Người dân được hai công viên xanh: ý kiến của một người dân ở Hà Nội

Người dân được hai công viên xanh: ý kiến của một người dân ở Hà Nội

 

Chưa rõ cho công viên cây xanh trước Tòa Khâm sứ cũ sẽ mang tên gì. Người Công giáo vẫn đang cầu nguyện và chỉ cầu nguyện. Họ tin Chúa sẽ bảo vệ họ và công lý cuối cùng sẽ thắng.

 

Không có bạo loạn. Bởi những người Công giáo Việt Nam hiền lành… hay bởi chính quyền đã nắm quả đấm sắt?

 

Một cuộc tranh đấu không cân bằng lực lượng giữa một bên là Nhà nước toàn trị và những người Công giáo bé nhỏ.

 

Dư luận và lý luận

 

Vẫn còn đây những dư luận sôi nổi về vụ việc.

 

Mà đa phần, dưới ảnh hưởng của nền giáo dục phòng chống phản động toàn diện, triệt để qua nhiều năm, và cơ quan truyền thông một chiều dưới quyền kiểm soát của nhà nước, cực lực lên án giáo xứ Thái Hà, linh mục Nguyễn Văn Khải, Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt vì những hành vi kích động, gây rối trật tự công cộng và phá hoại tài sản của người khác.

 

Có lẽ các bạn đã đọc nhiều lý luận của chính quyền về vụ việc, ở đây, xin cung phần phân tích khía cạnh pháp luật dưới một góc nhìn khác.

 

Tôi cũng đã mục sở thị những hành vi gọi là gây rối trật tự công cộng của giáo dân, và lắng nghe một người dân sống ở đó bày tỏ quan điểm của họ đối với vụ việc.

 

Tôi thấy, hành vi vi phạm pháp luật đó là CẦU NGUYỆN… chỉ cầu nguyện…

 

Còn hành vi đánh người, xịt hơi cay và ngay hôm qua là vụ “đấu tố” giáo dân và Tổng Giám Mục của một nhóm thanh niên “tự phát”, trước sự chứng kiến và bảo vệ của công an, thì nên gọi là gì nhỉ?

 

Giáo dân Thái Hà đã phá tường bao quanh phần đất ngổn ngang trong Công ty May Chiến Thắng, nơi mà người dân ở đó nói là họ đã phân lô, bán cho tư nhân, có người đến đó canh giữ rồi.

 

Bạn nghi ngờ lời nói của người dân đó ư? Hãy suy luận, tư nhân hoá đất công ở Việt Nam có phải là chuyện khó hiểu không nhỉ?

 

Đó là chuyện bình thường, một sự thoái hoá của một “thiểu số” quan chức công quyền, dưới cơ chế thiếu sự kiểm soát quyền lực của nhân dân và cơ quan truyền thông phiến diện, và họ đã “hy sinh quyền lợi giai cấp, để chạy theo quyền lợi cá nhân”.

 

Một cuộc đấu tranh của người Công giáo. Họ không thể thắng, tất yếu phải có kết cục ngày hôm nay. Bởi chính quyền là kẻ mạnh! Người hưởng lợi, xét cho cùng là người dân, như chúng ta đây, chúng ta có thêm hai công trình công cộng, thay vì chúng được tư nhân hoá, thu lợi cho những kẻ “cướp ngày”!

 

24/9/2008, Hà Nội.

 

Trần Ngọc Tú – BBC

http://vietcatholic.net/News/Html/59116.htm

Có còn dấu hiệu của sự khủng bố đối với Tu viện Thái Hà không?

Có còn dấu hiệu của sự khủng bố đối với Tu viện Thái Hà không?

VietCatholic News (Thứ Tư 24/09/2008 12:51)

Có còn dấu hiệu của sự khủng bố đối với Tu viện Thái Hà không?

Trong hoàn cảnh khó khăn, ngặt nghèo, dù tối nay trời mưa, nhưng giáo dân vẫn kéo đến Thái Hà dự lễ và cầu nguyện rất đông, ước chừng 1000 người. Có 20 linh mục đồng tế. Linh mục chủ tế là cha Phêrô Nguyễn Văn Khải. Ngài mở đầu thánh lễ bằng câu nói xanh rờn như sau: “Kính chào anh chị em. Tôi vẫn còn đây, chưa bị bắt đi tù như mấy quân ma quỷ đồn thổi”. Giáo dân chúng nổ tràng pháo tay vang dội mừng “vị phát ngôn viên” của Tu viện và giáo xứ Thái Hà.

 

Bên trong và bên ngoài nhà thờ vẫn có rất đông công an chìm đến dò thám tình hình.

 

Bây giờ là 23h (24/9) tại linh địa Đức Bà Thái Hà. Các con đường dẫn vào linh địa vẫn bị phong tỏa. Lực lượng cảnh sát cơ động, dân phòng, chó nghiệp vụ vẫn canh giữ nghiêm nhặt các ngõ ngách dẫn vào linh địa. Hiện tại, cổng dẫn vào linh đài đã bị rào kín. Cho đến hết ngày hôm nay, chúng tôi vẫn chưa thể tiếp cận được khu vực linh đài Đức Mẹ. Mấy anh dân phòng cho biết, các tượng ảnh Chúa và Mẹ được hết đưa về khu vực trước linh đài.

 

Một lực lượng cảnh sát khác vừa mới được huy động tới. Hàng rào song sắt cổng sau đền Giêrađô đã được xếp thành hai lớp.

 

Một số thanh niên, khuôn mặt có vẻ rất bặm trợn vẫn quanh quẩn trước cửa đền Giêrađô, một số tụ tập ngoài ngõ 180 Nguyễn Lương Bằng.

 

Trong khuôn viên nhà thờ, mấy thanh niên công giáo đi đi lại lại để canh phòng kẻ côn đồ vượt tường vào Tu viện. Được biết, tối nay sau lễ tối, đông đảo giáo dân vẫn ở lại nhà thờ để hiệp thông, chia sẻ với các mục tử của họ. Ngoài trời lúc này mưa nặng hạt, nhưng giáo dân vẫn đứng ở hành lang tầng hai của Tu viện cầu nguyện.

 

Mấy thanh niên công giáo khác vừa phóng xe đến, đứng bên ngoài cổng nhà thờ để xem xét tình hình. Họ bảo nhau: “Hy vọng đêm nay nhà thờ chúng ta yên ổn như đêm qua”.

PV VietCatholic

http://vietcatholic.net/News/Html/59121.htm

Ghi nhanh: có chừng trên 5.000 người đã đến tham dự Buổi cầu nguyện ở DCCT Kỳ Đồng

Ghi nhanh: có chừng trên 5.000 người đã đến tham dự Buổi cầu nguyện ở DCCT Kỳ Đồng

 

VietCatholic News (Thứ Tư 24/09/2008 13:24)

 

SAI GÒN – Chúng tôi xin ghi nhanh ngay tại nơi dang cầu nguyện một số chi tiết nổi bật đáng chú ý và gửi ngay bằng đường mobile phone cho độc giả của VietCatholic:

 

 

Hình ảnh Thắp Nến Cầu Nguyện ở Saigòn hôm nay

 

– Theo phỏng đoán của chúng tôi có chừng 5000 người tham dự, nhưng cũng có các vị đã từng tham dự ở đây cho biết phải quãng 8.000 người tham dự.

– Công an chìm rất đông (nhiều cảnh sát chìm mặt hình sự ngồi tại các quán cóc xung quanh DCCT). Cha Quang Uy nói là cha tin có nhiều công an chìm và dặn dò mọi người giữ bình tĩnh nếu có bạo động bằng cách ngồi xuống.

– Cảnh sát giao thông phân luồng cũng đông (gây khó dễ khi giáo dân gửi xe ở các nơi xung quanh).

– Trong nhà thờ chật kín, ngoài sân cũng chật kín.

– Cuộc điện thoại được phát trên loa lớn: Cha Phương phone ra nhà Thái Hà nói chuyện với cha Phụng thì điện thoại di động của cha Phương hết tiền => bị cắt ngang, nghe tít tít trên loa lớn đang phát cho mọi người nghe. Mọi người cứ tưởng công an cộng sản cắt điện thoại. Sau lễ cha con lăn ra cười. Cái gì không phải do nhà nước làm thì mình không đổ oan cho họ.

– Cha Quang Uy tập hát, dặn dò giáo dân. Cha Giám tỉnh Phạm Trung Thành chủ tế, rất đông các cha đồng tế thuộc nhiều Dòng khác nhau. Cha Bảo giảng lễ, bài giảng rất hay. Một câu trong bài giảng: “Bọn chúng làm chỉ để tôn vinh lẫn nhau. Còn Chúa thì khác.”

– Trình chiếu hình ảnh slideshow và lời nói của Đức TGM Hà Nội Giuse Ngô Quang Kiệt, giáo xứ Thái Hà…Sau mỗi hình ảnh là lời chú giải của Cha Quang Uy và cứ mỗi lần lại là một tràng pháo tay vang lên.

– Sau lễ thì mọi người được hướng dẫn ra hang đá Đức Mẹ hát bài “Mẹ ơi đoái thương xem nước Vietnam”, sau đó là 1 Kinh Kính Mừng.

 

PV VietCatholic

 

http://vietcatholic.net/News/Html/59123.htm

Dân Oan Nguyễn Thị Thuận Tố Cáo Chủ Tịch Cộng Sản Tỉnh Lâm Đồng: Hùynh Đức Hòa

Dân Oan Nguyễn Thị Thuận Tố Cáo Chủ Tịch Cộng Sản Tỉnh Lâm Đồng: Hùynh Đức Hòa!!!

 

 

Hùynh Đức Hòa – chủ tịch cộng sản tại tỉnh Lâm Đồng đã ra lệnh cưỡng chế đất và bán đất của dân oan Nguyễn Thị Thuận như thế nào? Dân oan Nguyễn Thị Thuận nghĩ gì về chế độ này? Lời nhắn của dân oan Nguyễn Thị Thuận với cộng đồng hải ngọai như thế nào? Xin mời quý bạn đọc nghe buổi nói chuyện của dân oan Nguyễn Thị Thuận từ Lâm Đồng – Đà Lạt.

 

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=870

Đừng Nghe Những Gì Chủ Tịch Cộng Sản Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu – Trần Minh Sanh – Nói Mà Hãy Nhìn Những Gì Trần Minh Sanh Làm

Đừng Nghe Những Gì Chủ Tịch Cộng Sản Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu – Trần Minh Sanh – Nói Mà Hãy Nhìn Những Gì Trần Minh Sanh Làm!!!!

 

 

Căn biệt thự của Nguyễn Trọng Minh – bí thư cộng sản tỉnh Vũng Tàu

 

Nhìn căn biệt thự này chẳng trách nhiều người như Nguyễn Con Cầy sẳn sàng đổi giống làm người vô sản xum xoe bay về Việt Nam theo gót chân của cộng sản….!!!! Có làm người “vô sản” thì mới có biệt thự – villa !!!!!

 

Trần Minh Sanh – chủ tịch cộng sản của tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đã nhiều lần hứa với dân oan H20 tại Bà Rịa sẽ gặp dân oan vào ngày thứ Hai để giải quyết vấn đề đất đai. Đã mấy lần thứ Hai trôi qua, dân oan đến văn phòng thì “Người” đi vắng, đi “công tác”…xa. Cửa vào văn phòng đóng kít mít, dân oan đụng đến cửa là ăn ngay “dùi cui điện” của công an tỉnh. Sáng thứ Hai ngày 22 tháng 09, 2008, dân oan H20 Bà Rịa Vũng Tàu lại kéo đến văn phòng tỉnh, và cánh cửa vẫn im lìm….. đóng!!! Lần này dân oan không dám đụng đến cảnh cửa của…Người vì dùi cui điện lúc nào cũng trực sẳn!!!!

 

Nghe nói đâu, tháng 10 này họp quốc hội tại Hà Nội, Trần Minh Sanh đang vận động ráo riết để chạy lên chức!!!. Bà con dân oan trong nước có câu châm ngôn: “càng tố cáo nó – thì nó càng lên chức nhanh”. Để xem câu châm ngôn này có áp dụng cho Trần Minh Sanh – chủ tịch tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu lần này hay không???? Nếu Trần Minh Sanh lên chức, thì có thể kết luận được rằng thước đo chức vụ cao thấp của cán bộ lãnh đạo cộng sản là chiều dài đàn áp dân chúng của họ cùng với cấp số dùi cui điện giáng lên đầu dân oan……

 

 

 Tốc Độ 56K Modem

 Lấy Xuống Máy Nghe

 Xin bấm vào đây để nghe

 Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/modules.php?name=News&file=article&sid=871

ĐÃ ĐẾN LÚC NGƯỜI DÂN KHÔNG CÒN SỢ

ĐÃ ĐẾN LÚC NGƯỜI DÂN KHÔNG CÒN SỢ

 

VietCatholic News (Thứ Tư 24/09/2008 00:43)

 

Các con đừng sợ. Đó là câu nói đầy ái lực của đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II với Lech Walęsa, lãnh tụ nghiệp đoàn Solidarność (Công đoàn Đoàn Kết) của Ba Lan trong chuyến ông này viếng thăm Tòa Thánh Vatican vào năm 1979.

 

Các con đừng sợ. Mãnh lực của câu nói ấy đã truyền vào tâm thức Walęsa ngọn lửa nồng cháy của đức tin, của khát vọng hiến dâng.

 

Sau lần yết kiến đức Giáo hoàng trở về, Lech Walęsa đã cùng công nhân tiếp tục giương cao ngọn cờ tiên phong, đấu tranh giải phóng Ba Lan thoát khỏi ách thống trị của nhà cầm quyền cộng sản.

 

Các con đừng sợ. Câu nói tiên khởi ấy đã soi sáng, truyền đạt sứ mệnh, thêm sức mạnh cho đức Hồng y Tomasěk, giáo chủ miền Prague. Trong bài diễn thuyết đầu năm 1989, trước hàng triệu người dân Prague, ngài đã vạch trần tội ác hà khắc của chế độ cộng sản. Hưởng ứng lời kêu gọi của ngài, trong khí thế hào hùng quật khởi, nhân dân Tiệp Khắc đồng loạt đứng lên đòi hỏi chính quyền phải thực thi công lý, đòi quyền sống và quyền được làm người.

 

Chính sự thôi thúc mãnh liệt của đức tin đã khiến con người không còn sợ hãi, đẩy khí thế đấu tranh lan truyền sâu rộng khắp các nước Đông Âu, kế đó dâng trào và làm tan rã ngay cả Liên bang Xô viết, cái nôi lịch sử của chế độ cộng sản.

 

Công bằng mà nói, trong lịch sử nhân loại, sự sụp đổ của chính quyền Xô viết có phần góp công xứng đáng của Mikhail Gorbachev, người cộng sản cao cấp lúc bấy giờ đã chủ trương công khai- đổi mới (glasnost – perestroika)

 

Công khai là nói rõ cho mọi người cùng biết. Bằng cách nào? Bằng cách nhìn vào sự thật. Thử hỏi, chính quyền Liên bang Xô viết đã làm được gì trong hơn bảy thập niên? Chẳng có gì hơn ngoài việc xây dựng một giai cấp thống trị tự mãn hoành hành trong một xã hội đầy dẫy bất công, áp bức, đói nghèo.

 

Công khai đồng nghĩa với phương thức vạch trần sự bạo tàn của chế độ, chuyên thống trị người dân bằng họng súng, lưỡi lê và nhà tù.

 

Công khai nghĩa là không úp mở, dấu diếm, bưng bít thông tin, luôn mở rộng cửa cho các kênh thông tin đa phương tiện của các nước trong khối tự do được phổ biến trên khắp miền đất nước.

 

Công khai mặc nhiên đã tác động sâu rộng, làm thay đổi tầm nhìn của giới văn nghệ sĩ, trí thức và đông đảo quần chúng nhân dân. Từ công khai, người dân Xô viết đã nhận chân sự thật, hiểu rõ những động lực cơ bản, những yếu tố đặc thù đã tạo nên sự phát triển phồn vinh trong thế giới tự do. Khác hẳn với những điều trước đây họ vẫn bị ru ngủ, bưng bít và lừa dối.

 

Đổi mới là thay đổi, là xóa bỏ, loại trừ cái cũ, cái lạc hậu không còn phát huy tác dụng nhằm đưa vào cái mới phù hợp với thực tế khách quan, đáp ứng nhu cầu phát triển và tiến bộ của con người trong đời sống xã hội, mở ra triển vọng cho tương lai, luôn theo kịp trào lưu tiến hóa của nhân loại trên toàn thế giới.

 

Đổi mới đòi hỏi phải đồng tâm hiệp lực, tích cực góp phần ổn định xã hội, xây dựng đất nước trên tinh thần hòa bình – hữu nghị – hợp tác và phát triển. Một thể chế dân chủ, một chính quyền thực sự của dân – do dân – vì dân, bảo đảm thực thi quyền con người theo hiến chương Liên hiệp quốc, tôn trọng tự do tín ngưỡng, cơ chế báo chí thông thoáng, nền kinh tế thị trường đa dạng – phong phú, rộng mở giao thương là thuận lợi cơ bản, là điều kiện tiên quyết, là nền tảng tất yếu của tiến trình.

 

Sự sụp đổ liên hoàn của chính quyền Liên bang Xô viết và các nước Đông Âu đã gây chấn động chính trị, làm chao đảo môi trường kinh tế – xã hội Việt Nam.

 

“Đổi mới tư duy – cởi trói văn nghệ,” nhà cầm quyền Hà Nội rầm rộ hô hào, quảng bá đối sách nhằm trấn an dân chúng. Nhất tề, đồng loạt, nhà cầm quyền Hà Nội dung mọi biện pháp cải biên, chỉnh đốn…theo kiểu trá hình, hăm hở phô trương chiêu bài xây dựng nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa để đối phó tình thế.

 

Vận dụng sách lược và phương thức bao cấp, cơ chế “xin-cho,” sự lấp lửng, trì trệ trong quản lý, lực lượng tư sản đỏ ngày càng lớn mạnh trong hàng ngũ cán bộ có chức có quyền. Lắm của nhiều tiền do tham ô, chiếm dụng tài sản, hà lạm của công, lợi dụng kẽ hở của luật pháp, sự cô thế của người dân thấp cổ bé miệng. Tệ tham nhũng quan lieu dày đặc song hành với nạn lạm phát gia tăng. Người dân dở khóc dở cười. “Xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, ” “mọi người ai cũng có cơm ăn, áo mặc, nhà ở, ai cũng được học hành.” Đó là thực tiễn, ước mơ, hay hứa hẹn??!

 

Khu công nghiệp nhan nhản mọclên khắp các tỉnh thành trong cả nước. Đa số chủ đầu tư là người nước ngoài. Quy hoạch, giải tỏa, đền bù, tái định cư…luôn gặp phải vấn nạn do không đáp ứng yêu cầu về thời gian và tài chánh. Quy hoạch treo, thi công rùa bò, ì ạch, dở dang. Mức đền bù không thỏa đáng, lạm dụng cửa quyền, o ép nhân dân. Khuất tất, tranh tụng thường xuyên xảy ra.

 

Lực lượng lao động trẻ nông thôn mất ruộng mất vườn phải bỏ nhà bỏ cửa, đổ dồn về các đô thị có khu công nghiệp tập trung kiếm sống bằng đủ mọi nghề với đồng lương ít ỏi, rẻ mạt. Vốn kiến thức hạn chế lại không có tay nghề, phần lớn là người lao động tự do nên phải chịu thân phận dân nhập cư bất hợp lệ, họ trở thành đối tượng của sự bóc lột, sống chen chúc như cá hộp trong các nhà trọ tạm bợ thiếu thốn mọi tiện nghi tối thiểu cho sinh hoạt. Tăng ca liên tục, bệnh nghề nghiệp và tai nạn lao động là điều khó tránh, nói chi đến giao lưu, giải trí, học hành!

 

Lao động hợp tác, kết hôn với người nước ngoài qua môi giới để tìm kế sinh nhai hầu tạo điều kiện hỗ trợ gia đình không phải lúc nào cũng ddễ dàng như dự tính. “Đem con bỏ chợ,” mấy ai biết được nỗi cơ cực, khốn khổ, đọa đày của kẻ tha hương, lạc loài nơi đất khách quê người!

 

Bệnh thành tích, tiêu cực, nhồi nhét kiến thức, gian lận thi cử, phô trương học hàm học vị, trường chuyên lớp chọn…một thời gian dài đã làm nền giáo dục tụt hậu, suy thoái trầm trọng.

 

Tự do báo chí, tự do tôn giáo chỉ là cái vỏ phô trương hình thức bên ngoài. Báo chí luôn đi bên phải, có nghĩa là phải tuân thủ nghiêm ngặt chủ trương đường lối của đảng. Người viết buộc phải uốn cong ngòi bút nếu muốpn được tồn tại, vinh danh.

 

Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất vẫn bị cấm đoán hoạt động cùng với nhiều sinh hoạt đoàn thể của các tôn giáo khác.

 

Tài sản của nhiều Giáo hội bị chiếm đoạt, sử dụng cho mục đích phục vụ cá nhân, phe nhóm.

 

***

 

Ám ảnh, lo sợ, khiếp đảm, kinh hoàng trước bạo lực chuyên chính hầu như không còn tồn tại trong tâm thức người dân Việt Nam nữa. “Nhà nước nói như con nít nói.” Liên tục nhiều nơi đã khởi xướng đấu tranh cho Công Lý và Sự Thật.

 

Đã có những vụ tự thiêu của tín đồ Phật giáo Hòa Hảo tại đồng bằng sông Cửu long để bảo vệ đạo pháp.

 

Nhiều văn nghệ sĩ, trí thức, sinh viên – học sinh cùng xuống đường biểu tình phản đối việc Trung quốc chiếm Hoàng Sa – Trường Sa.

 

Công nhân liên tục đình công đòi tăng lương. Nông dân bỏ con trâu cái cày kéo đến các cơ quan nhà nước khiếu kiện, đòi hỏi được bồi thường giải tỏa một cách thỏa đáng.

 

Các nhà báo tiến bộ phải vào tù vì tội viết bài vạch trần nạn hối lộ, đánh bạc, cá độ của bọn tham ô, cửa quyền, như vụ PMU18…

 

Như một sự thách đố, biểu hiện của sự bất phục, một số cán bộ cao cấp thức tỉnh, dũng cảm phanh phui các việc làm sai trái nghiêm trọng của tầng lớp lãnh đạo đảng cộng sản.

 

Không hiếm những cán bộ cao cấp trong hàng ngũ lãnh đạo có tâm huyết, muốn hòa giải hòa hợp dân tộc, sẵn sàng đối thoại với các tổ chức bất đồng chính kiến để tìm kiếm giải pháp, cùng xây dựng một nước Việt Nam mới.

 

Các con đừng sợ. Như một ân sủng kỳ diệu, sáng ngời đức tin, đã thức tỉnh cộng đồng giáo dân Hà Nội qua hơn nửa thế kỷ thầm lặng.

 

Ngày 20-12-2007, hàng trăm linh mục, tu sĩ, cùng toàn thể cộng đoàn dân Chúa khoảng năm ngàn người rước Đức Mẹ Sầu Bi về đặt vào vị trí cũ trước tòa Khâm sứ, nơi đã bị chiếm dụng hơn nửa thế kỷ qua. Họ vừa đi vừa hát kinh Hòa bình, thành kính cầu nguyện trước tượng Đức Mẹ. Dù Hà Nội đang vào mùa rét đậm, gió mưa lạnh cóng, trước cổng tòa Khâm sứ vẫn luôn có giáo dân đến cầu nguyện hàng ngày, kiên trì đòi hỏi công lý, bất chấp sự đe dọa, bắt bớ và đánh đập.

 

Ngày mồng 3 Tết xuân Mậu Tý, tại đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở giáo xứ Thái Hà, trên bảy ngàn người đến tham dự thánh lễ Minh Niên. Kết thúc thánh lễ, một linh mục trong tu viện Thái Hà lĩnh xướng “Kính mời quý cha, quý tu sĩ nam nữ và toàn thể anh chị em giáo dân, chúng ta đi đòi đất.” Phần đất hơn sáu mươi ngàn mét vuông đã bị trưng dụng gần hết, liên tục từ năm 1996 đến nay vẫn liên tục được tu viện yêu cầu chính quyền trả lại.

 

Hân hoan với sứ mệnh bảo vệ công lý và sự thật, đông đảo linh mục, tu sĩ và giáo dân Hà Nội cùng các tỉnh thành miền Bắc cấp thời đáp ứng. giáo dân luânphiên túc trực cầu nguyện xuyên suốt ngày đêm. Không thể lay chuyển được, chính quyền đã sử dụng bạo lực: bắt bớ, đánh đập, thậm chí dùng cả lựu đạn cay để giải tán cộng đoàn giáo dân đang cầu nguyện!

 

Các con đừng sợ. Đức tin đã ban cho họ sức mạnh vượt trội, trên cả sự sợ hãi. Mặc cho đàn áp, bắt bớ, bị phương tiện truyền thông xuyên tạc, bóp méo sự thật, họ vẫn bền gan, chặt dạ, kiên trì thành tâm cầu nguyện.

 

Cùng vào thời điểm giáo dân Thái Hà bị đàn áp, tại giáo xứ Bạch Lâm thuộc giáo phận Xuân Lộc ở miền Nam, tin Đức Mẹ khóc được loan truyền rộng rãi. Khắp nơi dân chúng đổ xô về cầu nguyện, có lúc lên đến bảy chục ngàn người trong niềm chia sẻ, hiệp thông với lòng dũng cảm của giáo dânHà Nội… Khó khăn, thách thức, phiền hà, đe dọa không làm họ lo sợ…Cụ thể, linh mục chánh xứ bị mời lên tỉnh làm việc, các vị chức sắc của giáo xứ bị công an địa phương và công an huyện mời về cơ quan. Vững vàng, tâm hồn thanh thản, chính đức tin đã ban cho họ sự bình an kỳ diệu trong đời sống.

 

Cầu nguyện đòi công lý. Sự thật muôn đời luôn ngời sáng niềm tin. Đấu tranh bất bạo động thể hiện sức mạnh tinh thần bất khuất, sự đồng tâm hiệp lực hợp nhất của cộng đoàn.

 

Vào cuối thập niên 40 của thế kỷ XX, với khẩu hiệu Công lý – Tình thương, thánh Gandhi đã dẫn dắt thành công đông đảo quần chúng đấu tranh bất bạo động, buộc chính phủ Anh phải trao trả độc lập cho Ấn Độ.

 

Trong bối cảnh lịch sử hiện tại, không chỉ riêng Giáo hội Công giáo Việt Nam đấu tranh đòi công lý. Các tôn giáo bạn như Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo, các hệ phái Tin lành vùng Tây Bắc, Tây Nguyên cũng đã kiên trì, liên tục đấu tranh để được quyền tự do hành đạo, tôn trọng đức tin và bảo vệ sự thật.

 

Đã đến lúc người dân Việt Nam không còn sợ. Và như lời phát biểu thật ý nghĩa của Lech Walęsa: “Kẻ nào dơ tay ra chặn bánh xe lịch sử sẽ bị gãy hết các ngón tay.”

 

Trương Hùng Thái

 

http://vietcatholic.net/News/Html/59097.htm

BÀI NÓI CỦA TGM NGÔ QUANG KIỆT TẠI UBNDTP HÀ NỘI NGÀY 20 THÁNG 9 NĂM 2008

BÀI NÓI CỦA TGM NGÔ QUANG KIỆT TẠI UBNDTP HÀ NỘI NGÀY 20 THÁNG 9 NĂM 2008

 

 

Tôi hết sức cám ơn ông Chủ tịch uỷ ban nhân dân thành phố Hà nội cũng như là tất cả các ban ngành trong Thành Phố Hà nội đã dành cho chung tôi một buổi tiếp xúc vừa trân trọng vừa cởi mở và chân tình. Những lời ông Chủ tịch nói kết thúc thật là đẹp và tất cả chúng ta ai cũng mong muốn, thật ra có một sự hài hoà trong cái khối đoàn kết thống nhất. Tuy nhiên muốn có cái hài hoà trong cái mối thống nhất thì đâu chỉ có cái tình mà phải có lý nữa, tục ngữ pháp có nói rằng: những cái tính toán nó đúng mực nó mói là những người bạn tốt được. Muốn bạn tốt với nhau cũng phải tình lý phân minh chứ không phải chỉ có tình mà thôi. Chính vì thế tôi cũng xin có một vài lời cuối cùng trước những lời kết thúc của ông Chủ tịch.

 

Trước hết ông chủ tịch có nói rằng: Uỷ ban nhân dân TP đã tạo rất là nhiều điều kiện cho Giáo Hội Công Giáo trong những năm qua nhất là dịp Lễ Noel… chúng ta phải công nhận trong những năm gần đây có nhiều điều kiện, thế tuy nhiên khi như thế, khi nói tạo điều kiện vẫn còn mang cái tâm lý xin cho: tức là cái này là ân huệ tôi ban cho anh đó. Nhưng mà cái tôn giáo là cái quyền tự nhiên con người được hưởng. Và nhà nước vì dân cho dân phải có trách nhiệm tạo cái điều đó cho người dân chứ không phải cái ân huệ chúng tôi xin. Không có. Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải là cái ân huệ “xin cho”.

 

Cái thứ hai, ông chủ tịch có nói mọi cư xử phải vừa dựa trên pháp luật và cũng phải trên tình người, và công dân. Cái điều đó tôi rất đồng ý, rất là tâm đắc. Tuy nhiên trong cái thực chúng ta phải làm như thế. Đó về phương diện pháp luật chúng ta phải làm theo pháp luật, thì cái gì cũng phải có cơ sở pháp lý. Ông chủ tịch có nói rằng: đất đai thì nó từ ngàn xưa không biết nguồn gốc từ đâu mà đến thời Giáo Hội Công Giáo thì lại được trao cấp cái đó thì chúng tôi công nhận cái đó. Thế nhưng ít ra khi cấp như thế người ta có một mảnh giấy công nhận là đây được cấp. Và đến thời chính quyền sau có thể thay đổi, nhưng phải có giấy tờ để chứng minh cái sự thay đổi (và không ai có thể thay đổi được là làm sao?). Thế thì trên mảnh đất 42 chúng tôi chưa được cái văn bản nào của nhà nước nói về cái sự thay đổi đó. Không có đi vào cái diện cải tạo tư sản, không có đi vào cái diện cải tạo nông nghiệp, cũng không có cái văn bản nói lên sự tịch thu hay là trưng thu trao cho cơ quan nào… hoàn toàn không có. Thực ra có thể nói việc quản lý của cơ quan nào đó là chưa có hợp pháp, trên cái căn bản là chúng ta phải có giấy tờ, chứ bây giờ kẻ cướp vào nhà chúng tôi rồi ngang nhiên ở đó rồi không có giấy tờ gì hết và họ mạnh chúng tôi không đuổi ra được thì đương nhiên họ chiếm hay sao?! Phải có giấy tờ, cần có văn bản pháp lý. Thế thì về vấn đề pháp luật thì vấn đề đất 42 chúng tôi chưa hài lòng với câu trả lời của ông. Chúng ta phải sống theo pháp luật, thì phải có văn bản giấy tờ của chính quyền. Thời chính quyền này có thể thay đổi, chính quyền sau có thể thay đổi nhưng phải có giấy tờ văn bản rõ ràng. Chúng tôi thấy đất 42 chưa có cái văn bản đó.

 

Cái vấn đề thứ hai, ông chủ tịch có nói ra ngoài vấn đề pháp lý, chúng ta phải cư xử theo tình người, nguyện vọng của người dân thì chúng tôi thấy vẫn chưa được: biết bao nguyện vọng chúng tôi nêu lên, ít nhất là qua 15 lá đơn của Toà Tổng Giám mục Hà nội và hội đồng Giám Mục bao nhiêu lần nữa, nguyện vọng chúng tôi về cái đất đó gắn bó với chúng tôi nó gần gũi với chúng tôi. Nguyện vọng thật là chính đáng nhưng không bao giờ được giải quyết cả. Cho nên có thể nói đó cho chúng tôi thấy cái lý thuyết, nguyên tắc ông chủ tịch đưa ra rất hay nhưng chưa thực hiện được, nguyện vọng cũng như pháp lý.

 

Chúng tôi không chanh chấp với nhà nước. Bằng chứng đó là, như ông chủ tịch có nói đó, trong tờ kê khai của linh mục Nguyên Tùng Cương, lúc đó là quản lý tòa Tổng Giám Mục, có 95 cơ sở. Chúng tôi có đòi cơ sở nào đâu, vì những cơ sở đó thực sự dùng vào những lợi ích chung. Chẳng hạn như cái trường Hoàn Kiếm, chúng tôi không bao giờ nói tới. Bệnh viện Xanh Pôn chúng tôi không bao giờ dám nói tới. Bệnh viện Bài Lao không bao giờ chúng tôi dám nói tới, vì sử dụng vào lợi ích chung. Nhưng khách san Láng Hạ chúng tôi sẽ nói tới, bởi vì sử dụng vào mục đích kinh doanh. Và cái Tòa Khâm Sứ đã thành cái nơi sàn nhảy, đã thành cái nơi kinh doanh buôn bán, đã có cái dấu hiệu buôn bán chia chác để làm cái trung tâm thương mại. Chúng tôi nói tới bởi vì nó rơi vào tay tư nhân thế nên chúng tôi nói, thế nên chúng tôi không tranh chấp với nhà nước. Nhưng chúng tôi nói lên cái tiếng nói của công lý. Bằng chứng cái trường Hoàn Kiếm bên cạnh, chúng tôi có bao giờ dám đòi đâu. Bởi vì nó phục vụ lợi ích chung, các bệnh viện nó phục vụ lợi ích chung.

 

Do đó, chúng tôi xin nhắc lại, chúng tôi rất mong muốn xây dựng một khối đại đoàn kết dân tộc. Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng.

 

Thế nhưng chúng ta không phải chỉ có tình cảm mong muốn là được mà phải có lý luận xây dựng thật là vững chắc trền nền tảng pháp lý. Một lần nữa chúng tôi xin hết sức cám ơn ông chủ tịch và Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội dã dành cho chúng tôi một buổi tiếp đón thật là trân trọng và thân tình và hứa hẹn những trao đổi khác thì chúng tôi thấy hy vọng như thế chúng ta hiểu nhau hơn và mới có thể làm cho Thành Phố Hà Nội chúng ta nói riêng, tiến đến kỷ niệm ngàn năm Thăng Long được vui vẻ, xứng đáng là một thành phố hòa bình và trong hòa bình thì có công lý và làm cho đất nước chúng ta càng ngày càng phát triển. Tôi xin cám ơn.

 

+ TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

 

http://vietcatholic.net/News/Html/58896.htm