TGM Ngô Quang Kiệt đã công khai tuyên bố : «  Tự do tôn giáo là QUYỀN chứ không phải là cái ân huệ XIN CHO » như chính quyền rêu rao. TGM Hà Nội đã gián tiếp nói rằng « chính quyền Hà Nội không bao giờ cai trị theo « luật pháp », đã dối gạt dư luận về phần đất 42 khu phố Nhà Chung. TGM Ngô Quang Kiệt đã dám lên tiếng chê trách ông chủ tịch Đống Đa « nói ra ngoài vấn đề pháp lý » không cư xử nguyện vọng của ít nhất « 15 lá đơn của Toà Tổng Giám Mục Hà Nội và Hội đồng Giám Mục ». Nói khác, toàn thể các chức sắc và giáo dân miền Bắc cầu nguyện cho Tôn Giáo nay đã « sát nhập » với cuộc cách mạng vì Công Lý và Tự Do hướng dẫn bởi nhà DCCT. Cuộc cách mạng sẽ như vũ bão khi các cuộc cầu nguyện của Giáo Dân  tại hai Tổng Giáo Phận Huế và Saigon chuyễn về. Vì vậy chúng ta cần biết trước và thận trọng suy xét những lời vu khống và tai hoạ của Việt Cộng sẽ gieo lên đầu các vị Hồng Y, Tổng Giám Mục, Giám Mục, Linh mục và giáo dân khác.

 

Có gì đơn sơ và tình nghĩa thiết tha cho bằng khi TGM Ngô Quang Kiệt đã thú nhận rằng không bao giờ Ngài mong muốn « tranh chấp với nhà nước. Bằng chứng đó là, như ông chủ tịch có nói đó, trong tờ kê khai của linh mục Nguyên Tùng Cương, lúc đó là quản lý tòa Tổng Giám Mục, có 95 cơ sở. Chúng tôi có đòi cơ sở nào đâu, vì những cơ sở đó thực sự dùng vào những lợi ích chung. Chẳng hạn như cái trường Hoàn Kiếm, chúng tôi không bao giờ nói tới. Bệnh viện Xanh Pôn chúng tôi không bao giờ giám nói tới. Bệnh viện Bài Lao không bao giờ chúng tôi giám nói tới, vì sử dụng vào lợi ích chung. Nhưng khách san Láng Hạ chúng tôi sẽ nói tới, bởi vì sử dụng vào mục đích kinh doanh. Và cái Tòa Khâm Sứ đã thành cái nơi sàn nhảy, đã thành cái nơi kinh doanh buôn bán, đã có cái dấu hiệu buôn bán chia chác để làm cái trung tâm thương mại. Chúng tôi nói tới bởi vì nó rơi vào tay tư nhân thế nên chúng tôi nói, thế nên chúng tôi không tranh chấp với nhà nước. Nhưng chúng tôi nói lên cái tiếng nói của công lý. Bằng chứng cái trường Hoàn Kiếm bên cạnh, chúng tôi có bao giờ dám đòi đâu. Bởi vì nó phục vụ lợi ích chung, các bệnh viện nó phục vụ lợi ích chung. Do đó, chúng tôi xin nhắc lại, chúng tôi rất mong muốn xây dựng một khối đại đoàn kết dân tộc ».

 

Ngọn gió « tranh đấu » càng thổi về Thái hà trong ngày 21/09/2008, qua bức thư « Phát động của Cha Giám Tỉnh DCCT Saigon ». Một phát lệnh « Tiến chứ không Lùi » như sau :

 

Kính thưa Anh Em

Với tất cả những gì đang diễn ra tại Hà Nội, ở cả hai nơi Toà Khâm Sứ và Thái Hà, nguy cơ đổ vỡ rất có thể xảy ra và hậu quả không thể lường được. Vì thế, tôi xin anh em, bằng mọi cách chúng ta gia tăng lời cầu nguyện, sao cho nền công lý và hoà bình được sáng tỏ.

Vậy tôi xin:

– Mỗi cộng đoàn Dòng Chúa Cứu Thế hãy làm tuần Cửu nhật kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, gia tăng lần chuỗi Mân Côi.

– Mỗi nhà thờ do anh em Dòng Chúa Cứu Thế coi sóc, hãy tổ chức tuần Cửu nhật kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp và lần chuỗi Mân Côi.

– Anh em hãy tìm cách liên lạc với gia đình mình, xin gia đình làm tuần Cửu nhật kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp và lần chuỗi Mân Côi.

– Anh em xin các nhóm, các cộng đoàn, các cá nhân những ai có liên hệ thiêng liêng với anh em, làm tuần Cửu nhật kính Đức Mẹ và lần chuỗi Mân Côi.

Chúng ta tin tưởng vào tình thương và quyền năng của Thiên Chúa. Chúng ta tin tưởng rằng Mẹ Maria Hằng Cứu Giúp sẽ cứu giúp chúng ta. Chúng ta cầu nguyện cho Giáo Hội Công giáo Việt Nam, cho Đức Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt, cho Giáo phận Hà Nội, cho Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, cho cộng đoàn Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà – Hà Nội và cho dân Chúa Thái Hà.

Xin anh em thu xếp với thời gian nhanh nhất để thực hiện lời yêu cầu này.

Nguyện xin Chúa Kitô Cứu Thế, nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Maria Hằng Cứu Giúp, Cha Thánh Anphong, các Thánh Tử Đạo tại Việt Nam ban nhiều ơn lành cho anh em.

Lm. Vinhsơn Phạm Trung Thành, C.Ss.R
Giám Tỉnh

 

 

Chính trị có khi cần phải uyễn chuyễn, người lãnh đạo phải xem xét lại hành động thuộc cấp hay cần dập tắt ngay những chủ trương bất lợi. Chuyện gì đang xẩy ra cho Thái Hà và Giáo Dân nếu cứ tiếp tục, Việt Cộng tự đào hầm để chôn chế độ cộng sản, nếu chính quyền trung ương và bộ chính trị không tìm nhanh một biện pháp khác hơn là biện pháp khủng bố của Công An hiện nay. Việt cộng sẽ không thắng nổi cuộc tranh đấu vì Công Lý và Tự Do nầy, bởi lẽ, sức mạnh súng đạn không bao giờ diệt nổi sức mạnh « Niềm Tin », nhất là niềm tin chưa chết nơi người công giáo.

 

 Lê Hùng Bruxelles.

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/vnenews/bandocviet/lehung/cachmangthaiha.htm

Video: Văn Nghệ Mừng Lễ Bổn Mạng Cha Bề Trên Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà

Video: Văn Nghệ Mừng Lễ Bổn Mạng Cha Bề Trên Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà

Xin quý bạn đọc vào trang trong để xem video văn nghệ mừng lễ bổn mạng cha bề trên Dòng Chúa Cứu Thế tại giáo xứ Thái Hà

Xin quý bạn đọc bấm vào link dưới để xem video:

 

http://www.youtube.com/watch?v=xuZ0yuUF3oA

 

http://www.youtube.com/watch?v=CgbvQ6-jK2A

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=874

Ngày tàn của chế độ cộng sản

Ngày tàn của chế độ cộng sản  -Trần Thanh-

Giới thiệu tóm tắt nhân vật:
– Ông Khải: Cựu đại tá việt cộng đã về hưu trên 20 năm, đảng viên cộng sản nhưng đã xin ra khỏi đảng từ khi về hưu.  Ông đang là ủng hộ viên cho các phong trào đấu tranh dân chủ.- Anh Tý cu li: Cháu đích tôn của ông Khải, công nhân hãng sản xuất xe gắn máy của Trung Quốc.  Anh là thành viên của phong trào đấu tranh dân chủ tại Hà Nội.

Sáng nay chủ nhật, ngày 21 tháng 9 năm 2008, lúc 9 giờ sáng, ông Khải nhờ anh Tý đèo (chở) ông đi xem tình hình đấu tranh của giáo dân giáo xứ Thái Hà và tòa Khâm Sứ đang bị bọn chó săn công an việt cộng bao vây và đập phá.  Tất cả các ngã đường dẫn đến hai khu vực nói trên đều bị ngăn chận.  Bọn chó săn hai chân lẫn bốn chân dày đặc.  Dân chúng từ khắp mọi miền đất nước cũng đang đổ đến để ủng hộ cuộc đấu tranh tại giáo xứ Thái Hà.  Số lượng người có thể lên đến hàng trăm ngàn.  Hai ông cháu không thể nào đi xe vào khu vực cấm nên đành phải gởi xe từ xa và đi bộ len lỏi vào.  Mặc dù trời mưa tầm tã nhưng các giáo dân vẫn đổ về tòa Khâm Sứ để đọc kinh mỗi lúc mỗi đông.  Đến 12 giờ trưa thì số người đã lên đến khoảng 10 ngàn người!Sau khi bỏ ra chừng ba tiếng đồng hồ để tham quan và lén chụp một số hình ảnh, ông Khải cùng với đứa cháu ra về.  Tuy đã tám mươi tuổi nhưng ông vẫn còn rất cứng cáp, khỏe mạnh, đi đứng nhanh nhẹn, không cần phải chống gậy.  Trên đường lái xe về nhà, anh Tý không quên ghé vào tiệm bán bia, mua một két bia lon để đến chiều hai ông cháu lai rai nhậu, bàn chuyện quốc sự.  Khi vừa về đến nhà, chuông điện thoại nhà reo liên tục.  Ông Khải vừa trả lời điện thoại vừa xem và trả lời e-mail trên máy vi tính.  Bạn bè từ khắp nơi trong cũng như ngoài nước tới tấp liên lạc với ông để trao đổi tình hình chính trị và vấn kế.  Anh Tý cũng vội phóng xe đi đến các “cơ sở cách mạng” đang hoạt động bí mật để cùng với các bạn hữu tiếp tục công cuộc đấu tranh xóa bỏ bạo quyền cộng sản.

Đến chiều tối thì anh Tý lại trở về nhà ông nội.  Hai ông cháu vừa lai rai nhậu bia với …. thịt chó vừa bàn chuyện quốc sự.  Ông Khải chỉ vào dĩa thịt chó nướng:

– Đây là thịt con chó cái màu vàng.  Nhất mực nhì vàng, tam khoang tứ đốm.  Tiếng Ăng Lê người ta gọi là “gold dog”, quý lắm.  Có tay bộ đội phục viên, trước đây là đặc công ở cùng trung đoàn với ông, hắn quý ông lắm.  Thường cứ đến cuối tuần là hắn thể nào cũng có một món nhậu gì đó biếu ông.  Tuần này hắn biếu ông món chó nướng và tiết canh chó.

Anh Tý vui ra phết.  Đến nhà ông nội chơi bao giờ anh cũng được ăn những món ăn ngon và được ông truyền thụ lại cho những kiến thức và kinh nghiệm quý báu trong lãnh vực hoạt động cách mạng.  Anh sốt sắng:

– Vâng, xin cảm ơn ông.  Để cháu rắc thêm một ít lạc rang (đậu phộng) cho nó bùi.  Kỳ này cháu mua loại bia lon của Hàn quốc (Nam Hàn), tuy hơi đắt nhưng uống nó bốc mà không sợ bị tiêu chảy như uống bia do việt gian cộng sản chế tạo!

Thế là hai ông cháu vui vẻ nhậu với nhau.  Hạnh phúc thật là đơn sơ, thắm tình ông cháu và tình …. đồng chí!  Ông Khải làm một ngụm bia rồi hỏi:

– Cháu có thắc mắc gì không?

Anh Tý:

– Cháu thấy tình hình có vẻ căng thẳng.  Như vậy là bọn chúng nhất quyết biến khu đất tòa Khâm Sứ để làm công viên?  Bọn công an đông quá, cháu ước tính khoảng hai ngàn thằng, đó là chưa kể những thằng công an chìm.  Không biết liệu rồi “phe mình” có chịu nổi không?  Ý kiến ông ra sao?

Ông Khải khề khà một cách thoải mái:

– Bọn chúng nó sắp chết đến nơi rồi. Chúng nó đập bỏ cái tòa Khâm Sứ thì cũng không khác gì bọn chúng đập bỏ cái lăng của thằng Hồ! $BMả tổ của bọn chúng mà bị đập thì làm sao cái chế độ của bọn chúng có thể còn tồn tại?  Đó chính là cái điềm gở mà những thằng chó trong bộ chính trị lúc bị lâm vào thế trận triệt buộc, đầu óc u tối, đã tự lấy dao cắt cổ mình!  Đụng đến tôn giáo là đụng đến toàn dân.  Người dân sẽ không để cho bọn chúng yên đâu!  Con giun bị xéo lắm cũng phải quằn.  Người dân đã nhẫn nhục chịu đựng hơn 60 năm nay rồi.  Hơn 60 năm chịu khổ nhục như Chúa bị thọ nạn mới có một Thái Hà như ngày hôm nay.  Thời đại ngày hôm nay đã khác xa rất nhiều so với thời của tên bạo chúa Lê Duẩn, không phải bọn chúng muốn làm gì thì làm!

Anh Tý vẫn còn nghi ngại:

– Nhưng liệu rồi vụ đấu tranh Thái Hà có bị chìm xuồng như vụ tòa Khâm Sứ hồi tháng mười hai năm ngoái hay không?  Hồi năm ngoái chính bản thân cháu cũng tham gia những buổi cầu nguyện rất nhiều lần, mặc dù cháu là người ngoại đạo!  Lúc ấy cháu tràn trề hy vọng, tham gia cầu nguyện đến bị cảm lạnh mấy lần.  Thật là đáng tiếc, khí thế đang lên rất cao rồi bị bỏ dở nửa chừng!

Ông Khải:

– Giả sử như vụ Thái Hà có bị “thua” đi chăng nữa nhưng đó chẳng qua chỉ là lớp sóng đi trước tạm lắng để chuẩn bị cho lớp sóng kế tiếp tràn lên mạnh mẽ hơn.  Khi giặc Pháp vào xâm chiếm đất nước ta rồi đô hộ trong suốt 100 năm thì trên toàn quốc đã nổ ra hàng trăm cuộc kháng chiến chống Pháp.  Thất bại là mẹ của thành công.  Qua nhiều lần rút kinh nghiệm đấu tranh, toàn dân ta cuối cùng đã đánh đuổi được giặc Pháp. Ông hoàn toàn tin tưởng những giáo dân tranh đấu sẽ có đủ sáng suốt và sự can đảm để chiến thắng.  Những kẻ ác nhất định sẽ bị trừng phạt!

Anh Tý gắp một miếng dồi chó nướng chấm vào bát nước mắm.  Men bia như chất xúc tác làm cho những thắc mắc về chính trị tiếp tục tuôn ra:

– Thưa ông, cháu thấy có một điều lạ như thế này: ở hải ngoại, hầu như các tổ chức đấu tranh đều kiêng kỵ mấy chữ “lật đổ chính quyền”.  Họ chỉ dám nói là “thay đổi chính quyền” hoặc “canh tân chính quyền” mà thôi.  Một số người còn giải thích rằng “lật đổ chính quyền” là tội hình sự, sẽ bị cảnh sát Mỹ FBI bắt nhốt.  Có người còn nói rằng “lật đổ chính quyền” tức là “khủng bố”, cũng sẽ bị cảnh sát FBI bắt nhốt!  Vậy theo ý ông quan niệm như vậy có đúng hay không?

Ông Khải:

– Trước hết ta phải xác minh một điều là “lật đổ chính quyền” nào mới được chứ?  Ví dụ một nước bên Phi Châu có một chính quyền rất tồi tệ, rồi người dân nổi dậy lật đổ chính quyền đó thì mắc mớ gì đến chính quyền Mỹ mà đi bắt nhốt những người dân của nước đó?  Cảnh sát liên bang FBI chỉ hoạt động trong phạm vi nước Mỹ.  Họ không có quyền gì thò bàn tay ra nước ngoài để bắt nhốt những kiều dân của các nước khác.

Người dân Mỹ có quyền lật đổ chính quyền bằng lá phiếu.  Họ không cần dùng bạo lực vì luật pháp đã cho họ một khí giới rất hữu hiệu, đó là lá phiếu, dùng để trừng phạt những vị dân cử hoặc chính quyền vô trách nhiệm.  Đó là sân chơi có luật chơi phân minh, rõ ràng.  Còn như ở Việt Nam hiện nay thì chỉ có luật rừng của kẻ cướp.  Như vậy thì người dân phải dùng đến các biện pháp khác để tống cổ bọn cướp ra khỏi hệ thống quyền lực. Không thể đem trường hợp của nước Mỹ (lá phiếu) để áp dụng cho Việt Nam.

Một trường hợp khá cụ thể, ông có thể nêu cho cháu thấy rõ: – trường hợp bà nghị viên Madison Nguyễn ở San Jose nước Mỹ.  Hiện nay các cử tri người Việt đang làm thủ tục để truất phế bà Madison vì bà này là người không xứng đáng, lừa dối và phản bội cử tri, đi ngược lại nguyện vọng của người dân.  Đây cũng là một hình thức “lật đổ”.  Như vậy thì “lật đổ chính quyền” có gì là xấu?  Nó là khủng bố ở chỗ nào?  Nếu một chính quyền thực sự là tốt, do dân và vì dân, người dân hài lòng thì mắc mớ gì họ phải nhọc công để lật đổ cái chính quyền đó?  Ai rỗi hơi đâu để đi làm những chuyện rất phức tạp và mất thì giờ như vậy?

Còn nếu có một chính quyền nào mà bị người dân than phiền quá nhiều và họ đòi lật đổ chính quyền đó thì chắc chắn là cái chính quyền đó phải là chính quyền ăn cướp, thổ phỉ!  Nói trắng ra là cái chính quyền của bọn việt gian cộng sản hiện nay.

Hoặc như cái chính quyền của thằng Sadam Hussein của nước Iraq.  Người Mỹ đã đem quân vào để lật đổ cái chính quyền đó.  Như vậy việc làm này của người Mỹ cũng là “khủng bố” và là “tội hình sự” hay sao?  Tại sao cảnh sát FBI không tới bắt ông tổng thống Mỹ vì “tội” lật đổ chính quyền nước Iraq?

Nói tóm lại, những lập luận mà cháu nghe nêu trên chỉ là những liều thuốc độc do bọn việt gian cộng sản chế tạo ra, rồi nhờ bọn tay sai Việt Tân đem tiêm vào đầu óc của những người quốc gia chống cộng tại hải ngoại.  Nhiều người đã bị nhiễm độc nặng, đầu óc lú lẫn, trở nên hèn nhát và ngu xuẩn, chống cộng mà không dám chủ trương tiêu diệt bọn chúng, lại bưng bọn chúng để lên bàn thờ để thờ!

Một số những tên chó săn tại hải ngoại do lười biếng và dốt nát, không dám đi làm nghề rửa chén trong tiệm phở hoặc đi chùi cầu tiêu trong các khách sạn vì đã quen thói ăn bám nên đành phải chọn “nghề” làm việc từ thiện, đi quyên tiền đem về Việt Nam để nuôi …. việt cộng!  Một số tên khác thì chọn cho mình làm “nghề” …. việt gian, đi bưng bô cho việt cộng sống qua ngày!  Những thành phần này không bao giờ muốn cho chế độ cộng sản bị sụp đổ, cho nên bọn chúng luôn luôn đem “luật pháp” của nước Mỹ ra để hù dọa những người chống cộng!  Chẳng hạn như bọn chúng thường rêu rao: – đấy, coi gương ông tướng Vàng Pao của Lào, muốn lật đổ chính quyền cộng sản Lào bằng bạo lực, đã bị cảnh sát FBI bắt nhốt và đưa ra tòa!

Anh Tý gật đầu tỏ vẻ tâm đắc với sự giải thích của ông nội.  Anh đưa ra câu hỏi tiếp theo:

– Cháu thấy một số người khác chủ trương rằng: – không nên lật đổ chế độ cộng sản mà chỉ nên đòi họ cải tổ và canh tân chế độ dần dần từng bước.  Nếu mình đòi “lật đổ” thì sẽ làm cho chính quyền Mỹ ghét mình, COI MÌNH NHƯ KHỦNG BỐ, cũng như làm cho thế giới họ ghét mình!  Ông nghĩ sao?

Ông Khải:

– Đây là một liều thuốc độc của bọn việt gian cộng sản, thông qua băng đảng Việt Tân, tiêm vào đầu những người đấu tranh chống cộng tại hải ngoại.  Chúng ta đã bị việt cộng cướp mất đất nước đã hơn 60 năm rồi, chớ không phải là chuyện mới xảy ra vài ba năm nay.  Cả thế giới họ thừa biết.  Cháu thấy các tổ chức tranh đấu của người Palestine họ công khai nói thẳng ra là họ phải đòi lại cả vùng đất mà người Do Thái đang chiếm đóng, chớ họ không có XIN-CHO hay đòi chổi cùn và rế rách!  Còn nếu như chuyện “lật đổ” là “khủng bố” thì chính ông tổng thống Bush là “khủng bố” vì ông ta đã lật đổ tên độc tài Sadam Hussein!

Đấu tranh chính trị là phải tách bạch, rõ ràng.  Mục tiêu đấu tranh của mình là đòi lại toàn thể căn nhà thì mình phải nói rõ cho cả thế giới biết chớ tại sao lại chỉ hạn chế trong việc đấu tranh để đòi chổi cùn, rế rách, cối đá, nồi niêu, xoong chảo?  Con có khóc thì mẹ mới cho bú. Phải có can đảm để nói lên rằng toàn thể người dân Việt trong cũng như ngoài nước không chấp nhận cái chế độ cộng sản và họ muốn xóa bỏ để làm lại từ đầu.  Nước nào trên thế giới đồng ý ủng hộ thì chúng ta cám ơn, còn không ủng hộ thì cũng được, không sao hết!  Chính quyền Mỹ nếu không ủng hộ thì chúng ta kiên nhẫn tiếp tục vận động hoặc chờ đến nhiệm kỳ của vị tổng thống kế tiếp. Hơn nữa, chính sách của họ có tính cách linh hoạt. Có thể năm nay họ không ủng hộ nhưng nhờ tích cực vận động, sang năm họ lại thay đổi lập trường!

Rất nhiều người do bị việt gian cộng sản đầu độc cho nên họ đã biến thành những con thú hết sức ngu xuẩn và hèn nhát, cứ thấy bóng việt cộng là sợ co rúm người lại, trốn sâu trong hang Bắc Pó, không dám thò mặt ra ngoài để được thấy ánh sáng mặt trời.  Đấu tranh mà XIN-CHO thì đấu tranh để làm gì?  Cái trò hề Tiểu Diên Hồng là một sự nhạo báng của bọn việt gian cộng sản đối với cộng đồng người Việt tại hải ngoại.  Bọn chúng bày ra cái trò đó là để diễu cợt chúng ta mà nhiều kẻ ngu đần ở hải ngoại không hiểu, cứ tưởng bở, lao đầu vào để làm trò cười cho bọn chúng!

Anh Tý:

– Thưa ông, có người cho rằng nếu chúng ta muốn lật đổ bọn cộng sản thì phải giữ bí mật, không lộ âm mưu của mình ra ngoài.  Bề ngoài thì mình giả vờ XIN-CHO nhưng thật sự là mình đang tìm cách lật đổ bọn chúng!  Đó mới là đấu tranh khôn ngoan!  Còn nếu như nói thẳng ý định “lật đổ” cho việt cộng biết thì chúng nó sẽ đề phòng, mình sẽ bị thất bại!  Xin ông cho biết ý kiến?

Ông Khải:

– Cái kiểu lập luận …. ngu và lưu manh điếm đàng này xuất phát từ đám tay sai của thằng việt gian Phạm Minh Mẫn, “hồng y” của cái tổ chức tôn giáo quốc doanh của việt cộng! Thằng Mẫn đã phỉ báng cờ vàng, kêu gọi giáo dân hải ngoại loại bỏ cờ vàng.  Nếu người ta nghe theo lời nó thì sau đó nó sẽ kể công với bộ chính trị của việt cộng.  Còn nếu không có ai nghe theo thì nó cho cái đám tay sai của nó “chữa cháy” bằng cách giải thích: đó là “khổ nhục kế” của “đức” hồng y!  Việc này làm cho chúng ta nhớ đến truyện Tam Quốc Chí: – khi Tào Tháo đến bên giường của Đổng Trác định giết Đổng Trác nhưng chẳng may lúc đó Đổng Trác chưa ngủ.  Hắn nhìn vào tấm “gương” bằng đồng treo trên tường, thấy Tào Tháo đang cầm cây đao tuốt trần.  Đổng Trác vội quay lại hỏi:

– Nhà ngươi làm gì đó?
Tào Tháo lanh trí, vội tâu:
– Bẩm tướng quân, Tháo có thanh đao rất quý xin dâng biếu tướng quân!

Sau đó, Tào Tháo vội lui ra và nhảy phóc lên ngựa, bỏ chạy trối chết!  Mãi một hồi sau, Đổng Trác mới nghĩ ra vấn đề: Tào Tháo dâng đao mà đó lại là thanh đao …. tuốt trần, không bỏ trong vỏ, nghĩa là nó muốn giết mình!  Lập tức, Đổng Trác cho người truy nã Tào Tháo nhưng lúc ấy Tháo đã cao bay xa chạy rồi!

Đám tay sai của tên Mẫn đã giải thích rằng sở dĩ “hồng y” Mẫn cố ý phỉ báng cờ vàng là để thực hiện “khổ nhục kế”.  Đó là cái kế sách kích thích tinh thần yêu nước và lòng tự ái của cộng đồng người Việt tại hải ngoại, làm cho người ta phản ứng, đem theo một rừng cờ vàng chào đón Đức Giáo Hoàng!  Vì vậy cho nên cộng đồng người Việt phải biết ơn “hồng y” Mẫn, cũng giống như lập luận của một số tên bưng bô cho việt cộng nói rằng những người được đi định cư tại Mỹ theo diện H.O phải biết ơn việt cộng: – nhờ bị việt cộng giam trong các trại cải tạo trên ba năm nên những người này mới được đi định cư tại Mỹ!!!

Bây giờ ông trở lại vấn đề “giữ bí mật”.  Việt cộng đã cai trị chúng ta trên 60 năm.  Trong suốt quá trình 60 năm đó, nhiều cuộc nổi dậy của các tổ chức để lật đổ bọn chúng đã bị thất bại.  Bây giờ có thể nói hai bên đang chơi bài lật ngửa.  Việt cộng nó chỉ cần nhìn vào những cái bản mặt của những thằng “chính trị gia” là nó biết những thằng đó thuộc hạng người nào và đang muốn mưu cầu cái gì.  Thằng nào đang xin được bưng bô, được liếm đít, liếm gót giày, bọn việt gian cộng sản nó biết rất rõ.  Những thằng nào thuộc thành phần việt kiều lưu manh, sống bằng “nghề” đấu tranh chống cộng dởm, bọn chúng cũng biết.  Và những người nào đang quyết liệt đấu tranh chống cộng, quyết tâm một mất một còn với cộng sản, bọn chúng cũng biết rất rõ.

Đồng thời về phía chúng ta, cộng sản nói gì và âm mưu gì, chúng ta cũng biết rất rõ.  Chúng ta biết rất rõ những lời nói ngon ngọt như chùm khế của bọn chúng chỉ là những cạm bẫy, nói như vậy mà không phải như vậy.  Đó là lý do vì sao hơn 20 năm nay, bọn chúng đã kêu gọi việt kiều đem tiền về đầu tư mà chỉ đạt được kết quả rất ít.

Hai bên đều rành biết tẩy của nhau quá rồi.  Hơn 60 năm rồi chớ đâu phải là một chuyện gì mới mẻ, mới xảy ra cách đây một vài năm?  Tình hình chính trị thay đổi theo từng giai đoạn.  Thời điểm bây giờ là thời điểm hai bên đánh bài lật ngửa, không cần phải che dấu “âm mưu” gì nữa.  Mình không cần nói ra tụi nó cũng biết rất rõ những “âm mưu” của mình và ngược lại, những kiểu nói dương đông kích tây, nói như dzậy mà hổng phải như dzậy của cộng sản thì chúng ta cũng đã rành sáu câu quá rồi.  Nếu chúng ta không sáng suốt tỉnh táo thì bọn chúng đã treo cờ máu và hình của thằng chó Hồ tràn ngập ở hải ngoại rồi.  Cháu để ý thấy, ở hải ngoại hễ ở chỗ nào có treo cờ máu thì sớm muộn gì lá cờ đó cũng bị người dân đấu tranh dẹp bỏ, phải quăng vào thùng rác!

Nói tóm lại cái lập luận “giả vờ” XIN-CHO để âm thầm hoạt động lật đổ cộng sản là một sự lừa bịp người Việt trong và ngoài nước, do bọn việt gian cộng sản chủ xướng và bọn tay sai chó săn tích cực ủng hộ. 

Anh Tý:

– Thưa ông, có người cho rằng đấu tranh ở trong nước chỉ nên dừng lại ở mức độ đòi đa nguyên đa đảng, đòi nhân quyền, dân quyền hoặc đòi công lý.  Không nên đòi xóa bỏ cái chế độ cộng sản vì nếu đòi như vậy thì bọn việt cộng sẽ thẳng tay đàn áp giống như vụ Thiên An Môn, vài ngàn người sẽ bị chết!  Ông nghĩ thế nào?

Ông Khải:

– Vấn đề đấu tranh của giáo dân ở giáo xứ Thái Hà là một bản anh hùng ca, kết hợp giữa trí tuệ, lòng can đảm và đức tin tôn giáo.  Một khi họ đã quyết định ra quân tức là họ đã có những sự tính toán rất kỹ càng rồi.  Mỗi một giáo dân là một chiến sĩ, chiến đấu anh dũng trong vòng kỷ cương trật tự, được sự đồng tình ủng hộ của toàn dân. Họ có những chiến lược và chiến thuật đấu tranh riêng của họ.  Chúng ta không cần phải “dạy khôn” họ và đừng có đem cái trò hề Thiên An Môn ra để hăm dọa họ!
Các tổ chức chính trị và các phong trào đấu tranh ở trong nước cũng có những phương thức và kế sách đấu tranh riêng của họ.  Chúng ta có thể đóng góp ý kiến nhưng nếu cứ đem cái Thiên An Môn ra để làm ông kẹ hù hè những người đấu tranh thì coi thường họ quá!  Đấu tranh mà sợ chết thì đấu tranh để làm gì?  Trong vụ đấu tranh Thiên An Môn, bạo quyền Trung Cộng đã giết chết khoảng năm ngàn sinh viên và thường dân nhưng không phải vì thế mà chúng ta sợ, phải chùn bước.  Ví dụ như vụ dân oan đấu tranh, việt cộng đã thuê bọn giết mướn đâm chết hai người dân oan ở tỉnh Đồng Nai, máu me tùm lum rồi đưa lên trên internet để hù dọa những người đấu tranh.  Không phải vì thấy có hai người bị giết mà những người dân oan chùn bước, ngược lại họ vẫn tiếp tục đấu tranh ngày càng mạnh mẽ hơn và số người tham gia ngày càng đông đảo hơn.  Cái trò “sát kê hách hầu” (giết con gà để dọa con khỉ) này xưa lắm rồi!  Khi vụ giết người này xảy ra, ông đã nhận định: – bọn chúng mới giết có hai người để dằn mặt chớ nếu bọn chúng có giết hai triệu người hoặc giết hết cả tám mươi triệu người, chúng ta cũng nhất quyết không sợ!  Vấn đề là bọn chúng có dám làm hay không và có đủ sức để làm hay không?  Cứ làm thử coi rồi sẽ biết! Súng đạn AK, chó săn hai chân, chó nghiệp vụ bốn chân không là cái thá gì hết!

Nếu việt cộng dám biến vụ Thái Hà thành ra Thiên An Môn thì ngày tàn của bọn chúng đã tới rồi đó! Chúng nó cứ làm đi rồi sẽ biết!

Trong vụ đấu tranh này, kẻ đang run sợ chính là bọn việt gian cộng sản chớ không phải là người dân.  Sự phô trương bạo lực chính là biểu hiện một sự run sợ của kẻ ác không có chính nghĩa!

Hiện nay người dân trong nước không còn sợ việt cộng như hồi thời của những tên bạo chúa như Hồ tặc và Lê Duẩn nữa.  Tình hình thế giới đang thuận lợi cho những cuộc đấu tranh nhờ phương tiện truyền thông internet, e-mai và các tờ báo điện tử.  Cháu cứ nhìn xem:

 Ngay tại thủ đô Hà Nội, những người dân oan đã dám chửi thẳng vào mặt bọn công an như vầy:

– Tụi bay là đồ ăn cướp.  Tụi mày bắn tụi tao đi!  Đù má tụi bay!
– Có phải thằng Lê Hồng Anh sai tụi bay tới đây không? (Lê Hồng Anh là bộ trưởng công an. Họ gọi tên này là “thằng”)

Sự việc này đã được quay video và đưa lên trên internet, ai muốn nhìn tận mắt và nghe tận tai thì cứ tìm mà xem.  Đó là những bằng chứng cụ thể bằng hình ảnh và âm thanh chớ không phải là những lời đồn.

Một biến cố khác là việc một người đàn bà dân oan đã tụt quần cởi truồng ngay trước văn phòng thanh tra trung ương của việt cộng tại Hà Nội.  Chuyện này cũng đã được quay video và đưa lên internet.

Như vậy thì ngay tại thủ đô Hà Nội người dân có quá khiếp nhược trước bạo quyền không?  Họ có sợ Thiên An Môn Hà Nội hay không?  Họ dám thách bọn công an bắn họ, bọn công an có dám bắn hay không?  Họ đã chửi thẳng “đù má” bọn công an và đứng ngay trước mặt những thằng công an mà chửi chớ không phải chửi lén lút.  Riêng người đàn bà dân oan thì tụt quần, cởi truồng 100% và kêu tên những thằng Triết, thằng Dũng ra MÀ ĂN ….lồn!  Bà ta xưng “tao” với bọn giặc và gọi bọn chúng là “tụi bay”!
Những người dân đen trong nước mà dám dũng cảm đấu tranh như vậy và đấu tranh ngay trước họng súng của kẻ thù, trong khi đó một số những kẻ “đấu tranh” ở hải ngoại thì rất hèn, lúc nào cũng nghĩ đến Thiên An Môn, sợ chết, nội thấy chó bẹc giê “nghiệp vụ” của công an là đã sợ muốn vãi đái ra quần; đấu tranh thì chỉ mong đòi lại được chổi cùn và rế rách chớ không bao giờ dám nghĩ tới việc phải đòi lại nguyên căn nhà đã bị cướp cách đây hơn 60 năm!!!  Thật là nghịch lý khi những người trong nước đang đứng trước họng súng của kẻ thù thì không sợ chết, trong khi đó những kẻ đang sống bên Mỹ, được luật pháp bảo vệ rất kỹ về quyền tự do ngôn luận và được bảo vệ nhân quyền thì hèn nhát, sợ chết hơn cả những người trong nước!

Chính những thằng hèn ở hải ngoại đã làm cho những cuộc đấu tranh của chúng ta thêm khó khăn!
Anh Tý:

– Thưa ông, có người cho rằng Thiên An Môn chính là một tấm gương để cho chúng ta soi chung.  Ông nghĩ như thế nào về quan niệm này?

Ông Khải:

 Vấn đề này có hai khía cạnh.  Đối với chúng ta, đó là tấm gương tốt để cho mọi người noi theo, nghĩa là năm ngàn sinh viên Trung Quốc đã dám hy sinh tánh mạng để đấu tranh cho tự do dân chủ, và đó là điều đáng để cho hậu thế ngưỡng mộ, noi theo tấm gương dũng cảm của họ.  Cũng ví như mười ba vị anh hùng của Việt Nam Quốc Dân Đảng, trong đó có đảng trưởng Nguyễn Thái Học đã bị giặc Pháp xử chém năm 1930.  Dù cuộc khởi nghĩa Yên Bái bị thất bại nhưng tên tuổi của những vị anh hùng vẫn mãi mãi được lưu danh hậu thế, với câu nói nổi tiếng của Nguyễn Thái Học “Không thành công cũng thành nhân”.  Chính nhờ có nhiều vụ Yên Bái như vậy, mới có cuộc cách mạng tháng Tám năm 1945, đánh đuổi được hoàn toàn giặc Pháp ra khỏi đất nước.

Tuy nhiên, đối với bọn việt gian cộng sản và bọn chó săn thì khi chúng nêu ra vụ Thiên An Môn là nhằm vào ý nghĩa khác.  Ý bọn chúng muốn hăm dọa những người dân đang đấu tranh, biểu tình rằng: -chúng bay liệu hồn, nếu chúng bay đòi lật đổ chính quyền chuyên chính vô sản thì lũ chúng bay sẽ bị chết thê thảm như năm ngàn thằng sinh viên Trung Quốc trong vụ Thiên An Môn!  Đây là tấm gương để lũ chúng bay soi chung!

Tóm lại, đây là ý kiến của những thằng CHÓ ĐẺ đi làm tay sai cho việt gian cộng sản, muốn đem vụ Thiên An Môn ra để hù dọa đồng bào.  Cái trò hăm dọa trẻ con này xưa lắm rồi, hỡi các con chuột cống đang lẩn trốn trong hang Bắc Pó!  Bọn chúng bay sẽ bị đền tội trong năm 2009!!!

Anh Tý:

– Thưa ông, có người cho rằng chúng ta phải bắt chước sự đấu tranh của các giáo dân Ba Lan năm 1989.  Họ đã kiên nhẫn đấu tranh liên tiếp chín năm và đấu tranh bất bạo động nên cuối cùng đã chiến thắng cộng sản.  Chúng ta cứ làm như vậy thì chắc chắn sẽ thành công, có phải như vậy không?

Ông Khải:

– Chúng ta có thể dùng trường hợp Ba Lan để tham khảo chớ không thể bắt chước giống y hệt.  Chính trị vốn dĩ rất phức tạp.  Khi chúng ta giải một bài toán đại số, chỉ với hai ẩn số là ‘x’ và ‘y’ thôi, chúng ta đã thấy nhức đầu rồi, huống chi, các vấn đề chính trị có cả hàng trăm ẩn số và biến số. Trường hợp Ba Lan có một số điểm giống ta nhưng cũng có rất nhiều điểm khác biệt, quan trọng nhất là tình hình thế giới đã đổi khác nhiều và sự ra đời và phổ biến của internet.

Đừng có bao giờ ghim trong đầu mấy chữ  đấu tranh “ôn hòa, bất bạo động”.  Đấu tranh như vậy là đấu tranh ngu!  Người đấu tranh phải biết áp dụng linh hoạt tất cả mọi hình thức để giành thắng lợi.  Ví dụ như không có xe đạp thì chúng ta phải đi bộ, nhưng nếu có xe đạp thì chúng ta phải tận dụng nó, và nếu có thêm xe gắn máy hoặc xe hơi thì chúng ta phải tận dụng phương tiện tối ưu nhất khi tình hình cho phép.  Đánh địch, chúng ta phải biết dùng nhiều thế võ khác nhau hoặc kết hợp chớ không thể lúc nào cũng chỉ áp dụng có một miếng võ “ngồi tọa thiền”!

Sẵn đây, ông khuyên cháu một điều này: – ĐỪNG CÓ BẮT MÌNH PHẢI GIỐNG NHỮNG NGƯỜI KHÁC!
Mấy thằng thầy đời thường hay nói “đừng có bắt người khác phải giống mình” nhưng ông thì nói ngược lại.  Đừng có “người ta sao mình vậy, người ta làm bậy mình làm theo”  Nói cho rõ hơn, đừng có chạy theo số đông. Đừng có thấy số đông, ai cũng làm như vậy hoặc nghĩ như vậy mà nếu mình làm khác, nghĩ khác, thì mình là SAI LẦM!  Chưa chắc như vậy. Mình phải có sự suy nghĩ độc lập và niềm tự tin của chính mình.  Bọn việt gian cộng sản, với bạc tỷ đô la, bọn chúng đã mua chuộc được khoảng 90% phần trăm giới truyền thông ở hải ngoại.  Chúng đã thuê mướn những thằng to mồm, thuộc những truyền thông lớn, tổ chức lớn, la lối ồn ào lên mấy điều như thế này:

– Người khôn ngoan là người đấu tranh bất bạo động
– Người văn minh là người đấu tranh bất bạo động
– Phương pháp đấu tranh DUY NHẤT và HAY NHẤT là đấu tranh bất bạo động, bằng cách đối thoại và làm thỉnh nguyện thư gởi lên cho chính quyền (việt cộng) cứu xét!!!

Giả sử như nhiều người và tổ chức trong cộng đồng ca ngợi ông Nguyễn Chí Thiện là thi sĩ thiên tài, tác giả của tập thơ Hoa Địa Ngục nhưng nếu cháu thấy có một số điểm gì đó có vẻ mờ ám, đáng nghi ngờ thì cháu cứ mạnh dạn lên tiếng.  ĐỪNG BẮT MÌNH PHẢI GIỐNG NHỮNG NGƯỜI KHÁC.  Đừng sợ vì ai cũng nói như dzậy mà mình nói khác, không giống ai, tức là mình “đánh phá cộng đồng”!  Đừng sợ ý kiến của mình lẻ loi tức là mình SAI LẦM!

Chính vì cái mặc cảm bắt mình phải giống những người khác cho nên khi ông Thiện “sáng tác” ra tập Hạt Máu Thơ 2 thì một số kẻ xu thời đã vội vàng dịch ra nhiều thứ tiếng, tổ chức nhiều buổi ra mắt sách và giới thiệu nó đến thi đàn thế giới!  Nhiều kẻ ngu ngốc đã mua cái đống cứt chó đó đem về nhà và để lên bàn thờ để thờ!  Vì sao ông gọi nó là “đống cứt chó”?  Bởi vì nó dở một cách tàn nhẫn vô nhân đạo*, so với tập thơ Vô Đề của tác giả vô danh, đã bị việt cộng giết chết.  Nó còn tệ hơn là vè nữa.  Nó chỉ là một mớ từ ngữ hổ lốn trộn chung vào với nhau, vô nghĩa, vô duyên trơ trẽn như Thị Nở, đọc lên thấy muốn phát ói!  Thế cho nên, theo ông nghĩ, nếu có ai gọi ông Thiện là vè sĩ tức là vẫn còn tử tế với ông ta lắm đấy!

Những thằng lưu manh chính trị đã quá coi thường cộng đồng người Việt tại hải ngoại cho nên bọn chúng đã cho xuất bản cái đống cứt chó (Hạt Máu Thơ 2), ghi tên “thi sĩ” tài ba là Nguyễn Chí Thiện! Rồi đây những tên lưu manh đó sẽ phải trả lời trước công luận và luật pháp về những trò láo bịp, lưu manh của mình!  Hiện nay, đang có nghi vấn ông Thiện không phải là nhà thơ và cũng chẳng phải là nhà văn.  Ông ta là nhà …. xạo ke! Quyển tiểu thuyết “Hỏa Lò” của ông có lẽ là do Bùi Tín và Vũ Thư Hiên viết giùm!!!  Từ từ, theo thời gian rồi tất cả sự thật sẽ được phơi bày, không có gì có thể che dấu mãi được.  Dĩ dzãng dễ dầu gì dấu diếm!

Anh Tý:

– Thưa ông, có người cho rằng cách mạng có nghĩa là đổ máu và giết chóc, vì vậy cho nên chỉ có những người cộng sản mới chủ trương làm cách mạng, còn những người quốc gia thuộc thế giới tư bản văn minh, dân chủ thì không bao giờ làm cách mạng để lật đổ chế độ.  Họ chỉ “canh tân” hoặc “sửa chữa” chế độ mà thôi. Có đúng như vậy không?

Ông Khải:

– Thằng nào lý luận như vầy là ngu như con bò.  Nếu không phải là con bò tót thì những tên này phải là cán bộ của cộng sản hoặc Việt Tân đang cố gắng tiêm nọc độc của rắn hổ mang vào đầu những người quốc gia ngây thơ khờ khạo.  Cách mạng đã xảy ra ở khắp mọi nơi trên thế giới và thuộc nhiều thời đại, kể cả từ triều đại phong kiến cho đến bây giờ.  Cháu có thể tìm ra nhiều trường hợp cách mạng trong lịch sử nước Tàu cũng như lịch sử của nước ta.

Anh Tý:

– Thưa ông, vì lý luận như vậy cho nên HỌ đã nói rằng ai mà chủ trương làm cách mạng để lật đổ chế độ bác Hồ thì người đó chính là …. cộng sản!!!

Ông Khải:

– Đây là đòn chụp nón cối của việt cộng và Việt Tân.  Theo ý bọn chúng, cứ ngoan ngoãn quỳ lạy, XIN-CHO thì đó mới là người quốc gia đấu tranh khôn ngoan!!!  Muốn đấu tranh kiểu gì cũng được miễn là đừng có …. lật đổ chế độ cộng sản, để bọn chúng còn tiếp tục ngồi trên đầu chúng ta để bóc lột xương máu của người dân!

Anh Tý:

– Thưa ông, có người đã trích dẫn ra một câu nói của Lê Nin, đại khái như vầy:” …. cách mạng không phải là một âm mưu, mà là sự vùng dậy của giai cấp tiên phong.  Âm mưu có nghĩa là một kế hoạch được xếp đặt và có những tính toán trước. Còn sự vùng dậy là một hành động bất chợt khi những điều kiện khách quan và tâm lý đã chín mùi” 

Như vậy có nghĩa là nếu mình muốn làm cách mạng để lật đổ bọn cộng sản thì mình phải làm đúng y như những lời dạy này của ông thầy Lê Nin, phải không ông?

Ông Khải:

– Có chắc đây là câu nói của thằng Lê Nin hay không, hay là do một thằng chó nào nó phịa ra rồi lại cứ cắm đầu vào mà học?  Mà giả sử rằng đúng là thằng chó Lê Nin nó có nói như vậy thì lời nói của nó có xứng đáng để cho mình học hoặc noi theo hay không?  Thế giới này có sáu tỷ người, không lẽ chỉ có một mình thằng Lê Nin mới biết cách làm cách mạng?

Cái thằng chó nào đó nó không hiểu hai chữ “cách mạng” hay sao mà phải trích dẫn câu nói của Lê Nin?  Mà nếu nó có hiểu thì liệu nó có thể viết ra định nghĩa hai chữ “cách mạng” theo sự hiểu biết riêng của nó không hay là lại lật tự điển Webster ra chép?

Trong tiếng Việt, hai chữ “âm mưu” thường được dùng với ý nghĩa xấu, ví dụ như âm mưu ám sát, âm mưu chiếm đoạt tài sản, âm mưu ăn cướp tiệm vàng ..v..v..  Còn nếu như hiểu hai chữ “âm mưu” như là một kế hoạch, một sự chuẩn bị thì bất cứ việc làm gì ở trên đời cũng phải có một sự chuẩn bị, một kế hoạch hành động thì mới mong có kết quả tốt.  Ví dụ, ông chỉ nói một điều hết sức đơn giản là việc nấu một nồi cơm.  Trước tiên cháu phải chẻ củi, nhóm lửa rồi sau đó là vo gạo, khi cơm đã cạn thì bớt lửa và gắp than để lên nắp vung.

Cháu thấy không, một việc rất bình thường là nấu cơm cũng cần phải có sự chuẩn bị, nếu hết củi thì phải đi kiếm củi, nếu hết rơm thì phải đi kiếm rơm, huống hồ gì sự việc rất quan trọng, lớn hơn rất nhiều là làm cách mạng mà không cần phải có “âm mưu”? (sự chuẩn bị)

Tóm lại, đây là câu nói, nếu đúng là của Lê Nin thì câu nói này cực kỳ ngu xuẩn.  Và càng ngu xuẩn hơn nữa khi có những thằng ngu sao chép lại những lời “vàng ngọc” này để “dạy” những người khác làm cách mạng!
Anh Tý:

– Thưa ông, có người cho rằng phải chờ tình hình thế giới thuận lợi thì trong nước mới nên phát động những cuộc đấu tranh.  Còn khi tình hình chưa thuận lợi thì nên kiên nhẫn nằm chờ thời!  Ông có ý kiến gì không?

Ông Khải:

– Tình hình thế giới KHÔNG BAO GIỜ THUẬN LỢI ĐỐI VỚI NHỮNG KẺ HÈN NHÁT VÀ BỊ VIỆT CỘNG MUA CHUỘC!  Lúc nào những thằng hèn nó cũng tìm ra một lý do gì đó để kết luận rằng tình hình thế giới chưa thuận lợi!  Không lẽ chúng ta cứ nằm chờ cho đến khi nào 162 nước trên thế giới đồng lên tiếng:”thưa các ông đấu tranh, cả thế giới chúng tôi đã sẵn sàng ủng hộ các ông rồi đây.  Xin mời các ông thức dậy để tranh đấu, để lật đổ cộng sản!”  Bọn việt gian cộng sản đã mua chuộc một số tên cò mồi chính trị ở hải ngoại để những tên này dùng thế võ “câu giờ”, kéo dài sự cai trị cho bọn cộng sản!

Anh Tý:

– Thưa ông, thế còn cái gọi là “tâm lý chín mùi”?

Ông Khải:

– Đã 63 năm rồi mà tâm lý chưa chín thì đến bao giờ mới chín?  Tâm lý nó đã chín mùi tới mức một người đàn bà dân oan đã dám ra trước trụ sở thanh tra trung uơng của việt cộng, tụt quần, cởi truồng 100% rồi kêu tên thằng Triết và thằng Dũng ra ăn … lồn của bà!

Và mới đây nhất, trong buổi họp với ủy ban “nhăn răng” thành phố Hà Lội ngày 20 tháng 9 năm 2008, đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đã phát biểu những câu tuy nhẹ nhàng, lịch sự nhưng rất đau cho bọn đầu gấu việt cộng:

– Tự do tôn giáo là cái  QUYỀN chớ không phải là cái ân huệ XIN-CHO! (ví dụ như được nhà nước cho phép tổ chức lễ Giáng Sinh.  Đó là cái “ân huệ” của đảng và nhà nước ban cho giáo hội Công Giáo!)

– Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong cho đất nước mình mạnh lên.

Hai câu nói này chứng tỏ sự dũng cảm của đức Tổng Giám Mục, dám mặt đối mặt, trong một buổi họp công khai, giữa bá quan văn võ, nói thẳng ra vấn đề với bọn đầu gấu việt cộng!  Cái hộ chiếu của việt cộng là một sự nhục nhã!  Một thùng nước lạnh dội lên đầu những thằng trong bộ chính trị!  Tự do tôn giáo là một cái QUYỀN đương nhiên người dân phải được hưởng, cớ sao phải đi XIN để được CHO?  Một thùng nước lạnh khác tạt vào mặt những thằng đầu gấu!

Nhưng có lẽ bọn chúng không biết nhục vì da mặt của thằng nào cũng dày hơn da trâu, đạn AK bắn không thủng!!!

Nói đến đây, ông Khải tạm ngưng để tiếp tục uống bia và nhậu tiết canh chó.  Ông nói với thằng cháu đích tôn:

– Ông cháu mình thanh toán hết dĩa tiết canh này đi.  Phải thừa nhận tay bộ đội phục viên này có tay đánh tiết canh chó.  Cháu xắt thêm một ít củ giềng để cân bằng âm dương.  Thịt chó cái vàng rất bổ âm, chữa được bệnh yếu thận và bệnh …. vãi đái ra quần!  Mấy thằng đấu tranh dân chủ ở hải ngoại, sở dĩ hay vãi đái ra quần khi nghe nói tới Thiên An Môn là vì bọn chúng không được ăn thịt chó mực hoặc chó vàng!

Anh Tý vui vẻ cùng ông nội thanh toán sạch sành sanh món tiết canh chó ngon tuyệt vời.  Uống hết ba lon bia, anh hơi ngà ngà nhưng vẫn còn tỉnh táo và rất hăng say, tha thiết với bài học chính trị. Thế là anh lại hỏi tiếp một câu hỏi nữa:

– Thưa ông, cho phép cháu hỏi ông một câu cuối cho buổi học chính trị ngày hôm nay.  Cháu nghe người ta xì xầm bàn tán về ông “giám mục” Nguyễn Văn Sang, thuộc giáo phận Thái Bình.  Ông có ý kiến gì về nhân vật này không?

Ông Khải bắn một bi thuốc lào kêu ro ro thật êm tai, nhả khói dày đặc, thơm phức rồi mới khề khà nói:

– Cái thằng đó là việt gian cộng sản đấy.  Nó được kết nạp vào đảng từ hồi chín năm kháng chiến đấy, được hơn 50 tuổi đảng rồi!  Lúc ấy ông đang ở trong quân đội, ông biết nó rất rõ.  Hiện giờ nó là con rắn độc hai đầu, đang khoác áo “giám mục”.  Trong vụ đấu tranh đòi tòa Khâm Sứ hồi năm ngoái, chính nó đã đóng vai trò “hòa giải”, góp phần dập tắt cuộc tranh đấu của giáo dân Hà Nội!  Bây giờ nó lại xuất hiện, lại bổn cũ soạn lại, tình nguyện đóng vai trò “hòa giải”  Nó lại còn vờ vịt tuyên bố “chào các bạn, tôi đi tù” hoặc “chữ tu liền với chữ tù một vần”  Người nào không biết cứ tưởng nó là vị chăn chiên thực lòng tranh đấu, đi theo nó là chết!  Ghê gớm thay con rắn độc làm cò mồi chính trị!
Thôi bữa nay ta tạm ngưng nơi đây.  Khi tình hình có những biến chuyển mới, cháu cứ lại đây, ông cháu mình sẽ tiếp tục thảo luận.

Lúc này đã gần nửa đêm vậy mà lúc anh Tý đạp xe đạp ra về, anh vẫn còn nghe những tiếng cầu kinh của hơn 10 ngàn giáo dân từ xa vọng lại.  Nếu không bị bọn công an cản đường và bị trời mưa thì buổi đọc kinh hôm nay có thể lên đến khoảng 100 ngàn người!  Một con số kỷ lục chưa từng có! Cơn đại hồng thủy sắp đến rồi.  Nó sẽ quét sạch cái chế độ việt gian cộng sản xuống dưới địa ngục!

Trần Thanh
ngày 21 tháng 9 năm 2008

Chú thích:
Xin đọc bài viết đăng nhiều kỳ của tác giả Triệu Lan trên báo điện tử Hồn Việt UK về đề tài “Thi sĩ hay láo sĩ?”  Trong loạt bài này có đăng những đoạn trích “thơ” trong tập “Hạt Máu Thơ” của vè sĩ Nguyễn Chí Thiện.  Ai muốn thưởng thức …. “nghệ thuật” thì xin mời đọc cho biết!

http://tinparis.net/vn_index.html

Giáo xứ Thái Hà, Toà Khâm Sứ Hà nội bị Việt Cộng đàn áp dã man

500 CẢNH SÁT CƠ ĐỘNG CÔ LẬP THÁI HÀ, DU ĐÃNG ĐÁNH CÁC BÀ ĐỌC KINH, CÁC LINH MỤC GIẢI TÁN GIÁO DÂN

 

Tin Thái Hà – Vào ngày hôm qua chủ nhật trong lúc hàng ngàn tín hữu đã đổ về nhà thờ Thái Hà dự lễ Chúa nhật và viếng Linh địa Đức Bà. Các tín hữu bày tỏ lòng tôn kính Đức Mẹ bằng một tình yêu và một niềm thành kính vô bờ. Chủ nhật hôm nay có 6 lễ mà lễ nào cũng ngồi đầy bên trong bên ngoài nhà thờ, chưa kể số ngồi ở Linh địa và Đền Thánh Jerado.

 

Tại Linh địa có đông các đoàn viên thanh niên xếp hàng đi ra đi vào hát các bài ca tụng đảng Cộng sản và khiêu khích. Có rất nhiều công an và kẻ phá đám đi vào nhà thờ. Thái độ ngông nghênh, ăn mặc lố lăng và vừa dự lễ vừa hút thuốc. Từ khoảng 6 giờ chiều, có rất nhiều người trong trang phục đoàn thanh niên và cũng có rất đông thanh niên uống rượu, chửi bậy bạ tục tĩu đã xếp hàng dọc phố Đức Bà. Cảnh sát cơ động cũng đưa hàng rào sắt di động chắn ngang đường, khiến cho lối đi chỉ còn đi được khoảng hai người song song. Các giáo dân đi trên Phố Đức Bà bị chửi bới, nhổ nước bọt và bị đánh lén. Hầu hết các cha mang tu phục đi từ Nhà thờ ra Linh Địa cũng đều bị đánh lén và bị chửi bới lăng nhục, các phụ nữ và trẻ em cũng không tránh khỏi cảnh này, nhiều thiếu nữ đã bật khóc. Bản tin mới nhất vào lúc 11 giờ 45 phút giờ địa phương tại Việt Nam, cho biết nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã đưa hàng trăm tên du đãng đến tụ tập trước nhà thờ Thái Hà, chửi bới đòi phá cổng vào nhà thờ quậy phá. Người ta thấy có nhiều công an đứng nhìn để cho những người quấy rối xô cổng, ném đá vào những người bên trong nhà thờ. Hiện tại Tu viện không thể ra vào được bởi những người quấy rối đang bao quanh Tu viện la ó làm náo loạn cả khu phố. Thế nhưng công an chỉ đứng nhìn. Có tin cho biết những tên này đã vào linh địa phá hết các lều bạt, đánh các cụ canh lều nhưng công an không hề can thiệp. Một bà cụ bị thương nặng, hiện tại các cụ đã được đưa về Nhà thờ.

 

Linh địa Đức Bà hiện tại không có ai dám ra bởi vì những tên du đãng say ruợu rất hung hăng. Nguồn tin cho biết có khoảng 500 cảnh sát cơ động và rất nhiều đoàn viên thanh niên Cộng sản đang cô lập Dòng Chúa Cứu THế Thái Hà, Hà Nội và phá Nhà Dòng. Hiện các linh mục đang phải giải tán giáo dân và hệ thống điện thoại trong khu vực bị tê liệt hoàn toàn Công an vừa đưa thêm xe phá sóng đến.

 

HÀNG NGÀN NGƯỜI ĐỨNG DƯỚI MƯA HÁT THÁNH CA VÀ CẦU NGUYỆN CẠNH TÒA KHÂM SỨ

 

Tin Hà Nội – Trong khi đó bên phía Tòa Khâm Sứ, sáng hôm qua sau thánh lễ tại nhà thờ chính tòa Hà Nội, giáo dân đã kéo nhau sang cạnh Tòa Khâm Sứ cũ cầu nguyện, dù trời mưa nhưng giáo dân không quản ngại vẫn dứng cầu nguyện và hát thánh ca. Rất đông công an chặn cả hai bên đoạn đường trước Tòa Khâm Sứ, nhưng giáo dân vẫn đứng hai bên ngoài rào cản để cầu nguyện. Nhiều người ước lượng con số người tập trung vào lúc 12 giờ 30 phút trưa hôm nay là khoảng 10,000 người, cho dù lực lượng Công an đã bao vây xung quanh không cho ai ra vào nhưng giáo dân kéo về mỗi lúc một đông.

 

Trước đó vào tối hôm qua, con số người tụ tập tại đây ở mức khoảng 5000 người. Hình ảnh hai bên một bên là giáo dân tụ họp cầu nguyện và hát thánh ca, trong khi bên kia là Công an Cảnh sátcăng thẳng giám sát đề phòng, công nhân tiếp tục làm việc và ủi sập Tòa Khâm Sứ cũ. Các đài truyền hình và báo chí do nhà nước kiểm soát tiếp tục chiêu bài cũ vu khống, xuyên tạc sự thật. Lúc 6 giờ chiều, Thánh lễ được cử hành long trọng tại nhà thờ Chính Tòa Hà nội do cha Lorenzo Chu Văn Minh là giám đốc đại chủng viện chủ tế, cùng đồng tế với ngài có các linh mục đến từ các xứ trong vùng Hà nội. Điều đáng chú ý là số lượng giáo dân tham dự Thánh lễ hết sức đông đảo, Sau thánh lễ, các linh mục, tu sũ, chủng sinh và rất đông giáo dân cùng thắp nến và tiến ra cầu nguyện cạnh Tòa Khâm Sứ. Đoàn người tiến ra đứng kín cả khu vực phố Nhà Chung và Tòa Tổng Giám mục. Cả một không gian bừng sáng bởi ánh nến và rộn rang bởi những lời kinh, lời thánh ca sốt sắng vang lên cầu nguyện cho Công Lý và hòa bình công lý. Đặc biệt hiện diện cùng với cộng đoàn có Đức Cha Phaolo Lê đắc Trọng là nguyên giám mục phụ tá Hà nội, Ngài dù đã ngoài 90 tuổi và đau yếu nhưng đã lặn lội qua quãng đường hàng trăm cây số từ Nam Định lên Hà Nội để hiệp thông cầu nguyện. Đến 8 giờ tối tại Nhà thờ Chính tòa có một thánh lễ tiếp theo với phần chia sẻ của Cha Pherô Nguyễn Văn Khải của Dòng Chúa Cứu Thế. Kết thúc, bà con giáo dân lại cùng với quý Cha tiến đến cầu nguyện cạnh Tòa Khâm Sứ, lượng người tham dự vẫn rất đông đảo nhưng đầy trang nghiêm, trật tự và hiền hòa. Khoảng 9 giờ rưỡi tối, giáo dân đã lập một bàn thờ nhỏ với Thánh Giá và một tượng Đức Mẹ ngay trước cổng Tòa Tổng Giám mục, phía hướng sang khu đất đang bị chiếm dụng bất công. Mọi người sốt sắng cầu nguyện. Những lời kinh, những bài thánh ca guyện cầu như xóa tan đi màn đêm tĩnh lặng mà vô cùng sôi động ở nơi này.

 

Phiá trong khu đất đang bị chiếm dụng, các máy phá đang hạ nốt những bức tường phía sau của tòa nhà, bụi bay mù mịt khắp không gian Tòa Tổng Giám mục. Những tảng bê tông lớn cũng rơi xuống sân Tòa Tổng Giám mục, làm phá đổ một đoạn tường dài ngăn cách Tòa Tổng Giám mục và Tòa Khâm sứ, cạnh nhà khách của Tòa Giám mục tràn ngập gạch đá, bê tông rơi ngổn ngang và hết sức nguy hiểm. Các phòng khách của Tòa Tổng Giám mục cũng được sử dụng cho các linh mục và bà con giáo dân ở lại cầu nguyện. không đủ chỗ nên nhiều bà con trải chiếu nằm cả ngoài hành lang và lối đi trong Tòa Tổng Giám mục. Khu đất Tòa Khâm sứ giờ đã dần thành hình một công viên với hoa và cây được trồng gấp. Hệ thống điện mới cũng đã được lắp đặt xong và thắp sáng.

 

CỘNG SẢN HÀ NỘI CHUẨN BỊ BẮT ĐỨC TỔNG GIÁM MỤC NGÔ QUANG KIỆT

 

Tin Hà Nội – Trong chương trình thời sự vào lúc 7 giờ tối ngày hôm qua tại Việt Nam, đài truyền hình trung ương Việt Nam phát đi bản tin trong đó một lần nữa cắt xén thông tin, bôi nhọ thanh danh Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, sau đó ra lời cảnh cáo Đức Tổng Giám Mục của Hà Nội với những lời lẽ xấc xược, vô văn hóa, và đầy đe dọa. Đây là điều chưa từng có trong lịch sử hơn 60 năm của cộng sản Việt Nam, nhà cầm quyền lại công khai dùng phương tiện chính thống để mạ lị một Đức Tổng Giám Mục Công Giáo. Ngay cả với đức Giám Mục Nguyễn Văn Thuận trước kia, chúng chỉ lẳng lặng bắt người đưa đi chứ không mở cả chiến dịch vu cáo bôi nhọ như lần này. Nhiều người cho rằng đây là một hình thức chuẩn bị dư luận để bắt người, cho dù Đức Tổng Giám Mục đã sẵn sàng cho việc cộng sản bắt giam ngài, và các tu sĩ và giáo dân Công Giáo cũng sẵn sàng cho mọi tình huống. Bầu không khí căng thẳng đến ngột ngạt đang diễn ra tại Tổng Giáo Phận Hà Nội. Giáo dân vẫn kéo về Hà Nội và đêm qua đang có khoảng 6000 ngàn người, công an dày đặc tại các cửa ngõ Hà Nội. Người ta bắt đầu thấy lực lượng cảnh sát Hà Tây di chuyển về Hà Nội với số lượng lớn. Dư luận cho rằng các việc làm này của Hà Nội là có chỉ đạo của bộ chính trị đảng cộng sản, cho nên sắp có cuộc bách hại Công Giáo rất lớn diễn ra. Đến đêm hôm qua ngoài con phố cạnh Tòa Khâm sứ và trong khuôn viên Tòa Tổng Giám mục, còn khoảng trên dưới 200 tu sĩ và giáo dân vẫn đang nhiệt tâm cầu nguyện và tỉnh thức. Giữa không gian tĩnh lặng của trời đêm Hà nội, những lời kinh tiếng hát ca tụng Chúa vẫn vang lên nhẹ nhàng nhưng tha thiết như chờ đợi những cơn giông bão sắp tới. Hôm qua ủy ban Nhân Dân thành phố Hà Nội đã chính thức cho phổ biến công văn việc cảnh cáo đức Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt. Để quý vị thính giả có thể hiểu rõ tình hình, chúng tôi xin tóm tắt công văn, nói Tòa Tổng giám mục Hà Nội đã nhiều lần có đơn đòi lại nhà đất tại 42 phố Nhà Chung, quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội. Địa điểm này trước đây là phòng Văn hóa Thể thao, Nhà Văn hóa, Trung tâm thể dục thể thao quận Hoàn Kiếm, hiện nay quận này đang thi công xây dựng công trình công viên cây xanh, thư viện, phòng đọc phục vụ dân chúng.

 

Trong công văn viết rằng đơn đòi lại nhà đất của Tòa Tổng giám mục Hà Nội đã được các cơ quan chức năng thành phố Hà Nội và Bộ Xây dựng, Thủ tướng xem xét giải quyết và trả lời bằng văn bản, và kết luận việc đòi lại nhà đất tại số 42 phố Nhà Chung là không có căn bản để giải quyết. Tuy nhiên, nếu Hội đồng giám mục Việt Nam có nhu cầu sử dụng đất chính đáng thì Nhà nước sẽ xem xét giải quyết theo đúng quy định của pháp luật. Công văn tố cáo rằng trong thời gian qua đã xảy ra một số vụ vi phạm pháp luật liên quan đến khiếu nại đòi đất có nguồn gốc tôn giáo, nhiều giáo sỹ, giáo dân thuộc giáo phận Hà Nội đã tiến hành các hoạt động tôn giáo bất hợp pháp. Công văn đe dọa rằng với cương vị là Tổng giám mục giáo phận Hà Nội, ông Ngô Quang Kiệt đã không những không thực hiện đúng Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo, khuyên bảo các giáo sỹ, giáo dân chấm dứt các hoạt động vi phạm pháp luật mà còn trực tiếp tham gia kích động, lôi kéo, khuyến khích bằng các bài trả lời phỏng vấn, thư hiệp thông, các văn bản của Tòa Tổng giám mục, ủng hộ việc kích động, kêu gọi giáo sỹ, giáo dân ở các địa phương khác trong cả nước tập trung đông người tại giáo xứ Thái Hà nhằm gây áp lực đòi lại đất, còn thách thức nhà nước nên Ủy ban Nhân Dân phải cảnh cáo và yêu cầu phải ngừng ngay các hành vi vi phạm pháp luật, còn nếu không sẽ bị nghiêm trị, nhằm bảo vệ chế độ, bảo vệ quyền lợi của nhà nước.

 

Tin Giờ Chót .Thái Hà tối 22.9.08

 

Thái Hà tối nay (22/9) giáo dân kéo về rất đông. Sau thánh lễ tối, mọi người không thể ra linh địa cầu nguyện như mọi khi, vì tất cả các nẻo đường dẫn vào linh địa đều đã bị phong tòa. Cảnh sát cơ động, dân phòng, chó nghiệp vụ vẫn canh giữ rất cẩn mật. Bất cứ người nào ghé vào con đường dẫn tới linh địa, đều bị trấn áp và xua đuổi. Tuy không ra linh địa được, nhưng nhiều người vẫn ở lại cầu nguyện trước hang đá Đức Mẹ trong khuôn viên nhà thờ. Nhiều người vừa râm ran lời kinh nguyện vừa âm thầm rơi lệ. Khoảng 22h hầu hết giáo dân ra về.

 

Theo một nguồn tin đáng tin cậy từ trong nội bộ những người nắm chính quyền cho biết, đám người đến bao vây Tu viện Thái Hà sỉ nhục và quấy phá các tu sĩ đêm qua hầu hết là những người trong một trại cai nghiện gần Hà Nội mà công an đưa đến. Đám người này được cho uống rượu và chích thuốc nên rất hung hăng. Một số khác là những người buôn bán ở một số chợ bị ép buộc phải đến. Một số thanh niên khác mặc áo sinh viên tình nguyện được thuê đến. Sau khi phá phách khu linh địa và cửa đền thánh Giêrađô, họ kéo nhau sang công ty may Chiến Thắng và phường Ô Chợ Dừa để “ăn mừng” và nhận tiền thuê mướn.

 

Một trò vi phạm tự do tín ngưỡng mà chính quyền thực hiện hôm nay là cho loa phóng thanh chõ vào nhà thờ và mở hết công suất trong khi nhà thờ đang có thánh lễ. Nhiều người giáo dân đã phải thốt lên: “Chính quyền đang điên cuồng chưa từng thấy. Mấy kẻ cầm quyền mất hết lương tri thật rồi!”


2008_09_20_ToaKhamsu1

2008_09_20_ToaKhamsu3

2008_09_20_ToaKhamsu4

2008_09_20_ToaKhamsu5


 

Video Cảnh sát cơ động phong tỏa Phố Nhà Chung ngày 19.9.08

 

Những kẻ quấy rối đập phá Đền Giêrađô, Thái Hà 22.9.08

 

http://www.hon-viet.co.uk/DanApTonGiao_ThaiHa_22092008.htm

BƯỚC ĐỘT PHÁ CỦA VIỆT GIAN CỘNG SẢN

BƯỚC ĐỘT PHÁ CỦA VIỆT GIAN CỘNG SẢN

 

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

 

Qua vấn đề bọn CS Hànội đem xe ủi tòa Khâm Sứ và đổ đất lấp tượng Đức Mẹ Sầu Bi bên cạnh tòa nhà Khâm Sứ, chúng tôi xin vắn tắt trình bầy mấy nhận xét sơ khởi sau đây:

 

TGM Ngô Quang Kiệt mấy hôm trước hô hào phải có bước đột phá của cả hai bên để giải quyết vấn đề đất đai tại giáo xứ Thái Hà. Ngài TGM chưa đột phá thì bọn VGCS đã đột phá trước bằng cách ủi tòa Khâm Sứ và lấp tượng đài Đức Mẹ. Hành động này mang 2 ý nghĩa rõ ràng và vô cùng quan trọng sau đây:

 

– Thứ nhất, phá cầu, rút ván đối với tất cả mọi thương thuyết hay đối thoại của Giáo Hội.

 

– Thứ hai, công khai thách thức và tuyên chiến với GHCG để nhất định dành phần thắng

 

Nhận định của chúng tôi xin được trình bầy qua các câu hỏi và trả lời sau đây như sau:

 

1/ Tại sao bọn VGCS lai không ra tay hành động tại giáo xứ Thái Hà mà lại làm tại Tòa Khâm xứ là nơi đang tương đối yên tĩnh?

 

Trả lời: bọn chó má VGCS muốn dằn mặt Tòa Thánh Vatican vì cho rằng chính Vatican mới là thủ phạm trong âm mưu gây ra vụ Thái Hà. Chúng đã hết cần nhờ vả đến Vatican rồi, nên trở mặt. Chúng muốn nhắc khéo với Vatican là đừng có “dở trò” đối với chúng nữa: “ta đây không có sợ ai đâu”.

 

2/ VGCS dở trò côn đồ và táo bạo này nhắm mục đích gì?

 

Trả lời: thứ nhất, chúng đánh phủ đầu để gây áp lực đối với các cấp cấp lãnh đạo GH cấp trên các linh mục dòng CCT Thái Hà để áp đảo giáo xứ nhỏ bé này. Thứ hai, chúng đánh thăm dò. Chúng thăm dò đủ mọi thứ: cung cách và các biện pháp đối phó của GH, nhất là chúng thăm dò dư luận quốc tế hầu tính nước đề phòng.

3/ Tại sao VGCS dở trò mất dậy này đối với một vấn đề trọng đại mà việc giải quyết mang tầm mức quốc gia như thế?

 

Trả lời: Chúng muốn khích động giáo dân bạo loạn để có lý do dùng võ lực giải quyết cho xong mọi vấn đề. VGCS đã tích lũy vấn đề giải quyết các công việc quan trọng như thế này từ lâu rồi. Nếu chúng hành động như đảng CS Ba Lan, chúng sẽ thua và mất hết, mất sạch, lại còn chưa chắc đã giữ nổi cái đầu trên cái cổ của chúng nữa. Còn nếu chúng giải quyết theo cung cách của đảng CS Tầu trong vụ Thiên An Môn, chúng sẽ có nhiều phần thắng hơn. Tình hình hiện nay cho phép chúng chọn cách giải quyết tại ThiênAn Môn, và cũng chẳng còn cách nào khác hơn.

4/ Về lợi ích thiết thực, VGCS đưọc cái gì?

 

Trả lời: Nói rằng ủi Tòa Khâm Sứ để làm công viên cây xanh chỉ là nói láo, bịp bợm. VGCS nêu mục tiêu giả để đánh lừa dư luận. Dưới chế độ VGCS, khi đất đai được xử dụng cho mục đích tiện ích công cộng như nhà thương, trường học, công viên v.v. thì không ai có quyền tranh dành vào đó nữa. VGCS hô hoán lập công viên cây xanh tại Tòa Khâm Sứ là vì vậy. Việc đã chấm đút, không ai có quyền khiếu nại gì nữa. Nhưng đó chỉ là chiêu bài bịp. Chúng chỉ ủi bằng các cơ sở đi thôi, còn công viên thì đến khi Hồ Chí Minh sống lại ra trước Tòa Phán Xét của Thiên Chúa chhắc chắn cũng sẽ không có. Mai đây sau khi trời đã yên, biển đã lặng rồi thì bọn VGCS sẽ thay đổi kế hoạch. Ai làm gì được chúng đây? Cả nước VN đã thuộc lòng sách của thằng VGCS rồi. Đừng tin chúng.

 

Có cách nào đột phá để phản đột phá của VGCS không?

 

Khi bọn VGCS đột phá cách giải quyết của chúng, tòa TGM Hànội quýnh quáng gởi đơn khiếu nại lên đảng và nhà nước VGCS. Một phản ứng đối phó vô cùng tiếu lâm và vô ích. Tức cười ở chỗ, như trên chúng tôi đã trình bầy, việc giải quyết vụ Tòa Khâm Sứ nằm trên bình diện quốc gia, trung ương đảng và “chính phủ”, chứ không phải tại ở các cơ quan địa phương Hànội. Giải quyết bằng cách đưa xe ủi san bằng là cách giải quyết từ Bộ Chính Trị VGCS đưa ra chứ không phải do sáng kiến của thành ủy Hànội. Chuyện đã rõ ràng như thế mà Tòa TGM Hànội lại chạy đi kêu cứu, khiếu nại với bọn chóp bu đảng VGCS có tức cười không?

 

Xin các ngài lãnh đạo GH đừng mơ mộng và nói xuông nữa.

 

Xin HY Phạm Minh Mẫn dẹp cái mục kêu gọi đối thoại vớ vẩn của ngài đi cho được việc. Ngài mở mắt cho thật to ra mà nhìn cho kỹ đi kết quả của việc đối thoại bấy lâu nay. Bợ VGCS chỉ hại cho Giáo Hội và Dân Tộc mà thôi. Ngài muốn đối thoại với máy ủi, và có thể súng đạn nữa hay sao mà còn gởi thư kêu goi đối thoại?

 

Xin GM Nguyễn Văn Sang đừng “xin đi tù” nữa. Ngài dỡn chơi kiểu đó là đủ lắm rồi. VGCS nào bắt ngài đi tù? Ngài đùa dỡn lối đó làm buồn lòng con chiên bổn đạo lắm đấy.

 

Xin đức TGM Ngô Quang Kiệt thử đích thân xắn tay áo xuống đường với bổn đạo xem. Ngài thử ra trước cửa tòa nhà Khâm Sứ, đứng đấy mà cầu nguyện xem xe có ủi nổi ngài không? Xe ủi thắng hay ngài sẽ thắng. Xin nhấn mạnh rằng bước đầu này mới chỉ là chiến tranh cân não thôi: Ai có chính nghĩa và dám xả thân vì chính nghĩa, người đó tất thắng. Lịch sử con người xưa nay vẫn thế. Việc đòi đất trước tiên là tranh thủ chính nghĩa chứ đừng vội nói đến chuyện có đòi lại được đất hay không. VGCS nó ủi đức TGM tức là nó muốn ủi sập cái chế độ của chúng nó đấy. Trong khi giáo dân cầu nguyện ngoài đường mưa gió, các ngài đứng trong phòng nhìn qua khe cửa mà cầu nguyện thì coi bộ không mấy hiệu quả.

 

Tại sao HY Jaime Sin của Philippines đích thân xuống đường với đám đông được? Tại sao TGM Pius Scube của Zimbabwe dám hiên ngang đứng trước mũi súng của độc tài Mugabe? Tại sao TGM Oscar Romero của El Salvador lại được Đức Cố GH John Paul II ca ngợi là Servant of God (người đầy tớ của Chúa)? Tại sao đức TGM Nguyễn Kim Điền giám uống thuốc độc do VGCS đưa cho?

 

Không lẽ trong các đấng bậc lãnh đạo của GHVN hôm nay không có nổi lấy một Jaime Sin, hay một Pius Ncube, hay một Oscar Romero, hay một Nguyễn Kim Điền khác? Nếu không thì có phải các ngài đã được ơn Chúa Thánh Thần nên khôn ngoan hơn những vị đáng kính kia không? Hay các ngài sợ không có ai có đủ tài đức để có thể thay thế được các ngài trong chức vụ hiên tại? Đặc tính của lãnh đạo là đi đầu. Xin đừng đi sau và chỉ thích đi bên cạnh người khác.

 

http://www.hon-viet.co.uk/DuyenLangHaTienNhat_BuocDotPhaCuaVGCS.htm