THẮNG hay THUA?

THẮNG hay THUA?

Duyên Lãng Hà Tiến Nhất

Tám bị cáo buộc tội phá rối trật tự công cộng trong vụ tranh chấp đất đai tại giáo xứ Thái Hà, Hànội đã bị đưa ra tòa ngày 8-12-2008. Tòa Án đã xử trong một ngày thong thả. Quan tòa vừa ngủ vừa xử cũng xong. Có gì đâu mà phải xét với xử. Kết quả đã định sẵn: 8 cái án treo. Không ai phải ngồi tù. Trên đường phố Hànội, nhiều giáo dân tay cầm cành nguyệt quế hô “chiến thắng”. Còn có cả tiếng hô khác chen vào: Đức Mẹ đã thắng. Cảnh ngược đời chưa từng bao giờ xẩy ra, kẻ ra tòa, người đi xem, cứ như là đi trẩy hội, áo quần sang trọng như đi ăn cưới, mặt mày tươi rói, nói cười rộn rã vui như ngày tết. Dĩ nhiên sự thắng lợi đây chỉ có thể hiểu là các bị cáo không bị đi tù chứ không phải thắng vì đòi lại được đất. Người viết nghĩ, sau khi kết thúc phiên tòa, bọn VGCS hẳn cũng mừng không kém vì nghĩ rằng mình đã thắng lớn. Chỉ là sự thắng lợi của VGCS mang một ý nghĩa khác. Chúng tưởng rằng chúng đã giải quyết xong vụ tranh chấp đất đai tại giáo xứ Thái Hà. Chuyện ngày mai chưa chắc dễ dàng như thế.

Sau phiên tòa, không có bài tường thuật nào trên mạng nên dù kẻ gần người xa, không ai bên ngoài biết chuyện gì xẩy ra trong phiên tòa. Nhiều người tiên đoán thế nào cũng có những pha đối đáp sôi nổi và gây cấn giữa quan tòa và các bị cáo. Về phần báo chí nhà nước người viết không có điều kiện để đọc, nhưng nếu có tường thuật thì chắc lại sẽ viết theo công thức sau: Tất cả các bị can đã ngoan ngoãn cúi đầu nhận tội trước tòa để được hưởng chính sách khoan hồng của đảng và nhà nước ta. Trên nguyên tắc tòa xử công khai nhưng không cho người vào tự do thành ra cũng như xử kín. Cung cách tổ chức phiên tòa và những biện pháp tuyên truyền cũng như an ninh liên quan đến cuộc xử án đã cho thấy ý đồ và sự tính toán của nhà cầm quyền, nói theo dân chơi hay giới giang hồ là: vừa đéo vừa run. Trước ngày xử, một số bạn hữu của người viết đã dám đánh cá rằng cho ăn kẹo bọn VGCS cũng không dám xử mạnh tay lúc này. Kết quả phiên xử chứng minh nhận định này là đúng: chỉ có 8 cái án treo. Nhà cầm quyền chỉ có ý khoa trương rằng VN là một chế độ pháp trị, dưới chế độ này mọi vi phạm pháp luật đều được luật pháp xử lý. Đấy là với thế giới. Còn với người dân trong nước, cách thức trình diễn phiên tòa vừa có tính cách răn đe, vừa muốn đưa ra lời nhắn gởi với Giáo Hội Công Giáo rằng đừng có mà bầy đặt tranh đấu nữa, đã xôi hỏng bỏng không mà còn có thể tù nữa đấy, lần này tha cho, đã nhẹ tay lắm rồi, lần sau đừng có hòng. Nên biết điều một tí.

Lời nhắn gởi trên đúng với thực tế đã xẩy ra. Trong cuộc đối đầu giữa hai bên, giáo dân tay không tấc sắt chỉ với một thứ vũ khí là lời cầu nguyện, trong khi bạo quyền trang bị đầy đủ dùi cui, roi điện, lựu đạn cay, bình hơi ngạt cùng với đám côn đồ xã hội đen do công an điều khiển. Tranh đấu như thế thì đúng là chỉ có từ chết đến bị thương. Ảnh tượng là những biểu tượng thiêng liêng để tôn thờ bị hốt bỏ, những thứ cần giữ mà giáo dân không giữ nổi thì sức đâu mà giữ nổi đất. Khu đất Thái Hà bọn tham nhũng đã không ăn được thì chúng biến thành vườn hoa thế là giáo dân phải chịu thua. Tóm lại là cuộc tranh đấu đã bị VGCS đàn áp và vô hiệu khóa từng bước một cho đến kết thúc bằng một bản án. Nhà nước cường quyền cho đó là chấm dứt một cuộc nổi dậy của người dân đứng lên chống chế độ.

Người HIỂU CS thì tất HIỂU giá trị của 8 bản án treo. Ý nghĩa thầm kín trong đó thì như đã vừa trình bầy ở trên: chỉ là để mua lấy cái sĩ diện hão với thiên hạ. Chỉ có thế thôi. Nhưng người BIẾT CS thì sẽ không hiểu một cách đơn giản như thế. Trong tình trạng hiện nay, VGCS đang gặp những khó khăn hơn bao giờ hết cơ hồ như không thể vượt qua nổi. Đó là lý do tại sao chúng phải nương tay trong phiên tòa. Cho dù chúng có muốn mạnh tay cũng không được. Tình trạng hiện nay của VN cho phép khẳng định như thế. Xin nêu một vài sự kiện làm luận chứng. Trước hết, với mức phát triển kinh tế đầu năm nhà nước hồ hởi tuyên bố ít nhất sẽ là 9%. Bây giờ là đầu tháng 12 rồi, mức phát triển chỉ mới ì ạch chưa đạt được 5%, và nhiều phần đây cũng chỉ là con số báo cáo láo. Hệ lụy trực tiếp của vấn đề là khắp cả nước thất nghiệp gia tăng. Hàng ngàn nhà máy xí nghiệp phải đóng cửa. Nông dân có lúa mà không bán được vì bán thì lỗ. Dân đói meo. Trước tình trạng bi đát như thế VGCS còn dám sinh sự với tôn giáo nữa sao? Một vấn đề khác mới vừa xẩy ra. Giữa Hội Nghị Thế Giới Các Nước cấp viện cho VN họp tại Hànội, ông đại sứ Nhật Mitsua Sakaba tuyên bố một cách rất phi ngoại giao rằng nước Nhật cúp chương trình viện trợ ODA cho Việt Nam vì lý do tham nhũng bất trị của nhà cầm quyền Hànội. Như một cái tát vào mặt, bọn VGCS đã vừa mất mặt lại vừa mất tiền, xấu hổ và tức điên lên nhưng không làm gì được. Nhiều công trình xây dựng do viện trợ Nhật đài thọ phải ngưng ngang. Nhiều nước khác đe dọa sẽ theo guơng Nhật Bản. Bao nhiêu kế hoạch bị ảnh hưởng. Sự phát triển èo ọt có cơ trở thành thụt lùi. Công nhân mất việc, lại đói meo. Làm sao để giải quyết vấn đề tham nhng để lấy lại niềm tin của các nước muốn giúp VN. Chống tham nhũng ư? Bọn lãnh đạo đứa nào cũng giầu bạc tỷ dollar. Tiền ở đâu ra? Nếu phải chống tham nhũng thì ai đứng ra chống? Bắt thằng tham nhũng chốn tham nhũng không là chuyện làm trò cười cho thế giới sao? Ai bảo nước Nhật của ông đại sứ Mitsuo Sakaba không biết vụ đất đai Thái Hà là do tham những mà ra? Sự thật là như thế thì thằng tòa nào dám muối mặt bỏ tù mấy người giáo dân vô tội trước mặt đại diện các nhà ngoại giao của thế giới. Chưa hết, Phó Tổng Thống đắc cử Mỹ Joe Biden mới đây đã tham gia vào nhóm Nghị Sĩ đỡ đầu cho Dự Luật Nhân Quyền cho VN tại Thượng Viện. Chuyện có vẻ hơi ngược đời, vì ông Biden thuộc đảng Dân Chủ, lại vốn có cảm tình với Hànội. Nếu Dự Luật Nhân Quyền được Thượng Viện thông qua, thì bước kế tiếp hầu như chắc chắn sẽ là đưa VN trở lại vô danh sách CPC. Bush trước đây thì không dám nhưng Obama thì ai bảo đảm là không dám đưa VN trở lại danh sách CPC. Chuyện ngày mai chưa biết thế nào nhưng đại diện của Toà Đại Sứ Mỹ tại Hànội có tham dự để theo dõi phiên tòa không thể nào không báo cáo về Hoa Thịnh Đốn. Không phải ông ta ngồi đấy chơi. Bọn VGCS lưu manh liệu có dám thẳng tay với người dân của chúng trước con mắt khó chịu của một ông Mỹ đang ngồi lù lù trước tòa không? Nhưng dù sao thì cái lý do quan trọng nhất làm chùn tay bọn quan tòa CS khát máu là hiện tình đất nước trước viễn ảnh xâm lăng của kẻ thù phương Bắc. VGCS là những kẻ hiểu rõ hơn ai hết đối với người VN, tội gì cũng có thể tha được trừ ra tội bán nước. Chúng chắc không ngu đến độ nhắm mắt gây thêm tội ác để chóng bị nhân dân đứng lên xử tội chúng về tội bán nước.

Đối với bọn cầm quyền thì án treo coi như một sự khoan hồng. 8 bản án treo kể như ân huê chúng ban cho người dân, mục đích để mua cảm tình, giảm thiểu sự phẫn nộ của quần chúng. Vì thế chúng ta không nên để cho cái ân huệ hão này ảnh hưởng bất lợi về mặt tâm lý. Vấn đề tâm lý này không thể không xét đến. Giáo dân Thái Hà khẳng định những người bị đưa ra tòa là vô tội, và mọi người cũng đều biết như thế. Nhưng thực tế về mặt pháp lý những nạn nhân kia đều đã là những người có tội bởi vì toà đã phán quyết bằng một bản án cho dù là án treo. Chừng nào họ được tha bổng thì mới kể là họ vô tôi và chính nghĩa mới thật sự thắng. Các bị cáo không phản kháng bản án, và thái độ hồ hởi của quần chúng giáo dân với 8 bản án treo có khác chi là sự thừa nhận đã phạm pháp. Cũng có nghĩa là cuộc tranh đấu của giáo xứ Thái Hà là bất hợp pháp. Nói khác đi là phiên tòa của VGCS có chính nghĩa. Mặc dầu chẳng ai tin như thế. Nhưng sự việc bầy tỏ thái độ vui mừng của quần chúng và việc các bị cáo không phản đối bản án trước phiên tòa cũng như không kháng án rõ ràng là thái độ thừa nhận tội trạng. Như thế không thể nói là phe tranh đấu đã chiến thắng được. Quần chúng bầy tỏ thái độ một cách hồn nhiên vô tư là chuyện có thể hiểu được nhưng hoàn toàn không đúng. Đây là tác dụng tâm lý bất lợi của vấn đề. Bản án quá nhẹ đã có tác dụng mơn trớn lòng tự ái của quần chúng nhẹ dạ và sợ rằng nó còn có thể ru ngủ tinh thần quật khởi của những người đã ngày đêm xả thân đấu tranh với bạo quyền.

Chúng tôi, người viết bài này, luôn luôn cảm phục tinh thần hy sinh quả cảm của các mục tử và đoàn chiên của giáo xứ Thái Hà đã là những chiến sĩ tiền phong của công cuộc vận động đập tan bạo quyền CS trên quê hương. Nhưng qua những tường thuật bên ngoài hậu phiên tòa trên các diễn đàn, chúng tôi e ngại rằng cuộc đấu tranh của giáo xứ Thái Hà đã bị lọt ổ phục kích của bọn VGCS ác ôn. Chúng tôi muốn nói rõ ràng rằng chấp nhận bản án dù là án treo tức là chấp nhận có tội, tức là thua. Người đấu tranh chấp nhận thua thì kẻ thắng túc là bọn VGCS.

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

http://www.hon-viet.co.uk/DuyenLangHaTienNhat_ThangHayThua.htm

http://www.youtube.com/dadaovietcong2

10,000 lượt người tới tham dự các nghi lễ hôm nay 28/9 tại Thái hà

10,000 lượt người tới tham dự các nghi lễ hôm nay 28/9 tại Thái hà

 

THÁI HÀ – Khi biết tin (nguồn tin từ một một vài quan chức trong nội bộ chính quyền) sẽ có những động thái xấu của chính quyền cộng sản nhắm vào Đức Tổng và các linh mục Thái Hà ngay trong chiều nay và những ngày sắp tới, chúng tôi vội vàng đến Thái Hà lúc 21h (28/9). Những người làm công tác trật tự nhà thờ đang đứng rải rác quanh khuôn viên Tu viện và nhà thờ, canh chừng những kẻ xấu trà trộn vào giáo dân để giải truyền đơn “phản động” nhằm tạo cớ, quy kết tội cho các linh mục và giáo dân.


————————-

Thiếu nhi cầu nguyện cho Công lý ở Thái Hà

————————-

 

Đến đây giờ này, chúng tôi không khỏi ngạc nhiên khi thấy còn có qúa nhiều người đang đứng thắp nến, thắp hương cầu nguyện trước hang đá Đức Mẹ; ước chừng có hơn 2000 người. Hỏi chuyện các linh mục trong Tu viện, chúng tôi mới vỡ lẽ: Kể từ ngày xảy ra sự việc giáo dân bị đánh bằng dùi cui và bị xịt hơi cay, thì mỗi tối Thứ Bảy, Chúa Nhật, giáo dân các nơi kéo về đây rất đông. Không còn cách nào khác, các linh mục trong Tu viện đã phải tăng cường các giờ lễ.

 

Thánh lễ vừa kết thúc (lúc 21h) là thánh lễ thứ 6 trong ngày. Và sau mỗi thánh lễ, giáo dân không ra được linh địa, thì đứng trước hang đá Đức Mẹ trong khuôn viên nhà thờ cầu nguyện. Các linh mục trong Tu viện cũng cho biết, riêng ngày hôm nay, tính đến giờ này, có chừng hơn 10.000 lượt người đến tham dự lễ và tham gia việc thắp nến cầu nguyện cho công lý và hòa bình.

 

Chừng 22h30, các tốp cầu nguyện ra về. Bầu khí Thái Hà yên tĩnh trở lại. Các bạn trẻ trong và ngoài giáo xứ vẫn xung phong ở lại canh thức cầu nguyện và canh chừng những kẻ xấu đến quấy phá Tu viện. Mấy bạn trẻ này nhỏ to với nhau: “Qua vụ Thái Hà và Tòa Khâm Sứ, bộ mặt giả trá của chính quyền cộng sản được phơi bày hết cỡ. Chắc những ngày tới đây, họ có thể có những hành động xấu xa tiếp tục nhắm vào những người biết nói thẳng, nói thật như Đức Tổng của chúng ta đấy”.

 

Chúng tôi rời Thái Hà lúc 23h. Trời Hà Nội đêm nay quang đãng, sau mấy ngày mưa tầm tã. Cả khu vực linh địa Đức Bà đèn điện sáng rực. Nhưng chiếc xe ủi, xe xúc vẫn đang hăm hở ngoạm đất…

 

PV VietCatholic

 

http://vietcatholic.net/News/Html/59328.htm

Video: Linh Địa Thái Hà Đang Biến Thành Công Viên – Buổi Cầu Nguyện Tại Giáo Xứ Thái Hà Đêm 26-09-2008

Video: Linh Địa Thái Hà Đang Biến Thành Công Viên – Buổi Cầu Nguyện Tại Giáo Xứ Thái Hà Đêm 26-09-2008

 

Xin quý bạn đọc bấm vào link dưới để xem video:

 

Linh Dia Duc Ba sang 26-09-2008

 

http://www.youtube.com/watch?v=ji3PdOMhV-g

 

Buoi cau nguyen tai Gx Thai Ha toi 26-09-2008

 

http://www.youtube.com/watch?v=PUuXEmZZ1w4

 

 

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=938

S.O.S KHẨN CẤP VỀ VIỆC QUẤY RỐI VÀ PHÁ PHÁCH TÒA TỔNG GIÁM MỤC HÀ NỘI

S.O.S KHẨN CẤP VỀ VIỆC QUẤY RỐI VÀ PHÁ PHÁCH TÒA TỔNG GIÁM MỤC HÀ NỘI

 

Theo những tin tức nhận được, chính quyền Thành phố Hà Nội cho tổ chức thương binh, cựu chiến binh và những người thuộc thành phần bất hảo trong xã hội để chiều nay đến quấy phá Thánh lễ cũng như Tòa TGM Hà Nội.

 

Tin cho hay, trong số các thương binh được huy động, có cả những người là anh em của cán bộ quận Đống Đa được giao cho cầm đầu.

 

Đây lại tiếp tục là những hành động đê hèn của nhà cầm quyền Hà Nội quyết tâm tận diệt giáo hội Công giáo Việt Nam. Một nhà nước đã kết hợp với con nghiện, với những thành phần bất hảo để trấn áp công dân thì có còn là nhà nước chân chính hay không, dần dần người dân sẽ được thấu rõ.

 

Tin tức cũng cho hay rằng tuần tới, công an sẽ cho nhiều người mang các tài liệu “phản động” kêu gọi chống phá nhà nước bỏ vào nhà dân, nơi thờ tự, cũng như các tổ chức của giáo hội để kiếm cớ nhằm khủng bố giáo dân, giáo hội. Mọi người cần cảnh giác với trò hèn mạt này.

 

Thương binh là những người đã nhiều lần bị nhà nước bỏ quên nhưng bây giờ lại được huy động sử dụng. Nhiều người Hà Nội biết rất rõ, rất nhiều những thương binh với chiếc xe ba bánh tự chế để kiếm sống đã nhiều lần bị nhà nước cấm lưu hành nhằm làm tê liệt cuộc sống. Những lần như thế, hàng trăm thương binh đã kéo cả đoàn xe lên Ba Đình để phản đối và nhà nước đã phải lùi thời hạn lại nhiều lần. Hiện nay, cái án đó vẫn chưa biết bao giờ đổ ụp xuống trên đầu các thương binh.

 

Nhưng hiện nay, những con nghiện, những thành phần bất hảo được đưa đến quấy phá giáo dân không có tác dụng, nhà nước đã phải mượn tay đến thương binh.

 

Tin tức nhiều nơi gửi đến cũng cho hay, cơ quan công an các tỉnh đã đến từng khu vực, từng trường học và cơ quan ghi danh sách các cán bộ, học sinh là người công giáo để lên kế hoạch đối phó và phân biệt đối xử. Nhiều sinh viên đã bị đưa lên kiểm điểm, bị đe dọa và nhiều người đã bị phân biệt đối xử, miệt thị, cô lập tại các cơ quan bằng lời nói, hành động và nhiều cách khác nhau.

 

 

Chúng ta cần vạch rõ những âm mưu và hành động hèn hạ này.

 

Mọi người chúng ta cần gia tăng lời cầu nguyện cho họ để họ được nhìn thấy ánh sáng công lý, thấy đường ngay nẻo chính, thấy tim đen của thế lực bạo quyền hiện nay mà dừng lại các hành động trái lẽ phải và lương tâm.

 

Xin Thiên Chúa và Mẹ Maria cầu bầu cho chúng ta và giáo hội trong cơn bách hại này.

 

Tin này làm hồi 12h30 tại Hà Nội.
Người đưa tin từ Việt Nam.

 

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=940

Gần 10 Ngàn Người Tham Dự Đêm Thắp Nến Hiệp Thông Giáo Xứ Thái Hà Và Giáo Xứ Hà Nội Tại Nam California.

Gần 10 Ngàn Người Tham Dự Đêm Thắp Nến Hiệp Thông Giáo Xứ Thái Hà Và Giáo Xứ Hà Nội Tại Nam California.

 

Biệt Động Quân Nguyễn Phương Hùng tường trình

 

Vào lúc 6 giờ 30 chiều ngày 26 tháng 09, 2008, gần 10 ngàn người đã đến tham dự đêm thắp nến hiệp thông với giáo xứ Thái Hà và giáo xứ Hà Nội tại Little Saigon, Nam California. Chương trình thắp nến kéo dài đến 10 giờ đêm. Hội đồng Liên Tôn đã đến tham dự và cùng cầu nguyện với các giáo dân. Xin mời quý bạn đọc theo dõi phần tường trình tại chổ của anh Nguyễn Phương Hùng.

 

Đoạn 1

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

Đoạn 2

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

Đoạn 3

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

Đoạn 4

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

Đoạn 5

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

Đoạn 6

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

 

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=931

SỨC MẠNH ĐẤU TRANH HỮU HIỆU CAO NHẤT: TÒA TGM HÀ NỘI, DÒNG CHÚA CỨU THẾ, GIÁO OAN XỨ THÁI HÀ ĐANG THỰC HIỆN

SỨC MẠNH ĐẤU TRANH HỮU HIỆU CAO NHẤT: TÒA TGM HÀ NỘI, DÒNG CHÚA CỨU THẾ, GIÁO OAN XỨ THÁI HÀ ĐANG THỰC HIỆN

 

Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh

 

Lời ngỏ:

 

Khi chúng tôi cho đi tựa đề hôm nay: „Sức mạnh chống cộng hữu hiệu cao nhất“, là chúng tôi chỉ dám đưa lên quan điểm và cách nhìn từ góc cạnh của một Linh Mục Thiên Chúa Giáo. Ngoài ra, chúng tôi không dám hàm hồ vơ đũa cả nắm để cho rằng, đây là phương cách chống cộng duy nhất. Có thể đây là cách đấu tranh có tính cách đặc thù, nhưng không phải là cách đấu tranh duy nhất cho mọi người, mọi tôn giáo hay mọi tổ chức. Tuy nhiên, cá nhân chúng tôi cũng cố gắng mạnh dạn đưa ra những lý luận cách đấu tranh của chúng tôi, ngõ hầu cầu mong được sự hỗ trợ đông đảo của mọi tầng lớp quần chúng, tu sĩ cũng như giáo dân, già trẻ lớn bé, từ trong nước ra hải ngoại. Nếu họ nhận thấy đây là một trong những phương cách đấu tranh hữu hiệu nhất, dễ khả thi nhất và có chức năng cao nhất, thì chúng tôi tin rằng, công cuộc đấu tranh đòi hỏi Công Lý và Hòa Bình chắc chắn sẽ thành công.

 

Khi chúng tôi trình bày sức mạnh đấu tranh hữu hiệu nhất, không có nghĩa là chúng tôi phủ nhận những công tác cần thiết quan trọng như quốc tế vận, biểu tình, đình công, chuyển đạt thông tin, viết sách báo, vạch trần tội ác Cộng Sản, lập ra những Ủy ban bảo vệ tài sản Giáo Hội… Mỗi một việc làm chống cộng, dù to hay nhỏ, dù âm thầm hay công khai, đều có tác động lớn nhỏ và có ý nghĩa chung của nó: thay đổi triêt để guồng máy cai trị độc tài gian ác tham nhũng hiện nay của Cộng Sản Việt Nam.

 

Trong thời gian qua, chúng tôi cho đăng nhiều bài về những phương cách chống cộng. Có một vài người (Việt gian?) khá „bức xúc“ và cho rằng chúng tôi cứ rê ra mãi vài kiểu chống cộng này. Xem ra độc giả sẽ chán nản. Chúng tôi quan miện rằng, chống cộng như chống cơn bệnh hủi. Chúng ta luôn phải bốc liều thang thuốc, phải trị liệu thuốc thang để chặn đứng căn bệnh nan y này. Mỗi việc làm của chúng ta là phương cách ngăn chận sự lan „truyền bệnh dịch Cộng Sản“ đến mọi người, vì thế, cần phải làm liên tục, cần phải đấu tranh bền bỉ, và cần phải sẵn sàng ứng chiến.

 

Cũng có người cho rằng, chúng tôi thích chống cộng. Xin thưa: Không riêng gì chúng tôi, mà có hằng trăm, hằng ngàn, hằng trăm triệu người yêu Công Lý chuộng Hoà Bình trên thế giới thích chống cộng. Ai chẳng thích chống cộng!? Vì chống cộng là một nghệ thuật cao cả hủy diệt cơ chế gây sự ác, sao lại không thích!? Hằng ngày chúng tôi giảng về „văn hóa yêu thương“, cổ võ cho nền „văn hóa của sự sống“, và dạy bảo „văn hóa đức công bằng“… Nếu chúng tôi giảng về những văn hóa này, mà lại không là chúng tôi đấu tranh thực tiễn cho quyền con người, thì không lẽ chúng tôi làm chứng dối?

 

Nếu chúng tôi chỉ thuyết mà không thực hành, thì chẳng nhẽ chúng tôi trông mong để kẻ Cướp Việt Cộng giảng sự công bằng, để kẻ hung hăng bạo lực giảng yêu thương, và chờ cho kẻ gian giảng sự ngay chính?! Thật là lố bịch, khi Cộng Sản cướp của giết người mà ra bộ lên lớp giảng về đạo đức yêu thương! Khi chúng cướp của cướp nhà, đòi giảng về sự thật công chính! Khi chúng dâng đất bán biển, đòi ao ước xây dựng đất nước tự do độc lập, giầu sang thịnh vượng.

 

Tại sao chúng tôi không nên ao ước đấu tranh và cổ võ cho một nền thể chế chính trị nhân bản chứ?! Mọi người, nhất là những vị lãnh đạo tinh thần, những vị tu sĩ nam nữ, những vị yêu chuộng Công lý và Hòa bình đều ao ước chống cộng. Cơ hội, thời gian, và chiến thuật là nguyên nhân (khách quan) họ thờ ơ hay tích cực chống cộng.

 

Trở lại đề tài của chúng ta. Đâu là sức mạnh chống cộng hữu hiệu nhất?

 

1. Giới thiệu về bốn cột trụ quan trọng nhất trong một quốc gia

 

Trong mọi xã hội, chúng tôi nói về một xã hội trên bình diện quốc gia, luôn có bốn cột trụ căn bản và rất quan trọng. Đó là THẦN QUYỀN, THẾ QUYỀN, GIÁO QUYỀN và NGÔN LUẬN QUYỀN.

 

Bốn cột trụ này giữ vai trò tất yếu của một quốc gia. Chúng hỗ trợ cho nhau cần thiết tới mức độ, thiếu một trong bốn, một tập thể xã hội sẽ rơi vào cảnh hỗn loạn, đạo đức sẽ băng hoại; Và nền giáo dục sẽ bị lợi dụng cho một sự truyên truyền xảo trá, tạo ra những con người chỉ như cái máy phục vụ cho sự gian manh giả dối. Nhưng, nếu thiếu một trong bốn, lại có lợi cho một tập thể nhỏ (ngắn hạn), tập thể lãnh đạo, tập thể cán bộ vai vế. Bốn cột trụ này không những hỗ trợ nhau mật thiết, song chúng còn kiểm soát lẫn nhau.

 

Quyền là nội dung hiện diện tự do của nó trong một tập thể xã hội.

 

a) Cột trụ GIÁO QUYỀN có thể sai lầm, thiếu xót, bởi vì thừa tác viên của Giáo quyền chỉ là thụ tạo mặc lấy bản tính con người yếu đuối tội lỗi. Nhưng cột trụ THẦN QUYỀN là cột trụ chân chính linh thiêng tuyệt đối, bất khả phân dịch. Thần quyền tự có, không ai cho.

 

b) THẾ QUYỀN được thành lập qua hai cách: Do người dân tự do bầu ra và qua bạo lực.

 

* Quyền lựa chọn của người dân phải diễn ra trong tự do, không bị ảnh hưởng bởi một thế lực đen tối, không một cơ quan nào ảnh hưởng hoặc tạo áp lực làm ảnh hưởng đến quyền quyết định lựa chọn của người dân.

 

* Cách thứ hai để tạo thế quyền là do nhờ bạo lực. Chúng ta còn gọi là “cướp” quyền. Thế quyền thành lập trên phuơng cách này là Thế quyền của kẻ cướp, đúng nghĩa của nó. Chúng ta nhận xét qua những cuộc tòa án nhân dân vừa qua, trong vụ xử án Lm Nguyễn Văn Lý, Kỹ sư Nguyễn Phong, anh Nguyễn Bình Thành, Ls Lê Thị Công Nhân, Ls Nguyễn Văn Đài. (Trông kìa! Kẻ cướp bắt người công chính, kẻ cướp xử người ngay, kẻ cướp kết tội người chính trực! Nực cười!)

 

Một khi Thế quyền gầy dựng trong bạo lực, thì cũng cai trị dân theo bạo lực, theo quy luật của kẻ cướp. Bạo lực là phương cách trị dân. Ai sinh ra bạo lực, cũng chết trong bạo lực nhục nhã.

 

Vì, Thế Quyền tạo dựng qua bạo lực, nên thế quyền bất chính. Chế độ Cộng Sản là chế độ bất chính!

 

Chúng ta hãy quan sát thế giới thú vật! Chúng tạo „thế quyền“ của chúng như thế nào? Vật nào mạnh, vật đó “lãnh đạo”! Nhưng khi sức mạnh không còn, thì vật khác sẽ hạ chúng cho đo ván. Kẻ „thắng“ tự ban trao quyền cho chính mình. Cứ thế, bạo lực sẽ luôn quay quẩn trong vòng xoáy, không bao giờ chấm dứt. Cảnh thế tranh dành quyền lực nhờ qua sức mạnh sẽ luôn ngự trị trong thế giới thú vật không bao giờ chấm dứt. Nó luôn theo quy luật mạnh được yếu thua, thắng làm “quan” thua làm “giặc con”. Trong bối cảnh này, không bao giờ tập thể xã hội tìm ra được sự cạnh tranh lành mạnh.

 

Bạo quyền Cộng Sản Việt Nam có khác gì thế giới thú vật!? Họ đã dùng cách thứ hai để tự tạo cột trụ Thế quyền: Dùng sức mạnh bạo lực thay đổi thế quyền. Sự thay đổi Thế quyền kiểu này sẽ luôn tái diễn trong bạo lực, nằm trong quy tắc: mạnh được yếu thua; Thế Quyền Bạo Lực sẽ không bao giờ tạo dựng dựa theo tiêu chuẩn chọn người hiền tài anh dũng do người dân nhận định lựa chọn. Chúng ta đều nhận ra cung cách tranh chấp quyền lực tại Việt Nam hiện nay, trải qua những chặng đường lịch sử của chế độ Cộng Sản. Không một sự thay đổi quyền lực nào không thấy cảnh thanh trừng nội bộ. Đó là quy luật của chế độ gian manh: Trồng người gian, thì sẽ gặp kẻ ác!

 

c) NGÔN LUẬN QUYỀN là quyền căn bản bẩm sinh và là quyền thiên nhiên thuộc con người, của mỗi con người và cho mỗi con người. Ai cũng có quyền này, không trừ một ai! Nó là tiếng nói, là tiếng gọi lương tâm. Con người khác con vật đặc biệt ở quyền này. Con vật cũng có quyền sống như mọi thụ tạo khác, vì thế Thượng đế đã tạo dựng những nhu cầu môi trường cần thiết cho chúng sinh tồn, nhưng chúng không có quyền nói cho lương tâm, vì Thượng đế không ban cho chúng quyền này. Hổ mẹ có thể ăn thịt con mà không tỏ sự hối tiếc, hoặc cảm thấy lưong tâm bị ăn năn cắn rứt.

 

d) GIÁO QUYỀN được trao khác với Thế quyền. Giáo quyền trực tiếp do Thượng đế ban. “Ta trao cho ngươi chìa khoá nước trời. Những gì ngươi ràng buộc dưới đất, trên trời cũng ràng buộc. Những gì người tha trên trần thế, trên trời cũng sẽ tha thứ.” (Máthêu 16, 19; 18, 18)

 

Chìa khoá là biểu tượng quyền hành. (Thánh Phêrô cầm chìa khoá biểu tượng Giáo quyền). Quyền này, Thiên Chúa ban cho những thừa tác viên đặc biệt của Ngài qua thiên chức Linh Mục. (Gồm có Hàng Linh Mục, Hàng Giám Mục, Hồng Y, Đức Giáo Hoàng). Họ gián tiếp được chính Đức Giêsu giao quyền này từ Thần quyền. Như vậy, Linh mục, vừa có Thế quyền trong nghĩa rộng và Giáo quyền, quyền tha tội nhân qua bí tích giải tội. Thế quyền trong nghĩa rộng, là bởi vì họ có chỗ đứng xã hội trong mọi sinh hoạt tập thể xã hội văn minh dù lớn nhỏ.

 

2. Vai trò của các thế quyền trong một tập thể xã hội

 

Nhà nước là một “tập hợp xã hội” với cấu trúc của một nhà nước, với mô hình của một quốc gia. Cũng vậy, tôn giáo là một tập hợp xã hội của những người cùng một đức tin, và cũng có những cấu trúc tổ chức hành chánh riêng biệt. Hoặc những cơ sở nghiệp đoàn, những hội đoàn, trường học, nhà thương, hội thể thao vv. Đó là những „tập hợp xã hội” của một số người với những tiêu chuẩn ấn định trong một tập thể xã hội đó, và họ cũng có cấu trúc tổ chức hành chánh riêng. Đó là chúng ta đang bàn về những tập hợp xã hội nhỏ trong một quốc gia.

 

Trong một quốc gia có vô số những tập thể xã hội nhỏ như thế. Tập thể xã hội quốc gia là tập thể xã hội lớn nhất. Đơn vị nhỏ nhất của một sinh hoạt tập thể xã hội, đó là gia đình.

 

Mọi tập thể xã hội, dù lớn hay nhỏ đều có quyền sinh hoạt độc lập và dựa vào bốn cột trụ: Thế quyền, giáo quyền, thần quyền và ngôn luận quyền. Cho dù đó là một tập thể xã hội nhỏ, nếu thiếu một trong bốn cột trụ này, tập thể đó sẽ bị xáo trộn về mọi mặt, từ đạo đức luân lý đến nền tảng đạo đức giáo dục.

 

Ngôn luận quyền là quyền căn bản, là chìa khoá mở mọi quyền khác. Thiếu nó, mọi quyền khác con người chỉ thực thi trong cảnh áp đặt, và mọi hành vi con người buộc chỉ phục vụ cho một mục đích tuyên tuyền vụ lợi xấu nào đó của một tập thể xã hội, không kiểm soát.

 

Trong một quốc gia độc tài như Việt Nam hiện nay, thì THẾ QUYỀN quy tụ GIÁO QUYỀN và NGÔN LUẬN QUYỀN vào một. Thế quyền vừa kiểm soát vừa khống chế Giáo quyền và Ngôn quyền luận. Bạo quyền Cộng Sản Việt Nam còn đang muốn thâu nhập Thần quyền vào Thế quyền bằng cách họ lập ra những lăng mếu thờ Hồ Chí Minh, hoặc đưa tượng hình HCM vào đền miếu cho dân thờ. Nguời dân gốc miền Bắc gọi chiêu bài thánh hóa họ Hồ, là „chó nhảy bàn độc“. Rất may là thủ đoạn này của họ chưa thành công. Người tín hữu vẫn còn sáng suốt để nhận định đâu là Tà Thần và đâu là Thần Ngay.

 

Bất cứ tôn giáo nào, Phật Giáo Cao Đài Hào Hảo, hay Thiên Chúa giáo. Nếu cột trụ GIÁO QUYỀN không thực thi đúng chức năng độc lâp của mình, thì cột trụ này sẽ dễ đóng vai trò là dụng cụ tuyên truyền của/cho cột trụ Thế quyền. Giáo quyền độc lập như thế nào? Ví dụ: Tong một Giáo phận, Thế quyền không cho phép thuyên chuyển ngôi vị Giám mục, Linh Mục, hay truyền chức Linh Mục vv.., nhưng Giáo quyền vẫn không khuất phục tuân theo. Có được như vậy mới biểu lộ tính Giáo quyền độc lập.

 

Cột trụ NGÔN LUẬN QUYỀN hiện nay tại Việt Nam hiện đậm rõ nét nhất. Nó chỉ là cột trụ dụng cụ tuyên truyền cho chế độ gian ác Việt Cộng, làm tay sai và tiếp tay cho cơ chế sinh con „ác“ đẻ con „dữ“.

 

May thay, hiện nay Việt Cộng vẫn chưa thành công trong việc thu gọn Thần quyền vào Thế quyền. Chính vì vậy, trong cuộc chiến giữa Thiện và Ác, chúng ta phải đặt hết niềm tin sức mạnh vào Thần quyền: Thượng đế, Thiên Chúa, những vị thánh thần linh.

 

3. Ý nghĩa và sức mạnh động lực của cầu nguyện

 

Lời cầu nguyện với Đấng Tối cao hiện nay là phương thức cần thiết nhất, để củng cố và gìn giữ đức tin kiên trường chống lại sự xảo trá gian manh của tập đoàn Cộng sản. Vì chúng ta biết, cả hệ thống truyền thanh truyền hình báo trí đều là dụng cụ truyên truyền sống sượng cho chế độ đương thời, kiểu nói dối không gượng miệng. Những „bộ phận này“ đã phải bẻ cong ngòi bút, uốn lưỡi vặn mồn, lừa dối lương tâm để hưởng lương tháng.

 

Khi chúng ta đứng trước những công việc khó khăn, chúng ta cần ơn Chúa, chúng ta mới đủ can đảm bước thêm bước nữa. Mẹ Thánh Teresa thành Calcutta đã tràn đầy nghị lực chăm sóc những bệnh nhân bị bệnh hoạn ghẻ lở dơ bẩn thối tha. Mẹ và các nữ tì Dòng Thừa Sai Bác Ái, những con người bé nhỏ, đã làm những việc cả thể, là vì họ nhờ ơn Chúa, họ sống trong niềm tin. Cuộc đời của họ là hy sinh dấn thân đem lại an vui và niềm tin hy vọng cho người yếu đuối bị bóc lột không người dòm ngó.

 

Một hôm, có nhà triệu phú nhìn thấy cảnh Mẹ Teresa đang chăm sóc những người ghẻ lở, bốc mùi chịu không nổi. Ông ta bị mũi, bộc miệng nói: „Cho tôi bạc triêu, tôi cũng không làm.“ Mẹ Teresa trả lời: „Tôi cũng giống ông. Ai cho tôi bạc triệu tôi cũng không làm.“ Nhưng, mẹ Teresa đã làm. Mẹ làm vì mẹ được ơn sức từ Thượng Đế. Cũng vậy, trong công cuộc chống lại tà thần Cộng Sản VN hiện nay, lời cầu nguyện là sức mạnh để chúng ta mạnh dạn dấn thân bước thêm bước nữa: dấn thân cho lẽ phải, bênh vực cho công lý, làm chứng cho sự thật và bảo vệ nhân phẩm nhân quyền con người.

 

4. Kết luận

 

Công cuộc đấu tranh đòi hòi Công Lý và Hòa Bình hiện nay của đồng bào trong nước, và đặc biệt của tòa Tổng Giám Mục Hà Nội, Dòng Chúa Cứu Thế, và giáo dân xứ Thái Hà rất đúng mực và cần thiết.

 

Họ là những chiến sĩ đức tin, những ngôn xứ thời đại, những người dám hy sinh dấn thân tranh đấu để đánh bại những thế lực đen tối tay sai của Việt Cộng, đem lại sự Chính thực cho con người. Họ không chán nản buồn phiền nhụt trí, khi bộ phận tuyên truyền Việt Cộng đả kích mạ lỵ. Họ là những chiến sĩ gan lì, với tâm hồn mãnh liệt trong cuộc chiến Thiện Ác. Sức mạnh của họ là lời cầu nguyện. Như vậy, cầu nguyện là phương thế, mà đồng bào giáo oan đã dùng để đối phó với nghịch cảnh, đúng như lời dạy của Chúa Giêsu: „Hãy yêu mến thù địch và cầu nguyện cho những người bách hại các con!“ (Mt 5, 44).

 

Ai xây dựng nền tảng xã hội công bằng, nếu không là chúng ta!? Ai làm chứng nhân cho lẽ phải cho sự thật, cho lương tâm, nếu không là những vị lãnh đạo tu sĩ tôn giáo!? Ai dấn thân bảo vệ quyền lợi con người, nếu không phải là chính đồng bào chúng ta!?

 

Chẳng nhẽ chúng ta tin kẻ cướp sẽ xây nhà dựng cửa, lo cơm tìm áo cho chúng ta?!

 

Chẳng bao giờ kẻ cướp ra tay nghĩa hiệp bảo vệ người ngay chính. Chẳng bao giờ kẻ cướp lại có tâm đạo đức thương dân, vì dân và cho dân! Chẳng bao giờ!!!

 

Chẳng nói, chúng ta cũng biết. Đảng Cộng Sản Việt Nam là một băng đảng cướp!

 

Lạy mẹ La Vang, Thánh Mẫu Giáo Hội Việt Nam. Xin mẹ giải thoát dân tộc thân yêu của chúng con khỏi bọn cướp của phá nhà!

 

(Đức Quốc, ngày 24 tháng 9 năm 2008)

 

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/vnenews/bandocviet/dinhxuanminh/SUC%20MANH%20CHONG%20CONG%20HUU%20HIEU.htm