Một ký giả của hãng tin AP bị công an CSVN bắt giữ và đánh đập vì chụp hình ở Toà Khâm Sứ

Tin Quốc Nội

 

19/09/2008

 

Một ký giả của hãng tin AP bị công an CSVN bắt giữ và đánh đập vì chụp hình ở Toà Khâm Sứ


JOCELYN GECKER, AP reporter detained, beaten by police in Vietnam, 19/9/08

 

Một phóng viên của hãng thông tấn Associated Press (AP) ở Việt Nam bị đấm, bóp cổ và đập vào đầu bằng một máy chụp hình bởi công an là những kẻ đã bắt giữ ông ta vào hôm Thứ Sáu, khi ông đang tường thuật về một buổi cầu nguyện của giáo dân Công giáo trong đất nước cộng sản này.

 

Ông Ben Stocking, trưởng phòng thông tín viên Hà Nội của hãng thông tấn Associated Press được phóng thích khỏi nhà giam của công an sau khoảng 2 tiếng rưỡi đồng hồ và cần phải có 4 mũi kim khâu vết thương ở phía sau đầu. Máy chụp hình của ông ta đã bị công an tịch thu.

 

“Họ (công an) nói cho tôi biết rằng tôi đã chụp hình ở nơi không được phép chụp hình. Nhưng đây là tin tức, và tôi đã vào đó”, ông Stocking nói qua điện thoại từ Hà Nội.

 

Ông Stocking, 49 tuổi, đã tường thuật về một cuộc biểu tình của các linh mục và giáo dân Công giáo ở khu vực Toà Khâm Sứ Vatican cũ tại Hà Nội, hiện đang là một đề tài tranh chấp đất đai giữa giáo hội và chính quyền thành phố.

 

Chính quyền thành phố đã bắt đầu cho dọn dẹp khu vực này vào hôm Thứ Sáu sau khi thông báo một ngày trước đó rằng họ dự định dùng khu đất để làm một thư viện và công viên –một diễn biến rất đáng chú ý trong một quan hệ căng thẳng giữa giáo hội Công giáo và nhà nước ở Hà Nội.

 

Sau khi chính quyền cộng sản chiếm được quyền lực vào năm 1954, họ đã tịch thu tài sản của nhiều nhà điạ chủ, trong đó có Giáo hội Công giáo. Giáo hội cho biết họ có tài liệu để chứng minh quyền sở hữu khu đất trên.

 

Ông Stocking cho biết chỉ trong vòng vài phút sau khi ông vừa đến nơi giáo dân đang cầu nguyện, thì ông ta bị công an mặc thường phục hộ tống đưa ra khỏi nơi đó, tịch thu máy hình rồi đấm đá ông khi ông đòi lại.

 

Bị đưa đến một đồn công an để tra vấn, ông Stocking cố vươn ra lấy lại máy chụp hình của mình liền bị một công an “phang vào đầu tôi bằng máy chụp hình và một công an khác đấm thẳng vào mặt tôi”. Cú đánh vào đầu bằng máy chụp hình làm rách một vết thương dài và sâu ở đằng sau đầu ông ta.

 

Bị chuyển đến một đồn công an khác để viết lời khai, khi xong xuôi ông Stocking mới được phép rời khỏi đồn với một viên chức Toà đại sứ Hoa kỳ và đưa vào một bịnh viện.

 

Hãng AP đang phản đối vụ việc này, yêu cầu phải có một lời xin lỗi từ nhà cầm quyền Việt Nam và nhất quyết đòi trả lại các vật dụng của ông Stocking.

 

“Ðây là một việc trắng trợn về sự lộng hành của công an và cách đối xử không thể chấp nhận được đối với một ký giả của bất cứ một nhà nước văn minh nào”, theo ông John Daniszewski, giám đốc biên tập tin tức quốc tế của hãng AP. “Ben Stocking chỉ làm công việc của mình với một thái độ bình tĩnh, phải chăng và chuyên nghiệp khi anh ta bị hộ tống đưa ra khỏi nơi đó và hành hung tàn bạo”

 

Phát ngôn viên Toà Ðại sứ Hoa Kỳ bà Angela Aggeler nói rằng một thông báo phản đối chính thức sẽ được gởi đến Bộ Ngoại giao Việt Nam.

 

Bộ Ngoại giao Việt Nam đã không trả lời ngay lập tức các yêu cầu bằng email và điện thoại của hãng AP để bình luận về sự kiện trên.

 

Hành hung ký giả quốc tế thì rất hiếm có ở Việt Nam, là nơi có sự kiểm soát rất nghiêm ngặt để quản lý các hoạt động và việc đi lại của giới báo chí . Báo chí nước ngoài phải đăng ký với Bộ Ngoại giao và lấy giấy phép để đi đến các tỉnh xa xôi.

 

Phần đầu của vụ bắt giữ ký giả Ben Stocking đã được thu lại bởi một người vô danh và đưa lênYouTube

 

http://thangtien.de/index.php?option=com_content&task=view&id=1912&Itemid=300

 

 

BẢO TOÀN ĐẤT TỔ HAY TIẾP TAY VỚI BỌN BÁN ĐẤT TỔ?

BẢO TOÀN ĐẤT TỔ HAY TIẾP TAY VỚI BỌN BÁN ĐẤT TỔ?

 

-Phùng ngọc Sa –

 

TinParis. Bài này viết cách đây 3 năm nhưng vẫn còn giá trị với thời sự ” Rước đuốc Thế Vận Hội Bắc Kinh” năm 2008 mới đây. Băng Đảng Việt Tân đã cố tình lôi kéo Cộng Đồng Hải Ngoại vào việc chống Trung Cộng thay vì chống Bọn Việt Cộng Bán nước, đang bỏ đói dân nghèo, và ăn cướp của cải đất đai của dân chúng. Hiện nay nạn đói đang đe dọa người dân trong nước, cho nên chúng ta đã thấy CSVN tung ra nhiều đòn để đánh phá Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia khắp nơi trên thế giới về mọi phương diện : Nhật Báo Người Việt tại Westminster, bọn Lê Xuân Sơn , và Việt Tân San Diego, Tăng Ni Hải Ngoại, Suy tôn Trịnh Công Sơn với Khánh ly, tổ chức văn Nghệ ngày Quốc Hận với ca sĩ CS như Ái Vân, Hương Lan tại Paris ,v.v..Trong những buổi lễ Tưởng Niệm Trận Hải Chiến Trường Sa Hoàng Sa, chúng ta nên đặt nặng vấn đề bán nước của CSVN , thay vì CHỈ TỐ CÁO Trung Cộng đánh chiếm lãnh thổ của chúng ta. mà thôi.

 

Chúng tôi còn nhớ lúc còn ở ” tù VC” sau 75, trong khi ” học tập nhồi sọ ” của quản giáo, có những tên ” tù nâng bi ” gọi bọn quản giáo là ” đồng chí ” thì bị mắng tạt vào mặt : ” ai là đồng chí với các anh ? các anh là các tên phản bội tổ quốc, cũng may là cách mạng chưa bắn bỏ các anh.”, và đôi khi chúng còn lên lớp : ” Các anh không xứng đáng được ăn cơm, chỉ nên ăn cứt thôi !”

 

Ngày hôm nay, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia lấy tư cách gì mà ” đòi lại đất mà CS đã dâng hiến cho Trung Cộng “.? Chúng ta có phải là người chủ của nước VN cộng Sản đâu ? Hơn nữa , một nguyên tắc về luật pháp nói rõ : ” Không có quyền lợi bị thiệt hại thì không có tố Quyền “.

 

Tác giả Phùng Ngọc Sa phân tích cặn kẽ về việc ” Bảo Vệ Đất Tổ” của Băng Đảng Việt Tân để chúng ta hiểu ” động lực nào ” mà CSVN chỉ thị cho Việt Tân phát động phong trào nầy cùng xỏ mũi bọn giáo sư ” trí thức ” háo danh : những tên ngu hữu ích ! ( les idiots utiles )

 

I- Hội Nghị Bảo Toàn Đất Tổ Kỳ II.

 

Nhật báo Người Việt số 6963, phát hành 30 tháng 12, năm 2004 đưa tin: Theo thông cáo báo chí của Hội Đồng Nam California Bảo Toàn Đất Tổ cho biết, Hội Nghị Diên Hồng Bảo Toàn Đất Tổ Kỳ II (HNDHBTDT) sẽ diễn ra tại thành phố Anaheim, California trong các ngày 1 và 2 tháng 1 năm 2005 để nghe Ủy Ban Phối Hợp Hành Động của Hội Đồng Việt Nam Bảo Toàn Đất Tổ (HĐVNBTĐT) và một số đông đảo diễn giả tên tuổi tường trình về những hoạt động của Ủy Ban.

 

Mặc dầu đảng Việt Tân (VT) đã hao tốn nhiều công sức cũng như phải mất lắm thời gian vận động, quảng cáo, rung chuông gióng trống inh ỏi, nhưng đồng bào của ta vốn rõ biết mặt thật và sở trường của VT tức thối thân của MT là một tổ chức chuyên môn lường gạt, bịp bợm và rình rập để «chôm credit» nên ngoài một số «trí thức» và băng đảng của họ thì không mấy ai tham gia. Vì thế số người đếm được trong hội nghị tính cả ban tổ chức chỉ vỏn vẹn 106 người.

 

Đây quả thật là một thất bại ê chề của đảng VT, và cái được gọi là Hội Nghị Diên Hồng Bảo Toàn Đất Tổ chỉ là một chuyện đầu voi đuôi chuột.

 

Mặt khác, sau khi hội nghị bế mạc, đặc biệt là lúc biến cố xảy ra vào ngày 8-1-05 khi tập thể người Việt Tị Nạn hải ngoại biết được tin Trung Cộng (TC) đã dã man giết 9 ngư phủ Việt Nam và bắt đi một số nạn nhân khác mà chúng vu khống họ là hải tặc, thì tất cả mọi người đều nôn nóng mong chờ để được nghe những tin tức cập nhật mới nhất của Ủy Ban.

 

Tiếc thay, đợi mãi chẳng một ai thấy được tin tức và tài liệu nào của Ủy Ban phổ biến trên báo . Cuối cùng mới hay, là ai muốn có tài liệu thì theo địa chỉ gửi tiền để mua. Thật ra, hành động nầy chẳng có gì là sai trái, vì đảng Việt Tân đã bỏ tiền chi phí cho việc tổ chức ắt phải tìm cách thu vốn. Hơn nữa họï là một tổ chức chuyên kinh doanh chỉ biết đến lợi nhuận; «kháng chiến ma, khu chiến giả» họ còn dựng lên được để mua bán, thì xá gì là thông tin và tài liệu liên quan đến «Bảo Toàn Đất Tổ».

 

II- Vai Trò Của Đảng Việt Tân Trong Hội Nghị Diên Hồng Bảo Toàn Đất Tổ

 

Đồng bào hải ngoại khi nghe danh một ủy ban đứng ra lo bảo vệ đất đai của tiền nhân thì mọi người đều hoan hỉ đón chào. Tuy nhiên, khi nhận diện và sưu tra lý lịch biết được nhiều ủy viên cốt cán trong ủy ban là cán bộ cao cấp của Mặt Trận; (MT) trước đây họ từng liên lạc chặt chẻ với bạo quyền cộng sản trong nước; hoặc ủy cho một cán bộ cao cấp đảng VT đích thân nhận làm tay sai cho VC bằng cách đưa tên Nguyễn Xuân Phong Tổng Lãnh Sự CSVN tại San Francisco đến tòa thị chính Portland, Oregon, giới thiệu và vận động cho chế độ Hà Nội được tham gia một chiếc xe hoa nhân lễ truyền thông Festival tháng 6-2001 của tiểu bang, nhưng bọn VC bị nơi đây từ chối. Những hành động điển hình nầy, cọng thêm với nhiều thành tích tự nguyện làm tay sai VC khác của cán bộ MT khiến tập thể hải ngoại kết án họ là công cụ của CSVN rồi xa lánh. Thế mà họ lại đứng trong chủ động Ủy Ban Bảo Toàn Đất Tổ thì mấy ai tin được.

 

Ngoài ra, một điều đáng ngạc nhiên, là theo đúng tinh thần của chương trình phổ biến trong thông cáo báo chí, thì sau phần nghi thức khai mạc, giới thiệu quan khách tham dự, hội nghị sẽ được nghe lời phát biểu và chúc mừng từ quốc nội gửi tới. Sự kiện nầy hé lộ cho ta thấy, đảng VT đứng ra tổ chức «Bảo Toàn Đất Tổ» là làm theo đơn đặt hàng của bạo quyền Hà Nội. Ý CSVN muốn sử dụng đảng VT đứng ra vận động hải ngoại lên tiếng phản đối Trung Cộng, giúp Hà Nội có cớ dễ dàng thương lượng xin TC giảm bớt phần nào áp lực trong vụ lấn chiếm đất đai Việt Nam hiện nay. Do đó, khi nghe tập thể Người Việt hải ngoại lên tiếng phản đối TC, thì đã có nhiều đảng viên cộng sản ở quận Cầu Giấy Hà Nội nhại giọng chế diễu bọn đương quyền Hà Nội nói với Bắc Kinh: «Xin các Ngài (TC) giảm bớt đòi hỏi và nới tay cho, chúng con cũng muốn làm vừa lòng các Ngài lắm, nhưng bọn phản động hải ngoại nó quậy quá không tiến hành được như ý các Ngài, mong các Ngài cứ từ từ nhé.»

 

Riêng cái mục chúc mừng của quốc nội đũ khiến nhiều người thắc mắc và tự hỏi, bạo quyền CSVN hiện nay là một chế độ công an trị, mọi phương tiện thông tin liên lạc đều do nhà nước kiểm soát; phản gián cộng sản từng tìm phương pháp ngăn chặn mọi tin tức của chế độ không để tin tức bị rò rĩ ra ngoài, cụ thể là chúng đã nhờ chuyên gia Pháp sử dụng phương tiện điện tử tối tân nhứt lập ra một bức tường lửa để khống chế hệ thống internet cũng như e-mail, không để tin tức trong nước bị tiết lộ. Thế thì làm sao lại có chuyện người «từ quốc nội» công khai chúc mừng và phát biểu đến hội nghị, đó quả thật là một chuyện quá hoang đường. Điều nầy cho thấy, Hội Đồng Việt Nam Bảo Toàn Đất Tổ đã làm theo lệnh của cộng sản Hà Nội, nên hai bên quốc nội và hải ngoại mới hoạt động nhịp dàng và «đồng bộ» như thế.

 

Sở dĩ Hà Nội sử dụng Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam trước đây, đứng ra tổ chức HĐVNBTĐT Kỳ I năm 2002, và đảng Việt Tân trong HĐVNBTĐT Kỳ II vào năm 2004 vì chúng biết là đảng VT tuy bị mang nhiều tai tiếng, bị tập thể Người Việt Tị Nạn hải ngoại bất tín nhiệm và tẩy chay, nhưng dù sao đó cũng là một tổ chức từng có nhiều kinh nghiệm, đặc biệt có tài dụ dỗ phỉnh gạt.; hơn nữa MT vốn có sẵn người, lắm tiền bạc, đầy đũ phương tiện và ưu thế nhất là có nhiều cán bộ dày dạn kinh nghiệm mà Hà Nội đã cài sâu trong tổ chức, vì thế Hà Nội đã ủy cho đảng VT đứng «lãnh thầu», đóng vai cò mồi để vận động đồng bào hải ngoại; dùng tình tự dân tộc đánh động lòng yêu nước của tập thể Người Việt ở xa quê hương, đang bị đau xót trước việc đất đai của tổ tiên bị TC xâm lấn; người dân Việt Nam bị Trung Cộng giết. VC rõ biết, khi MT lên tiếng kêu gọi chắc chắn một số người vì tình yêu quê hương đồng bào sẽ đi biểu tình vận động quốc tế lên tiếng làm áp lực TC, đồng thời phản đối hành vi cướp đất giết người của kẻ thù Phương Bắc, và nhờ thế hải ngoại một phần nào sẽ đở đòn giùm cho bạo quyền cộng sản trong nước.

 

Ủy Ban Bảo Toàn Đất Tổ theo chiều hướng trên đã cụ thể chứng minh, đảng VT hăng hái tiếp tay với đương quyền Hà Nội mục đích là để giảm bớt sức ép của TC, họ giúp Hà Nội gở được thế bí vì, nếu xảy ra hoàn cảnh bi đát không thể tránh được việc TC gây hấn bằng võ lực, thì đã có đảng VT, một tổ chức đang muốn đóng vai đối lập cuội nhảy ra nhân danh những người yêu nước đóng góp sức người và của tiếp tay cho CSVN chống TC. Việc nầy đưa tập thể hải ngoại ở vào thế tiến thoái lưỡng nan:

 

– Do «máu chảy ruột mềm», nếu hải ngoại nghe lời đảng VT tiếp tay với Hà Nội, tức phải hy sinh xương máu và tài sản, nhảy vào trậïn chiến tiếp sức cho CSVN được tiếng chống lại TC, là tự nguyện không những đở đòn cho CSVN mà còn thêm nanh tăng vuốt cho bọn ác quy bám quyền.

 

– Còn nếu mình không nghe lời kêu gọi của đảng VT, cụ thể là không tham gia biểu tình chống TC, thì Việt Cộng (VC) sẽ rêu rao rằng, bọn hải ngoại chỉ là một bọn hèn, chúng chỉ biết đánh võ mồm, chứ đụng chuyện thì nó lánh mặt chẳng giúp đở gì; chúng là bọn tham sinh úy tử nên đâu dám xông vào chổ nguy hiểm. Cuối cùng, nếu không còn gì để dâng thêm làm vừa lòng quan thầy TC, thì cộng sản lại lùa dân đi làm bia đở đạn, lại tiếp tục hy sinh xương máu của người dân Việt Nam lương thiện, cộng sản lại giả vờ chiến đấu chống TC và lấy lại chính nghĩa là «cứu nước» để rữa đi những tội ác mà chúng đã vấy máu đồng bào hơn nửa thế kỷ qua, đồng thời lên án hải ngoại.

 

Thái độ của đảng VT trong những cuộc biểu tình chống TC vừa qua đã chứng minh điều đó. Một mặt họ kêu gọi đồng bào hải ngoại đi biểu tình phản đối trước Tổng Lãnh Sự Quán TC, nhưng họ đã tính kỷ, đồng bào hải ngoại một khi đã tham gia biểu tình thì không những sẽ phản đối TC, mà còn nguyền rũa luôn bọn VC, vì ai cũng biết CSVN chính là kẻ tội đồ của dân tộc, bọn người đã bán đất dâng biển cho TC. Nếu sự việc đó xảy ra ắt là mất mặt cộng sản Hà Nội, không lợi cho đảng VT. Do đó dù, ở đâu , bất cứ địa phương nào có biểu tình chống TC thì người ta chẳng tìm ra được một bóng dáng cán bộ nào thuộc đảng VT, họ chỉ núp trong bóng tối, lấy danh nghĩa Ủy Ban Bảo Toàn Đất Tổ kêu gọi đồng bào biểu tình chống TC, còn bản thân họ thì lánh mặt, vừa tránh ngừa không để mất lòng cộng sản Hà Nội vừa nêu cao danh nghĩa, chống Trung Cộng Bảo Toàn Đất Tổ như VT rêu rao.

 

– Chúng ta cũng rõ biết là tiếng kêu cứu và phản đối của tập thể Người Việt Tị Nạn hải ngoại chắc chắn được quốc tế đồng tình, và dưới mọi hình thức ắt dư luận thế giới sẽ yểm trợ nguyện vọng của chúng ta, nhờ đó CSVN có cớ để thương lượng với Trung Cộng xin nhẹ tay đối với bọn đương quyền CSVN. Tuy nhiên, chúng ta hãy nhận định rõ:

 

Hà Nội vốn mang nhiều nợ nần với TC; nhận viện trợ của TC từ khẩu súng, viên đạn đến lương thực, thậm chí đến đôi dép râu. Nợ quá nhiều thành phải trả, không trả nổi thì đành lấy đất dâng biển để trừø nợ. Lãnh thổ có bị cướp đoạt, điều đó đối VC chúng đâu cần để ý ,vì có mất thì nhân dân thiệt thòi chứ chúng có rụng sợi lông chân nào đâu mà chúng lo. Do đó, kẻ gây nên tội là bạo quyền Hà Nội, và TC thì như cụ Lý Đông A trước đây từng khẳng định: «kẻ thù Phương Bắc là tối hậu địch nhân của nhân dân Việt.» Cũng nên nhắc lại kinh nghiệm lịch sử cận đại để chứng minh: Trong cuộc kháng chiến chống Pháp vào những năm 1945-1946, nhân dân Việt Nam đã hy sinh, đóng góp không những tài lực vật lực và đổ quá nhiều xương máu, không những thế, VC còn tìm cách bóc lột bằng cách bày ra tuần lể đồng, tuần lễ vàng để vơ vét tài sản của nhân dân. Thế mà khi kháng chiến thành công, mà kháng chiến lại do chúng làm đầu nậu nên chúng dành hưởng trọn và chỉ biết nghĩ đến quyền lợi đảng, còn nhân dân là đối tượng mà chúng trở mặt hảm hại .

 

III- Bảo Toàn Đất Tổ Như Thế Nào?

 

Khi thỉnh giáo một vị thâm nho về ý nghĩa của hai chữ Bảo Toàn, và sau khi được chiết tự thì vị này đã giảng giải, Bảo tức bảo vệ; Toàn, tức là sự toàn vẹn; dùng sức lực để bảo vệ lãnh thổ được vẹn toàn. Và, bảo toàn là cố giữ cho được những gì mình đang kiểm soát và có trong tay. Với sự giải thích nầy, người viết thay mặt một số độc giả xin hỏi đảng VT và những vị trí thức khoa bảng trong Ủy Ban: Quý vị bảo vệ lãnh thổ chăng? Bảo Vệ cách nào? Bỏ tiền ra chuộc lại những vùng đất và biển đã mất như triều Nguyễn trước đây muốn bỏ tiền chuộc lại các tỉnh Miền Đông và Miền Tây Nam Việt? Hay thậm chí sử dụng võ lực, xua mấy vạn quân kháng chiến ma của Hoàng Cơ Minh đánh TC mà chiếm lại?

 

Mong quý vị cho biết. Riêng chúng tôi thì đã rõ bọn CSVN hiến đất, dâng biển là để trả số nợ khổng lồ mà TC đã giúp VC trong hai cuộc kháng chiến giết đồng bào, chống thực dân Pháp và đánh đuổi đế quốc Mỹ. CSVN đã tự nguyện hiến đất dâng biển cho kẻ thù Phương Bắc trên giấy trắng mực đen là để trả nợ, thì Ủy Ban làm cách nào lấy lại nó, nói chi đến việc bảo toàn cho khỏi mất. Ngay, cả phần đất chiến lược rất quan trọng bị mất mà đương quyền cộng sản Hà Nội còn chủ trương dấu nhẹm không cho nhân dân biết trừ một vài viên chức cao cấp của chế độ tỉ dụ «Khu Hand-Off Area».

 

Trong quyển Bạch Thư của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (CSBắc Việt) tố cáo Trung Cộng viết bằng tiếng Pháp dưới tựa đề là «La vérité: Sur les relations Vietnamo-Chinoise durant les trente dernières années» ấn hành và phổ biến vào năm 1979 và được thu hồi ngay khi Bắc Kinh chấp nhận lời cầu khẩn của Hà Nội xin nối lại bang giao với điều kiện tiên quyết của Bắc Kinh là phải loại ngay Nguyễn Cơ Thạch, Ủy Viên Bộ Chính Trị, Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao ra khỏi hệ thống quyền lực, thì Hà Nội buộc phải thu hồi quyển Bạch Thư; (nhưng chúng tôi còn giữ lại một bản) trong quyển Bạch Thư đó viết rõ: «Kể từ ngày18-1-1974, Bắc Kinh đã ngang ngược cưỡng chiếm một vùng biển rộng tới 20.000 km2, ở phía tây đảo Bạch Long Vĩ và Trung Quốc đặt tên là Tây Thủ (West Hand) rồi khoanh vùng trên hải đồ là khu «Hand-Off Area», cấm không một ai được bén mãn khu vực nầy ngoài tàu nghiên cứu tìm kiếm dầu khí của hảng Mobil Oil, Mỹ. Xin nhớ, trong hiệp ước phân định Vịnh Bắc Bộ mặc dầu phần biển Việt Nam bị mất quá nhiều, nhưng đảo Bạch Long Vĩ vẫn thuộc của ta; thế mà TC vẫn ngang ngược tiếp tục chiếm cứ khu Tây Thủ, tức khu vực phía tây đảo BaÏch Long Vĩ phần biển của ta, lý do khu vực nầy có nhiều túi dầu khí mà trũ lượng ước tính rất cao.

 

Các ngư phủ Việt Nam do nhà đương quyền cộng sản không công khai thông báo phần đất bị mất, họ đi lạc vào phần đất bị TC cưỡng chiếm mà không hay biết nên bị TC nổ súng giết chết. Đây không phải lần đầu, mà đã nhiều lần ngư phủ Việt Nam bị TC tàn sát, nhưng cộng sản Hà Nội vẫn cố ém nhẹm. Sựï kiện ngày 8-1-05 khi TC giết 9 ngư phũ Việt Nam và bắt đi một số người khác nếu không nhờ truyền thông quốc tế đặc biệt là của Nhật, thì CSVN đâu có dám mở miệng phản đối lấy lệ. Vậy chúng tôi xin hỏi Ủy Ban Bảo Toàn Đất Tổ, phần đất và biển bị mất mà đương quyền cộng sản dấu không dám phổ biến, thì dựa vào đâu, tài liệu nào để quý vị bảo vệ cho toàn vẹn lãnh thổ. Lãnh thổ nào còn mà bảo vệ?

 

IV- Ảnh hưởng của giới trí thức tại hải ngoại

 

Chúng ta đã bị mất mát quá nhiều.Trong nước đất đai lãnh thổ của tổ quốc bị «dâng» đi, tại hải ngoại thì biết bao tinh hoa, chất xám vì háo danh và sợ người ta quên mình, nên cứ như những con thêu thân lao mình vào những tổ chức bất chính để bị thui chột. Sự có mặt của giới nầy trong các tổ chức được gọi là «chính phủ lưu vong», «kháng chiến ma», «chiến khu giả» không những làm hàng ngũ gọi là trí thức và tuổi trẻ dễ bị lầm lẫn, mà còn làm cho bầu không khí chính trị tại hải ngoại bị vẩn đục, khiến mọi người nghi ngờ lẫn nhau vô cùng tai hại đến công cuộc đấu tranh dân chủ, nhân quyền và tự do cho nhân dân trong nước.

Thử hỏi, với một tổ chức bị nhiều tai tiếng bịp bợm lường gạt như đảng VT trong khi họ đứng ra nhận thầu Ủy Ban Bảo Toàn Đất Tổ, một «dịch vụ» được dùng để đở đòn cho bạo quyền Hà Nội, thế một số các nhà tự nhận đại trí thức khoa bảng như thạc sĩ Nguyễn Cao Hách, bác sĩ Nguyễn Tường Bách và luật sư Nguyễn Hữu Thống, một luật sư nổi tiếng chống cộng và có cả mạng lưới nhân quyền v.v. lại tự nguyện chui vào cái «rọ» của tổ chức đó, thử hỏi làm sao đồng bào ta không bị lầm lẫn.

 

Với giáo sư Nguyễn Cao Hách, quả thật chúng tôi không xa lạ gì tác phong của ông; đường đường là một bậc đại trí thức, rất được kính nể trong nước; ra đến hải ngoại ông sợ người ta quên mất tên tuổi, nên gặp dịp để được người ta nhắc nhở, là ông sẵn sàng «dấn thân», tỉ như trước đây khi nghe Nguyễn Gia Kiểng và nhóm Thông Luận đề cao Nguyễn Hộ, một tên đồ tể cộng sản, thế là các vị giáo sư thạc sĩ Nguyễn Cao Hách, thạc sĩ Vũ Quốc Thúc và luật sư Nguyễn Hữu Thống bèn vội vả theo lời kêu gọi của tiến sĩ Nguyễn Bá Long ở Canada đứng lên suy tôn Nguyễn Hộ làm lãnh tụ lúc lập Mặt Trận Dân Chủ chống CSVN cùng phổ biến «thư ngõ» (giả) và lời hiệu triệu của tên Nguyễn Hộ, nhưng chẳng may, Nguyễn Hộ lại thanh minh cải chính : «mấy người muốn thì mấy người làm, tui chẳng hề có thư ngõ hay hiệu triệu và cương lĩnh gì ráo trọi, tôi chỉ biết ủng hộ Sáu Dân, (tức thủ tướng VC Võ Văn Kiệt)»thế là cả đám bị vỡ mặt. Những vị «trí thức» loại nầy, chúng tôi không lạ. Nhưng với bác sĩ Nguyễn Tường Bách, là một nhà trí thức, một gia đình vọng tộc về văn hóa, vừa là một nhà cách mạng. Năm 1945 là một lãnh tụ trẻ nhất của Việt Nam Quốc Dân Đảng từng là thủ lãnh Việt Nam Thanh Niên Đoàn, một tổ chức ngoại vi cốt cán của Việt Nam Quốc Dân Đảng, thế mà ông nhẩn tâm hủy bỏ tất cả, tự nguyện tiếp tay đánh bóng một tổ chức bất chính như đảng VT thật là khó hiểu?

 

Phải xác định, những vị nầy không phải là phường háo danh; họ đã có chí học hành đạt thành quả cao như thạc sĩ Hách, suốt đời hoạt động chính trị và cách mạng như bác sĩ Bách ; chúng tôi đề nghị không nên gọi là «trí thức « mà nên gọi là học thức. Lý do: vì khoa bảng mà thức, chứ không phải vì tâm tư trí tuệ.

 

Nhân dân ta từ trước vốn đã chịu ảnh hưởng quá nhiều của các vị học thức khoa bảng. Trước đây, nếu không có những vị đại trí thức như tiến sĩ Nguyễn Mạnh Tường,(2 bằng tiến sĩ ), Trần Đức Thảo, thạc sĩ triết học, đặc biệt bác sĩ Nguyễn Khắc Viện dù thân phụ của ông ta là cụ Thượng Thư Nguyễn Khắc Lễ bị cộng sản giết hại, thế mà Nguyễn Khắc Viện vẫn mù quáng chạy theo giúp cộng sản. Nếu không có những người nầy đem hết uy tín và ảnh hưởng làm vai trò lôi kéo trí thức giúp CSVN thì đâu chúng dễ đạt được thành công để hại dân hại nước. Bây giờ cũng vậy, nếu các vị trí thức khoa bảng có uy tín mà cứ chường mặt vào trong các tổ chức lưu manh chính trị ắt vận mệnh dân tộc và tiền đồ tổ quốc còn lâu mới được hanh thông được.

 

Than ôi! Còn đâu kiếm được một vị trí thức yêu nước như Nguyễn Trãi, người đã hết lòng phò vua giúp nước trong cuộc kháng chiến chống giặc Minh; tìm đâu ra được một Phan Bội Châu, một Phan Chu Trinh trong đấu tranh chống thực dân Pháp để mở mang dân trí và canh tân đất nước. Qủa thật như Nguyễn Trãi trong Bình Ngô Đại Cáo đã than :»Nhân tài như lá mùa thu.»

 

V- Thái độ của đảng Việt Tân

 

Quả thật chúng tôi không muốn tranh cải và làm phật lòng khi viết những bài liên quan đến những sai trái của MT và đảng VT. Nhưng vì tình tự dân tộc, mặt khác do vận nước nổi trôi, mà MT cũng như đảng VT lại đang hô hào tranh đấu để cứu nước nên chúng tôi đành phải viết để nói lên sự thật. Hoạt động chính trị thì tổ chức nào chẳng vấp phạm điều sai lầm; sửa sai là việc cần thiết. Thất bại không quan trọng mà can đảm tiếp tục sự nghiệp đấu tranh mới là điều đáng quý. Nghĩ vậy nên chúng tôi đã can đảm nói thật để đóng góp phần xây dựng; biết rằng «sự thật mất lòng». Nhưng thái độ của VT trái hẳn như sự hiểu biết của chúng tôi, họ hành xử theo đúng lò cộng sản. Thay vì đưa ra những lý luận sắt bén để bẻ gảy những lời phê bình hữu lý, thì họ lại gán cho là «quậy và phá hoại», rồi sử dụng thủ đoạn hạ cấp, dùng đám lâu la, cò mồi thiếu giáo dục nhắn gửi trên đài «Tiếng Nước Tôi» hăm dọa chửi bới theo lối côn đồ, bắt chước kiểu :

 

– Joseph Staline, trùm cộng sản Nga Xô Viết khi bị tòa thành Vatican phê bình sự dã man tàn bạo của chế độ Xô viết, Staline đã ngạo mạn hỏi vị Giáo Hoàng Pio XII : «Liệu ông có bao nhiêu sư đoàn mà dám góp ý.»

 

– Nikita Krouchev, tổng bí thư đảng cộng sản Nga, khi bất bình về một phán quyết của Đại Hội Đồng Hội Đồng LHQ, bèn dở thói côn đồ cởi giầy đập bàn phản đối.

 

– Láu cá, cải chày cải cối như Võ Đông Giang và mấy tên cán bộ cộng sản trong Ủy Ban Liên Hợp Quân Sự 2 bên.

 

Trong 4 lần thay mặt chính phủ Việt Nam Cộng Hòa hướng dẫn Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến «ICCS», đi vào mật khu Mây Tào; Bời Lời và Lộc Ninh để trao đổi tù bình (ICCS= International Comission for Control&Survey) thì bọn VC cũng rập đúng khuôn mẫu; không xảy chuyện gì thì thôi, sai trái bị chỉ trích lại dở thói du côn phá vở cuộc họp có tính cách nhân đạo. Thái độ cán bộ đảng VT y hệt bạo quyền CSVN.

 

Sau loạt bài nói về đảng VT thì trước hết, họ cử người đến nhà trực tiếp hăm dọa cảnh cáo đòi chặt tay tác giả không cho viết; thứ đến dùng đài Tiếng Nước Tôi, là một công cụ của đảng VT để xỉ vả, khống chế những ai trái ý họ. Cụ thể là ông Lê Thanh Tùng đã công khai hăm dọa trên đài TNT rằng : «Ông PNS rồi đây sẽ ân hận về những lời phát biểu vừa qua». Không biết ông Lê Thanh Tùng sẽ sử dụng vũ khí nào đây để «làm thịt» tác giả? Dao găm, lựu đạn hay mả tấu. Chúng tôi nghĩ nếu đúng như lời phát biểu của ký giả Minh Ngôn cách đây mấy năm khi tiết lộ trên đài về lý lịch của ông Lê Thanh Tùng, chắc ông sẽ thích dùng mả tấu cho đúng nghề. Riêng về ông “tổng bí thư” “Lý Thái Hùng” thì quá nóng nảy và thiếu suy nghĩ!

 

Ai đời nước Mỹ đang lo chống khủng bố, mà ông lại theo bước chân bọn khủng bố, hô hào tẩy chay và hăm dọa cô lập PNS, theo ý của ông, tác giả dám viết về những xấu xa của đảng VT là phá hoại và quậy. Xin hỏi ông Lý Thái Hùng:

 

– Tố cáo trò bịp bợm dấu nhẹm cái chết ông Hoàng Cơ Minh để tiếp tục thu tiền kháng chiến. Chết 14 năm rồi mới khai tử là nghĩa làm sao?.

 

– Giổ tổ lại đổi thành ngày Quốc Khánh. Muốn phế đi ngày nhớ công ơn của tiền nhân dựng nước.

 

– 30-4, Ngày Quốc Hận lại biến thành Ngày Tự Do; Ngày báo hiếu mẹ cha. Bị phê bình lại quanh co đổi thành Ngày Đòi Tự Do, không ngoài mục đích là muốn giúp VC giả bộ xóa bỏ hận thù. MT ắt quên, VC miệng nói thế chứ nào có tha cho mình đâu mà xóa hận thù.

 

– Ngờ nghệch không biết thế nào đảng là tổ chức chiến lược, mặt trận là bộ phận chiến thuật, cái gì trước, cái gì sau.

 

– Làm chính trị mà không học hỏi, không biết thế nào là Canh Tân và Cách Mạng. Đã muốn làm cách mạng, tức là triệt để. Làm gì có chuyện vừa canh tân, vừa cách mạng.

 

– Nói xạo và cương ẩu, ở cương vị «tổng bí thư» mà phát ngôn bừa bải khi trả lời phỏng vấn, nói «là chỉ tìm cách lật đổ CSVN rồi ai muốn gì thì làm; đảng VT chỉ lo canh tân đất nước thôi.» Thử hỏi không nắm giữ được chính quyền thì lấy đâu phương tiện và có thế và lực để vận động quần chúng thi hành đường lối và chính sách của đảng để canh tân giúp dân cứu nước. Mong ông tổng bí thư nên học lại bài học chính trị căn bản để khỏi làm trò hề mà người ta chê cười.

 

Phải chăng, bất cứ ai nêu đúng những sai trái của MT cũng như đảng VT đều là quậy rồi kết tội họ là quậy và phá hoại để rồi ngài “tổng bí thư” và đảng tìm cách thủ tiêu?

 

Chúng tôi sẽ tiếp tục vạch trần những âm mưu đen tối của đảng VT trong những ngày tới, biết rằng đây là một công việc cực kỳ nguy hiểm.

 

PNS.

 

http://tinparis.net/vn_index.html

LÝ TỐNG, ANH HÙNG RẢI TRUYỀN ÐƠN

LÝ TỐNG, ANH HÙNG RẢI TRUYỀN ÐƠN

 

– Kim Âu –

 

Việc Lý Tống biệt dạng cả tháng trời rồi từ Nam Hàn gọi điện thoại về báo cho một số thân hữu về cái gọi là “Ðiệp vụ Phạm Hữu“ kèm theo một bản tường trình (báo công) đuợc tung lên diễn đàn khiến những bậc thức gỉa chán ngán lắc đầu trước cái trò bịp bợm lộ liễu, qua ngôn từ nhố nhăng, và vài hình ảnh vớ vẩn mà bất cứ một kẻ nhàn du nào cũng có thể chụp được. Ðọc qua20cái gọi là bản tường trình (Tường trình cho ai? Ai cần biết mà tường trình?), người ta chỉ thấy toàn là những kế hoạch dự định thực hiện với ngôn từ khoa trương hết cỡ (nhưng “trăm voi chẳng được bát nước sáo”) để nói về một vụ mướn phi cơ taxi để rải truyền đơn loanh quanh Seoul không thành và theo lời của Lý ta tự kể cho thấy phi cơ phải đáp khẩn cấp xuống phi trường (nhưng có đáp khẩn cấp hay đáp tà tà cũng không thay đổi được kết quả).

 

Rời Seoul, Lý Tống bay về Washington D.C. tại đây Lý Tống được ông Bùi Dương Liêm phỏng vấn đưa lên truyền hình. Kết qủa của màn xuất hiện đó chẳng thuyết phục được ai chịu móc túi bố thí vì đứa trẻ lên năm cũng không tin những gì đương sự phát biểu.

 

 

Lý Tống trở về San Jose trong sự ghẻ lạnh của mọi người.Vì trong thời gian Lý Tống còn ở D.C, tại San Jose một chuyện xảy ra khá bất ngờ.

 

Do khó chịu trước những trò bịp bợm, ăn mày, móc túi cộng đồng lâu nay của Lý Tống và bọn gian nhân hiệp đảng với Lý Tống. Một ông Chủ tịch cộng đồng tại San Bruno? Ông Charlie Lý đã gửi thư hỏi Lãnh sự quán Nam Hàn ở San Francisco về những sự việc nằm trong “bản tường trình” đầy những chuyện khóac lác của Lý Tống do đồng bọn phát tán trên mạng.

 

 

Mấy ngày sau ông Charlie nhận được lá thư trả lời của ông Lãnh sự Nam Hàn cho biết, ông ta đã gọi về địa phương để tìm hiểu nhưng không hề có trường hợp nào như Lý Tống kể.

 

Ðể giải thế bí, Lý Tống vội chộp lấy một bài viết diễu cợt anh ta đăng trên báo Mercury News San Jose xem như một bằng chứng để củng cố vai trò “ANH HÙNG RẢI TRUYỀN ÐƠN” của mình.

 

Tiếp theo, Lý Tống tìm gặp lãnh sự Nam Hàn để cật vấn với hy vọng lời đe dọa đây là một “defamation case” sẽ làm cho ông lãnh sự Nam Hàn rút lại ý kiến của ông ta.

 

Lý Tống quen chơi trò hủi là hù dọa, làm tiền nên quên rằng ông lãnh sự này đâu có ganh ghét, đố kỵ gì với Tống để phải nói xấu Tống. Ông ta chỉ lập lại những gì ông ta đã được địa phương nơi Lý Tống xem như sân khấu của tuồng cải lương “Ðiệp Vụ Phạm Hữu” trả lời. Sự thật chỉ có thế, ông ta không thể nào làm khác hơn.

 

Rốt cuộc hành vi áp lực của Lý Tống chỉ có tác dụng làm xấu người Việt Nam trước một dân tộc khác. Trong sự việc nêu trên, người đi tìm cách kiểm chứng nguồn tin và vị lãnh sự nhiệt tình đáp ứng yêu cầu của một ngoạị nhân là những người lương thiện. Nếu Lý Tống là người lương thiện, có chút lòng tự trọng dân tộc tối thiểu thì không việc gì phải nhảy nhổm để dở trò ăn vạ. Chuyện đâu còn đó. Chẳng phải đến giờ phút này Lý Tống vẫn đang nổ lạch tạch khi đưa ra những điều kiện bất khả thi về một chuyến đi tìm hiểu sự thật hay sao?

 

Nhưng Lý Tống đi Nam Hàn hay không đi, chuyện đó không có gì quan trọng nữa…..

 

 

Trước đây người quốc gia chúng ta hay chế diễu bọn cộng sản về một cái xã hội “ra ngõ gặp anh hùng”. Thời đánh Pháp thì có “anh hùng kéo pháo, anh hùng lấp lỗ châu mai”. Sau ngày chia đôi đất nước thì ở miền Bắc sinh ra loạn anh hùng, anh hùng lao động, anh hùng lực lượng nhân dân vũ trang, anh hùng làm phân bón (nôm na là làm bèo hoa dâu, gánh cứt cũng anh hùng).

 

Những tưởng một khi đã biết cười vào “cái trò phong anh hùng vớ vẩn” đấy là người ta biết được ý nghĩa cao cả của mấy chữ “anh hùng, anh thư” (quý vị thử đếm xem qua mấy nghìn năm lịch sử dân tộc ta có được bao nhiêu anh hùng, anh thư?) để dùng cho đúng giá trị của ngôn ngữ, nhưng thật không ngờ, ngày nay ở hải ngoại mấy chữ “anh hùng, anh thư” cũng đi vào tình trạng lạm phát đến mức khủng hoảng.

 

Trở lại cái gọi là “mission impossible” “Ðiệp Vụ Phạm Hữu” của Lý Tống vừa qua, xét về thực chất đó chỉ là một tuồng cải lương “bổn cũ soạn lại”. Theo trình tự diễn tiến, vào tuồng là trò rải truyền đơn để gây sự kiện, sau đó đến nhiệm vụ của những cái loa dương thanh là phải mở hết công suất ca tụng việc rải truyền đơn đó có tác dụng hơn cả bom nguyên tử khiến Bắc Bộ Phủ rung chuyển và cái hố xí hai ngăn ở Ba Ðình chứa cái « thây ma chết thối của hồ già » sắp xụp đến nơi. Và cuối cùng chắc chắn phải đến màn tổ chức quyên góp, móc túi đồng bào để thu tiền bỏ bị. ……

 

Thực ra việc Lý Tống rải truyền đơn đó chỉ là “trò gãi đít Việt Cộng” chẳng có mảy may tác dụng nếu không muốn nói chỉ tạo điều kiện cho bọn cộng sản áp chế những tổ chức đấu tranh và đồng bào quốc nội.

 

Quý vị nào mê cuồng cái trò hề của Lý Tống nên nhớ ngày chia đôi đất nước 20 – 7 – 1954 đến năm 1975, hàng trăm nghìn tấn truyền đơn các loại với nội dung sâu sắc đã phủ trắng Trường Sơn, đã rải thảm trên các nông trường, công trường quốc doanh từ Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình.Truyền đơn rải từ phi cơ, truyền đơn rải bằng hải thuyền, bằng bè cao su. Không chỉ có truyền đơn mà còn cả radio, qùa cáp đủ loại. Không chỉ truyền đơn, qùa cáp mà tiếp sức còn cả mấy đài phát thanh như Tự Do, Gươm Thiêng Ái Quốc với những chương trình phục vụ chính sách tâm công hết sức thuyết phục nhưng cũng chưa thể là chất xúc tác để tạo thành một cuộc nổi dậy toàn diện.

 

Thời điểm đó, chúng ta còn cả một thể chế Việt Nam Cộng Hoà vững chắc với đầy đủ cơ sở và điều kiện để tiếp đón, đãi ngộ những người cộng sản phản tỉnh nhưng kết qủa .. là dân tộc Việt Nam có một cộng đồng hải ngoaị tỵ nạn cộng sản rải rác khắp năm châu. Vì đâu? Chúng tôi tin rằng ai cũng thừa hiểu.

 

Thực tế của lịch sử đã dạy cho chúng ta bài học rõ ràng như vậy thì thử hỏi vài chục ngàn hay cho thêm đến vài trăm ngàn truyền đơn bằng hai đầu ngón tay của Lý Tống với nội dung bá láp, bá xàm thì có tác dụng gì?

 

 

Thật ra sau chuyến đi Nam Hàn vừa rồi nếu đương sự biết im đi, đừng bày trò tường trình và thông báo thì mọi chuyện cũng lắng xuống nhưng với một con người tham lam tới mức nhìn thấy tiền trong túi người khác cứ tưởng là tiền của mình bị mất đi, hoang tưởng tới độ tự ôm hết các nhân vật siêu nhân, quái nhân, dị nhân trong những phim, truyện gỉa tưởng vào mình như Lý Tống thì đâu chịu nằm yên khi phần quan trọng CÓ TÍNH CHÂT SINH TỬ nhất của kế hoạch là việc làm tiền bằng cách quyên góp bị hỏng ngay từ trong trứng nước.

 

Bởi thế Lý Tống đăng đàn dở giọng côn đồ, cãi chầy, cãi cối, thách thức, “yes no” với những điều kiện bất khả thi để dẫn đến một kết cuộc huề vốn. Theo chúng tôi tất cả mọi người nên công nhận một sự thật là: Lý Tống đã có đi Nam Hàn.

 

Sau đó từng quý vị tự trả lời những câu hỏi sau đây, quý vị sẽ tìm thấy kết luận thỏa đáng.
Lý Tống đi Nam Hàn để làm gì? Làm như thế nào? Kết quả ra sao?.Việc đi Nam Hàn như vậy có đáng được gọi là “mission impossible” hay không?

 

Khi đọc cái gọi là bản tường trình của Lý Tống từ Nam Hàn, quý vị nên gạt bỏ hết những ngôn từ khoa trương, những kế hoạch hoang tưởng (những lá bài mặt không có thật), để rút ra cốt lõi của sự việc đối chiếu với thực tế quý vị sẽ thấy rõ diễn biến sự việc như sau: Một công dân Hoa Kỳ gốc Việt tên tự xưng là Lý Tống mua vé phi cơ sang Nam Hàn để rải truyền đơn ở Seoul.(việc rải truyền đơn ở một quốc gia như Nam Hàn không phải là một hành động phạm pháp). Ở Seoul được mấy ngày, sau đó anh ta có bay đến Ðài Bắc và rải bớt một nửa truyền đơn mang theo. Kết qủa được anh ta tường trình là thấy một số công nhân vệ sinh đang quét số truyền đơn (đương nhiên họ xem mớ truyền đơn đó chỉ là là rác rưởi).

 

Sau đó anh công dân Hoa Kỳ gốc Việt trở lại Seoul, thay vì làm việc có hiệu qủa hơn bằng cách cuốc bộ phát tận tay khách bộ hành, hay thuê taxi để rải truyền đơn vào ngày Hố Cẩm Ðào đến Seoul, anh ta lại đi tìm mướn một chiếc phi cơ nhỏ để làm công việc đấy. Kết qủa “xôi hỏng bỏng không” chẳng ra cái tích sự gì.

 

Sự việc chỉ có thế. Ðó là thực chất của cái gọi là “Mission impossible” của Lý Tống! (TẨY XẤT)

 

 

Với bản chất của Lý Tống, anh ta có thể tự kể lể, “thêm mắm, dặm muối và các loại gia vị, hưong liệu” gì thì kệ anh ta hơi đâu cãi làm chi cho mệt.

 

Hãy để anh ta độc quyền mấy chữ “ANH HÙNG RẢI TRUYỀN ÐƠN”.

 

Tính cho đến thời điểm này Lý Tống đã « bốn lần » lên đường thực hiện (mission impossible !!!? RẢI TRUYỀN ÐƠN).

 

Việc rải THỨ TRUYỀN ÐƠN BÁ LÁP của Lý Tống tác dụng thế nào lên đối phương, quý vị cao nhân nào am tường hãy giải thích cho diễn đàn cùng mở mang kiến thức. Biết đâu??!!…
Bởi theo Lý Tống tuyên bố??!!!(lại tuyên bố) chuyến cuối cùng anh hề Lý Tống sẽ đi “Mút Cu”. Hiện nay anh hùng Lý Tống đang giận dỗi vì nhiều người không tin Ðiệp Vụ Phạm Hữu tức Mission Impossible tại Nam Hàn đã làm cho Kim chủ tịch đột quỵ. Không còn ai đứng ra hô hào tổ chức gây quỹ, quyên góp cho Lý Tống nên quyết định rửa tay, không xách ba lô đi“Mút Cu” nữa. Như vậy há chẳng phải uổng phí tài năng của một danh hề lắm sao??!!

 

 

Rốt lại chuyện anh hùng Lý Tống ANH HÙNG RẢI TRUYỀN ÐƠN thực chất chỉ là chuyện anh hề. Thiết tưởng câu chuyện “anh hùng Lý Tống” nên được trả về đúng vị trí của nó.

 

Bởi tự cổ chí kim trên khắp hoàn vũ chẳng có ai đi rải truyền đơn mà thành danh ngoại trừ hai người: Một là “Lý Tống” trở thành “ANH HÙNG RẢI TRUYỀN ÐƠN” và hai là “Nguyễn Quốc Quân”, đảng viên cỡ lớn của Việt Tân nhờ vào việc rải truyền đơn hụt mà trở thành “NHÀ DÂN CHỦ”.

 

Kim Âu

 

http://tinparis.net/vn_index.html

BƯỚC ĐỘT PHÁ CỦA VIỆT GIAN CỘNG SẢN

BƯỚC ĐỘT PHÁ CỦA VIỆT GIAN CỘNG SẢN

 

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

 

Qua vấn đề bọn CS Hànội đem xe ủi tòa Khâm Sứ và đổ đất lấp tượng Đức Mẹ Sầu Bi bên cạnh tòa nhà Khâm Sứ, chúng tôi xin vắn tắt trình bầy mấy nhận xét sơ khởi sau đây:

 

TGM Ngô Quang Kiệt mấy hôm trước hô hào phải có bước đột phá của cả hai bên để giải quyết vấn đề đất đai tại giáo xứ Thái Hà. Ngài TGM chưa đột phá thì bọn VGCS đã đột phá trước bằng cách ủi tòa Khâm Sứ và lấp tượng đài Đức Mẹ. Hành động này mang 2 ý nghĩa rõ ràng và vô cùng quan trọng sau đây:

 

– Thứ nhất, phá cầu, rút ván đối với tất cả mọi thương thuyết hay đối thoại của Giáo Hội.

 

– Thứ hai, công khai thách thức và tuyên chiến với GHCG để nhất định dành phần thắng

 

Nhận định của chúng tôi xin được trình bầy qua các câu hỏi và trả lời sau đây như sau:

 

1/ Tại sao bọn VGCS lai không ra tay hành động tại giáo xứ Thái Hà mà lại làm tại Tòa Khâm xứ là nơi đang tương đối yên tĩnh?

 

Trả lời: bọn chó má VGCS muốn dằn mặt Tòa Thánh Vatican vì cho rằng chính Vatican mới là thủ phạm trong âm mưu gây ra vụ Thái Hà. Chúng đã hết cần nhờ vả đến Vatican rồi, nên trở mặt. Chúng muốn nhắc khéo với Vatican là đừng có “dở trò” đối với chúng nữa: “ta đây không có sợ ai đâu”.

 

2/ VGCS dở trò côn đồ và táo bạo này nhắm mục đích gì?

 

Trả lời: thứ nhất, chúng đánh phủ đầu để gây áp lực đối với các cấp cấp lãnh đạo GH cấp trên các linh mục dòng CCT Thái Hà để áp đảo giáo xứ nhỏ bé này. Thứ hai, chúng đánh thăm dò. Chúng thăm dò đủ mọi thứ: cung cách và các biện pháp đối phó của GH, nhất là chúng thăm dò dư luận quốc tế hầu tính nước đề phòng.

3/ Tại sao VGCS dở trò mất dậy này đối với một vấn đề trọng đại mà việc giải quyết mang tầm mức quốc gia như thế?

 

Trả lời: Chúng muốn khích động giáo dân bạo loạn để có lý do dùng võ lực giải quyết cho xong mọi vấn đề. VGCS đã tích lũy vấn đề giải quyết các công việc quan trọng như thế này từ lâu rồi. Nếu chúng hành động như đảng CS Ba Lan, chúng sẽ thua và mất hết, mất sạch, lại còn chưa chắc đã giữ nổi cái đầu trên cái cổ của chúng nữa. Còn nếu chúng giải quyết theo cung cách của đảng CS Tầu trong vụ Thiên An Môn, chúng sẽ có nhiều phần thắng hơn. Tình hình hiện nay cho phép chúng chọn cách giải quyết tại ThiênAn Môn, và cũng chẳng còn cách nào khác hơn.

4/ Về lợi ích thiết thực, VGCS đưọc cái gì?

 

Trả lời: Nói rằng ủi Tòa Khâm Sứ để làm công viên cây xanh chỉ là nói láo, bịp bợm. VGCS nêu mục tiêu giả để đánh lừa dư luận. Dưới chế độ VGCS, khi đất đai được xử dụng cho mục đích tiện ích công cộng như nhà thương, trường học, công viên v.v. thì không ai có quyền tranh dành vào đó nữa. VGCS hô hoán lập công viên cây xanh tại Tòa Khâm Sứ là vì vậy. Việc đã chấm đút, không ai có quyền khiếu nại gì nữa. Nhưng đó chỉ là chiêu bài bịp. Chúng chỉ ủi bằng các cơ sở đi thôi, còn công viên thì đến khi Hồ Chí Minh sống lại ra trước Tòa Phán Xét của Thiên Chúa chhắc chắn cũng sẽ không có. Mai đây sau khi trời đã yên, biển đã lặng rồi thì bọn VGCS sẽ thay đổi kế hoạch. Ai làm gì được chúng đây? Cả nước VN đã thuộc lòng sách của thằng VGCS rồi. Đừng tin chúng.

 

Có cách nào đột phá để phản đột phá của VGCS không?

 

Khi bọn VGCS đột phá cách giải quyết của chúng, tòa TGM Hànội quýnh quáng gởi đơn khiếu nại lên đảng và nhà nước VGCS. Một phản ứng đối phó vô cùng tiếu lâm và vô ích. Tức cười ở chỗ, như trên chúng tôi đã trình bầy, việc giải quyết vụ Tòa Khâm Sứ nằm trên bình diện quốc gia, trung ương đảng và “chính phủ”, chứ không phải tại ở các cơ quan địa phương Hànội. Giải quyết bằng cách đưa xe ủi san bằng là cách giải quyết từ Bộ Chính Trị VGCS đưa ra chứ không phải do sáng kiến của thành ủy Hànội. Chuyện đã rõ ràng như thế mà Tòa TGM Hànội lại chạy đi kêu cứu, khiếu nại với bọn chóp bu đảng VGCS có tức cười không?

 

Xin các ngài lãnh đạo GH đừng mơ mộng và nói xuông nữa.

 

Xin HY Phạm Minh Mẫn dẹp cái mục kêu gọi đối thoại vớ vẩn của ngài đi cho được việc. Ngài mở mắt cho thật to ra mà nhìn cho kỹ đi kết quả của việc đối thoại bấy lâu nay. Bợ VGCS chỉ hại cho Giáo Hội và Dân Tộc mà thôi. Ngài muốn đối thoại với máy ủi, và có thể súng đạn nữa hay sao mà còn gởi thư kêu goi đối thoại?

 

Xin GM Nguyễn Văn Sang đừng “xin đi tù” nữa. Ngài dỡn chơi kiểu đó là đủ lắm rồi. VGCS nào bắt ngài đi tù? Ngài đùa dỡn lối đó làm buồn lòng con chiên bổn đạo lắm đấy.

 

Xin đức TGM Ngô Quang Kiệt thử đích thân xắn tay áo xuống đường với bổn đạo xem. Ngài thử ra trước cửa tòa nhà Khâm Sứ, đứng đấy mà cầu nguyện xem xe có ủi nổi ngài không? Xe ủi thắng hay ngài sẽ thắng. Xin nhấn mạnh rằng bước đầu này mới chỉ là chiến tranh cân não thôi: Ai có chính nghĩa và dám xả thân vì chính nghĩa, người đó tất thắng. Lịch sử con người xưa nay vẫn thế. Việc đòi đất trước tiên là tranh thủ chính nghĩa chứ đừng vội nói đến chuyện có đòi lại được đất hay không. VGCS nó ủi đức TGM tức là nó muốn ủi sập cái chế độ của chúng nó đấy. Trong khi giáo dân cầu nguyện ngoài đường mưa gió, các ngài đứng trong phòng nhìn qua khe cửa mà cầu nguyện thì coi bộ không mấy hiệu quả.

 

Tại sao HY Jaime Sin của Philippines đích thân xuống đường với đám đông được? Tại sao TGM Pius Scube của Zimbabwe dám hiên ngang đứng trước mũi súng của độc tài Mugabe? Tại sao TGM Oscar Romero của El Salvador lại được Đức Cố GH John Paul II ca ngợi là Servant of God (người đầy tớ của Chúa)? Tại sao đức TGM Nguyễn Kim Điền giám uống thuốc độc do VGCS đưa cho?

 

Không lẽ trong các đấng bậc lãnh đạo của GHVN hôm nay không có nổi lấy một Jaime Sin, hay một Pius Ncube, hay một Oscar Romero, hay một Nguyễn Kim Điền khác? Nếu không thì có phải các ngài đã được ơn Chúa Thánh Thần nên khôn ngoan hơn những vị đáng kính kia không? Hay các ngài sợ không có ai có đủ tài đức để có thể thay thế được các ngài trong chức vụ hiên tại? Đặc tính của lãnh đạo là đi đầu. Xin đừng đi sau và chỉ thích đi bên cạnh người khác.

 

http://www.hon-viet.co.uk/DuyenLangHaTienNhat_BuocDotPhaCuaVGCS.htm

Mở lại hồ sơ CSVN thảm sát 3,157 đồng bào làng BA CHÚC, tỉnh An Giang đêm 18/4/1978

Mở lại hồ sơ CSVN thảm sát 3,157 đồng bào làng BA CHÚC, tỉnh An Giang đêm 18/4/1978

 

Có ai về làng BA CHÚC, gần vùng biên giới Việt- Miên, thuộc tỉnh An Giang, xin hãy ghé thăm nhà mồ Ba Chúc được xây dựng giữa chùa Phi Lai và chùa Tam Bửu được Nhà nước CSVN công nhận là “Di Tích Căm Thù” vào năm 1980, để đánh dấu tội ác man rợ của bọn diệt chủng Pôn Pốt qua 11 ngày (từ 18 đến 29/4/1978) đã xâm lược và sát hại trên 3,000 đồng bào vô tội tại xã Ba Chúc.

 

Nhà mồ hình lục giác, bên trong nhà mồ là một khung hộp kính có 8 cạnh, chỉ còn chứa đựng 1.159 bộ hài cốt được phân loại giới tính, tuổi tác… Sự thật như thế nào? Ai đã ra lệnh tàn sát tập thể trên 3,000 đồng bào vô tội? Có phải tên đồ tể Pôn Pốt ra lệnh cho bọn diệt chủng Khmer Ðỏ giết vì hận thù chủng tộc? Hay tên đồ tể nào khác ra lệnh giết vì nhu cầu phục vụ cho một âm mưu chính trị đen tối nào đó?

 

Ngày 6/4/2004 vừa qua. Nhân dịp báo Toledo Blade đã đoạt giải báo chí Pulitzer về loạt bài phóng sự điều tra về những vụ thảm sát thường dân của một số binh sĩ Hoa Kỳ trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam. Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao CSVN Lê Dũng nói: “Hành động tàn sát dã man thường dân vô tội Việt Nam của một số binh sĩ Hoa Kỳ, trong đó có vụ việc được báo Toledo Blade nêu ra là hành động tội ác, vi phạm luật quốc tế, gây công phẫn trong dư luận. Việc một giải báo chí danh tiếng được trao cho báo Teledo Blade cho thấy công luận Hoa Kỳ đã ghi nhận đóng góp của báo nầy trong việc điều tra, đưa ra ánh sáng những tội ác đã bị che giấu trong nhiều năm, góp phần đem lại công bằng cho các nạn nhân và ngăn chận những tội ác như vậy xảy ra trong tương lai…”

 

Sau khi chúng tôi nhận được lá thư tố cáo tội ác CS Việt Nam giết người tập thể lại làng Ba Chúc của ông Trần H. gởi cho chúng tôi. Lá thơ đề ngày 21 tháng 5 năm 1999. Từ đó, chúng tôi đã âm thầm điều tra, nghiên cứu và phối kiểm các tài liệu trong và ngoài nước, các dữ kiện do những nhân chứng còn sống, hiện đang định cư tại tiểu bang Virginia và Maryland cung cấp… và đã đến lúc chúng tôi phải làm theo lời yêu cầu của ông Lê Dũng, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao CS Việt Nam, mở lại hồ sơ vụ án, đưa “sự cố” nầy ra trước ánh sáng để dư luận Quốc Tế, trong và ngoài nước biết thêm về tội ác tày trời, giết người tập thể còn dã man, khủng khiếp hơn cả Tết Mậu Thân 1968.

 

Nạn nhân gồm cả đàn bà, trẻ con Việt Nam lẫn Cam Bốt bị thảm sát tại các chùa, trường học tại làng Ba Chúc cách biên giới Việt – Miên khoảng 7 cây số, và chỉ trong vòng một đêm tắm máu: 18 tháng 4 năm 1978 (chớ không phải 11 ngày như bọn CSVN rêu rao) số người bị giết chính xác là 3.157 người. Có như thế mới góp phần đem lại công bằng cho các nạn nhân bị lính Mỹ thảm sát trong thời kỳ chiến tranh và các nạn nhân bị lực lượng vũ trang thuộc Quân Ðội Nhân Dân tàn sát tập thể đồng bào sau khi thống nhất đất nước bằng vũ lực.

 

Còn cái dã man, vô nhân đạo nào bằng là bọn CSVN đã đem những bộ hài cốt của những nạn nhân do chúng thảm sát, đem trưng bày trong những hộp kính để gây ảo giác căm thù chủng tộc Việt Nam – Cam Pu Chia; thay vì, đem chôn cất họ tử tế cho phù hợp với truyền thống và đạo lý dân tộc: nghĩa tử là nghĩa tận. Những nguyên nhân chính đưa đến việc Tập đoàn Lãnh đạo Ðảng CSVN đã không ngần ngại tắm máu dân làng Ba Chúc vào đêm 18 tháng 4 năm 1978 như sau:

 

I. TÌNH HÌNH NỘI BỘ VIỆT NAM – CAM BỐT SAU NĂM 1975:

 

Theo sự tiết lộ của Hoàng Tùng, Tổng biên tập báo Nhân Dân và là Ủy viên Bộ Chính Trị Trung Ương Ðảng CSVN: Bắc Bộ Phủ đã có ý đồ chiếm Cam Bốt từ năm 1970 – 1972. Cuối năm 1976, Ðại hội IV Ðảng Lao Ðộng đổi thành Ðảng CS Việt Nam dưới sự giám sát của lý thuyết gia Mikhai A. Suslov, trưởng phái đoàn Sô Viết thì hầu hết Ủy viên trong Bộ Chính Trị đã nối đuôi Lê Duẩn thần phục Mạc Tư Khoa: Võ Nguyên Giáp, Trần Quốc Hoàn, Văn Tiến Dũng, Nguyễn Văn Linh, Ðỗ Mười. Những tên thân Trung Cộng như Lê Ðức Thọ, Nguyễn Duy Trinh, Phạm văn Ðồng, Phạm Hùng… phải đổi phía để sống còn. Ngay cả Trường Chinh cũng tỏ ra ôn hòa. Và Ðại Hội IV của Ðảng CS Việt Nam chấp thuận đề án của Lê Duẩn xúc tiến việc thành lập Liên Bang Ðông Dương bằng cách thuyết phục và nếu cần dùng áp lực quân sự để buộc Cam Bốt và Lào gia nhập. Tưởng cũng nên nhắc lại: Tháng 9 / 1975, khi Sihanouk va Khieu Samphan, Chủ Tịch Nước của chế độ Khmer Ðỏ đến Hà Nội dự lễ Quốc Khánh của CS Việt Nam. Phạm văn Ðồng mời phái đoàn Căm Pu Chia dự tiệc thân mật với phái đoàn MTGPMN Việt Nam và Lào. Nhưng, Khieu Samphan từ chối và sau đó giải thích với Sihanouk rằng đó là cái bẫy của CS Việt Nam để tiến tới thành lập Liên Bang Ðông Dương. Sau Ðại hội IV, Lê Duẩn và BCT/TƯ/Ðảng CS nhận thức rằng: Việt Nam nằm trong quỹ đạo của Liên Xô là đối lập với Trung Quốc và sự liên kết giữa Trung Quốc và Cam Pu Chia sẻ áp lực quân sự nặng nề tại vùng biên giới phía Tây Nam.

 

II. NHỮNG CUỘC XUNG ÐỘT VŨ TRANG GIỮA VIỆT NAM VÀ CAM PU CHIA TẠI VÙNG BIÊN GIỚI PHÍA TÂY NAM:

 

1. QUÂN ÐỘI CAM PU CHIA TẤN CÔNG VIỆT NAM LẦN THỨ NHẤT VÀO NĂM 1977:

 

THÁNG 3 NĂM 1977: Ieng Sary, Ngoại trưởng Khmer Ðỏ sang Bắc Kinh nối lại mối quan hệ thân thiết cũ. Trong buổi tiếp tân có Lý Tiên Niệm, Phó Thủ Tướng và tướng Vương Thăng Long, Tổng Tham Mưu Phó QÐ Trung Quốc khoản đãi phái đoàn Cam Pu Chia cho thấy sự hợp tác gắng bó giữa hai nước.

 

THÁNG 4 NĂM 1977: như để cảnh báo Việt Nam. Trong buổi tiếp tân tại Tòa Ðại Sứ Cam Pu Chia, Ngoại trưởng Hoàng Hoa công khai tuyên bố: nước Cam Pu Chia đang bị kẻ thù phá hoại và Trung Quốc sẽ sát cánh với những dân tộc nhỏ yếu chống lại những hành động can thiệp và gây hấn của các lân bang. Nhận được sự hậu thuẫn của Trung Quốc, hai tuần sau, đúng vào ngày Việt Nam tưng bừng kỷ niệm năm thứ hai “Mùa xuân đại thắng 1975”, quân đội Cam Pu Chia bất thần mở cuộc tấn công qui mô vào những làng, xã và những thị trấn dọc biên giới thuộc tỉnh An Giang. Và sau đó rút về bên kia biên giới.

 

2. QUÂN ÐỘI CAM PU CHIA TẤN CÔNG VIỆT NAM LẦN THỨ HAI VÀO TỈNH TÂY NINH:

 

NGÀY 27 THÁNG 9 NĂM 1977: tên đồ tể Pol Pot lên đài phát thanh đọc bài diễn văn dài 5 tiếng đồng hồ, chính thức xác nhận vai trò lãnh đạo của mình và tổ chức Angka là Ðảng Cộng Sản Cam Pu Chia. Một ngày sau khi ra mắt, Pol Pot lên đường đi Bắc Kinh và Bình Nhưỡng. Lần đầu tiên công du với tư cách là Chủ tịch Ðảng và Thủ Tướng. Pol Pot được đón tiếp trọng thể. Cờ và biểu ngữ giăng đầy Thiên An Môn.

 

Ba ngày trước đó, để chứng tỏ quyết tâm chống Việt Nam của mình đối với Trung Quốc. Pol Pot đã ra lệnh cho Quân đội Quân Khu Ðông tấn công vào lãnh thổ Việt Nam thuộc tỉnh Tây Ninh. Việt Nam vẫn tự hạn chế. Không cho bộ đội vượt biên phản công đồng thời cách chức Tướng Tư Lệnh quá khích Trần văn Trà và Tướng Lê Ðức Anh thay thế. Một mặt, Ðảng CS Việt Nam gởi điện văn chúc mừng lễ ra mắt Ðảng Cộng Sản Cam Pu Chia. Một mặt, bí mật gởi Phan Hiền sang Bắc Kinh nhờ Trung Quốc dàn xếp cho gặp phái đoàn Cam Pu Chia. Cuộc tiếp xúc không đi đến đâu. Bộ Chính Trị Ðảng Cộng Sản Trung Quốc đều nhất trí ủng hộ Kmer Ðỏ. Trung Quốc bắt đầu ồ ạt chở vũ khí và chiến cụ tới cảng Komphong Som để trang bị tận răng cho quân đội Cam Pu Chia. CSVN buộc phải đứng hẳn về phía Liên Xô tìm cách phản công chống lại Khmer Ðỏ quyết liệt hơn.

 

3. QUÂN ÐỘI VIỆT NAM PHẢN CÔNG VÀO NỘI ÐỊA CAM PU CHIA CUỐI NĂM 1977:

 

VÀO NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM 1977: Lực lựơng vũ trang QÐCS Việt Nam mở những trận tấn công thăm dò vào sâu trong lãnh thổ Cam Pu Chia. Quan hệ ngoại giao giữa hai bị cắt đứt và công khai hóa sự tranh chấp lãnh thổ và điều động thêm lực lượng vũ trang tăng cường hệ thống phòng thủ dọc theo biên giới. Bị Quốc tế tố cáo và lên án xâm lăng Cam Pu Chia, quân đội viễn chinh của CS Việt Nam buộc phải rút về nước vào ngày 6 tháng 1 năm 1978.

 

4. QUÂN ÐỘI CAM PU CHIA TẤN CÔNG VIỆT NAM LẦN THỨ BA VÀO NHỮNG THÁNG ÐẦU NĂM 1978:

 

NGAY TỪ NHỮNG NGÀY ÐẦU THÁNG GIÊNG NĂM 1978: Tại vùng biên giới cực Nam. Các đơn vị trực thuộc Sư Ðoàn 2 và 210 của Quân khu Tây Nam Cam Pu Chia đã tấn công và chiếm đóng các xã Phú Cường, Khánh An, Khánh Bình và các huyện Hồng Ngự và Hà Tiên thuộc lãnh thổ Quân khu IX Việt Nam. Và đây là cuộc tấn công vào lãnh thổ Việt Nam lần cuối cùng, vì họ sẽ chẳng còn có cơ hội nào vượt biên tấn công Việt Nam nữa. Tướng Trần Nghiêm nguyên là Tư lệnh Phó của Tướng Lê Ðức Anh. Sau khi Lê Ðức Anh thay Trần Văn Trà. Trần Nghiêm được đề bạt lên làm Tư Lệnh Quân Khu IX, chịu trách nhiệm điều động 3 sư đoàn chính quy cơ hữu, gồm các Sư đoàn 4, 8 và 330 cùng với 2 trung đoàn chủ lực cơ động tĩnh Hậu Giang và Ðồng Tháp. Sư đoàn 341 do tướng Vũ Cao làm Tư Lệnh được điều từ Quân Khu VII đến tăng phái cho Quân Khu IX cùng với sự yểm trợ của không quân, pháo binh, thiết giáp… với số quân áp đảo: 4 Sư đoàn chính quy và 2 Trung đoàn cơ động của CSVN và lực lượng yểm trợ hùng hậu như vậy, mà phải mất hai tháng phản công mới đánh bật sư đoàn 2 và 210 của Cam Pu Chia ra khỏi biên giới và tái chiếm lại lãnh thổ đã mất.

 

ÐẦU THÁNG 3 NĂM 1978: Tình hình biên giới phía Tây Nam hoàn toàn yên tĩnh. Sư đoàn 341 được trả về Quân đoàn 4 /QKVII sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Tướng Trần Nghiêm tái phối trí ba sư đoàn cơ hữu 4, 8, 330 và 2 trung đoàn cơ động tĩnh Hậu giang và Ðồng Tháp vào nhiệm vụ phòng thủ diện địa. Riêng Sư Ðoàn 330 được chỉ định thành lập tuyến phòng thủ an ninh lãnh thổ huyện Tri Tôn.

 

5. TÌNH HÌNH CAM PU CHIA SAU KHI SƯ ÐOÀN 2 VÀ 210 RÚT VỀ BÊN KIA BIÊN GIỚI:

 

BẮT ÐẦU TỪ THÁNG 3 NĂM 1978 và những tháng sau đó. Cuộc thanh trừng nội bộ ở Quân Khu Ðông càng ngày càng trở nên gay gắt và lên đến cao điểm vào ngày 24 tháng 5 năm 1978, quân của Ke Paulk – Bí thư Khu ủy Trung tâm của Khmer Ðỏ – thuộc quân khu Trung Ương kéo đến SOUNG, bao vây tổng hành dinh của quân khu Ðông, bắt giam tất cả sĩ quan chỉ huy và nhiều cuộc chạm súng đã xảy ra giữa đôi bên. Sau cuộc thanh trừng, Sư đoàn 4 coi như bị xóa sổ. Các sư đoàn còn lại gồm 3, 5, 280 bị suy yếu hẳn.

 

Bộ Chính Trị/TƯ/ Ðảng CSVN không bỏ lỡ cơ hội, triệt để khai thác nhược điểm của địch là sự xâu xé nội bộ và mâu thuẫn hàng ngũ của Khmer Ðỏ theo đúng sách lược của Lénine: “Phải chộp thật nhanh cơ hội chia rẽ của địch”, bằng cách ráo riết chuẩn bị: tâm lý quần chúng và dư luận quốc tế. Ðó là lý do bọn CSVN đạo diễn tấn thảm kịch cực kỳ dã man, tàn bạo và ghê tởm: tắm máu 3.157 đồng bào vô tội tại làng Ba Chúc trong đêm 18/4/1978, rồi đổ tội cho bọn đồ tể Khmer Ðỏ gây ra. Hành động ném đá dấu tay là thủ đoạn chính trị gian trá, bỉ ổi và dơ bẩn của bọn CSVN đã và đang đánh lừa dư luận hơn hai thập niên qua, đã đến lúc phải được phô bày ra ánh sáng cho công luận xét xử.

 

III/ PHẢI TRẢ LẠI SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ:

 

Như chúng tôi đã trình bày ở phần trên. Sau khi phối kiểm và phân tách tỉ mỉ thơ tố cáo của ông Trần H. và Câu chuyện làng Ba Chúc ở biên giới Miên -Việt của ông Hoàng Quý, đưa lên lenduong. Net ngày 5/02/04. Ông Trần H. quy trách nhiệm cho bọn CSVN gây nên cái chết cho trên 3,000 đồng bào vô tội tại làng Ba Chúc. Còn ông Hoàng Quý thì quy trách nhiệm tội ác nầy do đồ tể Pol Pot, nhưng đưa ra con số nạn nhân chính xác là 3.157 người. Mốc thời gian là ngày 18/4/1978. Nhưng, tài liệu về Cụm nhà mồ Ba Chúc mà tôi đọc được trên Saigonnet thì tội ác man rợ nầy do bọn Pon Pot gây ra từ 18/4/1978 đến ngày 29/4/1978 (11 ngày). Một điểm trùng hợp rất quan trọng là ông Trần H. và Hoàng Quý đều xác nhận là tất cả các nạn nhân đều bị thảm sát tại các chùa và trường học. Chỉ nội một điểm nầy thôi cũng đủ tố cáo bọn CSVN là đích danh thủ phạm.

 

Ông Trần H. nói (nguyên văn): “…CSVN đưa Sư Ðoàn 30 CSBV án ngữ dầy đặc dọc biên giới Miên Việt tỉnh Châu Ðốc cũ. Chiều đến thì bọn cán bộ và và bộ đội Cộng Sản bắt dân tập trung vào chùa hay trường học ngủ để chúng bảo vệ. Nửa đêm, dân đang ngủ mê. Chúng giả bộ đội Miên tấn công vào chùa và trường học bằng lựu đạn, cổng ngoài khóa chặt. Sau đó, chúng nổi lửa đốt sạch làm hằng ngàn dân vô tội phải chết oan uổng dưới bàn tay vô thần của CSVN. Nhứt là tại làng Ba Chúc thuộc quận Tri Tôn, tỉnh An Giang, có trên 3,000 người bị chúng giết tập thể. Nay chúng cho xây một ngôi nhà kiến để chứa đống xương vô định chất cao bằng đầu… ”

 

Ông Hoàng Quý nói (nguyên văn): “…Thời cuộc đã biến chuyển khôn lường, sau đó chính 2 lực lượng anh em này quay mũi súng vào nhau, lực lượng vũ trang của Khờ me đỏ đã tấn công vào làng Ba Chúc, cách biên giới khoảng 4 dậm, vào ngày 18-04-1978… Tổng cộng có 3.157 người cả Việt Nam lẫn Cam bốt bị thảm sát tại các chùa và trường học tại Việt Nam. Những cuộc tấn công khác tương tự như trường hợp nầy là những lý do mà cộng sản Việt Nam nêu lên để xua quân tiến chiếm Cam Bốt vào cuối năm đó…”

 

IV. VẠCH TRẦN TỪNG ÐIỂM CHỨNG MINH TỘI ÁC CỦA CSVN TRƯỚC DƯ LUẬN QUỐC TẾ VÀ ÐỒNG BÀO TRONG & NGOÀI NƯỚC:

 

* Ðiểm một: Chúng tôi không thấy chính quyền địa phương đề cập đến con số thiệt hại nhân mạng về phía thường dân sau 3 lần tấn công vào lãnh thổ Việt Nam, đặc biệt là 2 tháng đầu năm 1978 là thời gian quần thảo dữ dội giữa 4 sư đoàn, 2 trung đoàn cơ động CSVN với lực lượng yểm trợ hùng hậu để đánh bật 2 sư đoàn Cam Pu Chia ra khỏi biên giới. Ðiều đó chứng tỏ rằng, người nông dân Miền Tây Nam Bộ đã tích lũy quá nhiều kinh nghiệm đau thương qua bao thế thệ chạy giặc: giặc Tây thực dân đi bố, giặc Việt Minh Cộng Sản thu thuế, giết người đoạt của, giặc Thổ dậy “Cáp Duồn”… nên phản ứng của họ vô cùng bén nhạy. Mỗi khi có biến động là nhà nhà báo động bằng đủ mọi phương tiện: Gõ mõ, gõ thùng thiếc, gióng trống, khua chiêng, nồi, niêu, xoong, chảo… để kịp thời bồng bế nhau chạy giặc “bỏ của chạy lấy người”. Họ không bao giờ nằm yên trong nhà, ngoan ngoãn chờ cho bọn Khmer Ðỏ đến lùa họ đi. Và một điều chắc chắn là khi họ nhận diện binh lính Khmer Ðỏ, họ sẽ chạy bung ra, chạy tán loạn, chạy bán sống bán chết giống như hồi Tết Mậu Thân 1968, dân Miền Nam chạy giặc Việt Cộng, dễ dầu gì bọn Khmer Ðỏ tập trung họ vào các chùa, trường học một cách dễ dàng để tàn sát tập thể. Hơn nữa, địa thế làng Ba Chúc dưới chân núi Tượng và bên kia là núi Dài là một địa thế lý tưởng cho đồng bào lẩn trốn dễ dàng.

 

Chúng tôi xin dẫn chứng một trường hợp điển hình: Những vị cao niên nào sống miền Tây Nam Bộ thuộc các tỉnh Châu Ðốc, Vĩnh Long, Vĩnh Bình, Sóc Trăng… chắc chưa quên những cuộc nổi dậy bất thần đầy chết chóc của những đồng bào người Việt gốc Miên sống trong các “sóc” vùng sâu. Và danh từ “Thổ dậy” là tiếng báo động khẩn cấp đồng bào Việt gọi nhau chạy lánh nạn. Những người Miên từ trong các sóc đồng loạt ùa ra, tay cầm phảng, cuốc, xẻng… tay cầm chai rượu “phất xạ” (uống rượu), họ ào ạt xông vào các xóm làng của đồng bào ta như cơn gió lốc, rượt đuổi dân làng chạy tán loạn. Họ vừa chạy, vừa thét: “Dơ! Cáp Duồn, bòn ới” (Nào! Giết tụi Việt Nam, bây ơi!” Trong đơn say rượu, say máu, họ gặp đàn bà chém theo đàn bà, trẻ con đâm theo trẻ con, gặp đâu chém đó. Bọn đồ tể Khmer Ðỏ cũng thế! Một khi tràn qua biên giới Việt Nam, họ có lòng nhân đạo đến độ phải tập trung đồng bào ta vào các chùa chiềng đọc kinh cầu nguyện trước khi hành quyết, hoặc dồn trẻ con vào các trường học vì sợ bọn trẻ chết xuống dưới âm phủ sẽ trở thành những con ma mù chữ?

 

* Ðiểm hai: Nếu như muốn cưỡng bách trên 3,000 người sống rải rác trong làng Ba Chúc với một địa thế hiểm trở như thế, cách biên giới Việt Miên khoảng 7 km và cách kinh Vĩnh Tế khoảng 5 km vào các địa điểm tập trung. Chúng tôi nghĩ, Pol Pot phải huy động bao nhiêu sư đoàn Khmer Ðỏ mới làm nổi được việc đó? Và làm thế nào những sư đoàn nầy lọt qua tuyến phòng thủ biên giới Tây Nam dầy đặc của 3 sư đoàn chính quy 4, 8, 330 của CSVN và 2 trung đoàn cơ động tĩnh? Và hơn thế nữa, bọn đồ tể Khmer Ðỏ làm thế nào kéo dài cuộc thảm sát trong suốt 11 ngày đêm mà các đơn vị chịu trách nhiệm phòng thủ biên giới của CSVN thuộc Quân khu IX không hề hay biết và không có phản ứng gì cả? Chẳng lẽ, tất cả đều ngủ gục cả? Hay bận lo đi ăn trộm trâu của đồng bào?

 

Chúng tôi cũng xin nhắc lại: Trước 30/4/1975, Quân Ðoàn 4/ QLVNCH chỉ có 3 Sư đoàn chủ lực 7, 9 và 21 BB đã hành quân truy lùng và càn quét các lực lượng vũ trang chính qui CSBV để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ 16 tỉnh Miền Tây và làm chủ tình hình cho đến 10 giờ sáng ngày 30/4/1975, chưa hề để một quận, một tỉnh nào lọt vào tay quân CSBV xâm lược. Và nếu như 3 sư đoàn kể trên được phối trí vào nhiệm vụ phòng thủ biên giới phía Tây Nam thì chưa chắc một con chuột chui qua lọt, đừng nói chi là một đơn vị nhỏ của quân CSBV.

 

* Ðiểm ba: Thời điểm bọn Khmer Ðỏ thảm sát đồng bào tại làng Ba Chúc từ 18/4/1978 đến 29/4/1978 lại càng không hợp lý. Vì trong thời gian đó, ở bên kia biên giới, cuộc thanh trừng nội bộ đang xảy ra, gay gắt và quyết liệt ở Quân khu Ðông sắp lên đến cao điểm. Làm sao Pol Pot có thể điều động quân đội Cam Pu Chia tấn công Việt Nam?

 

* Ðiểm bốn: Người nông dân Việt Nam nói chung và Miền Tây Nam Bộ nói riêng, họ chỉ bằng lòng di dân vào các địa điểm tập trung an toàn dưới sự hướng dẫn của chánh quyền địa phương và sự bảo vệ an ninh của quân đội. Hệ thống “Ấp Chiến Lược” được thiết lập trong thời chiến tranh Việt Nam là một thí dụ điển hình. Ðiều nầy khẳng định phải là cán bộ và bộ đội CSVN mới có thể tập trung dân làng vào các địa điểm ấn định theo kế hoạch đã vạch sẵn. Và Sư Ðoàn 30 (tên gọi tắt của đồng bào địa phương) chính là Sư Ðoàn 330 chính quy, được chỉ định thi hành công tác nầy vào chiều ngày 18/4/1978 vì sư đoàn 330 được thành lập tại Miền Nam trước khi tập kết ra Miền Bắc (lúc đó, Tư Lệnh là tướng Ðồng văn Cống) thì dân làng Ba Chúc mới có lòng tin đi theo chúng vào các chùa và trường học để được chúng bảo vệ an ninh. Sau đó, chúng khóa chặt cửa lại, chờ khi đêm đến, bộ đội CSVN đội lốt quân Khmer Ðỏ kéo đến giết sạch, đốt sạch đúng như lời tố cáo của ông Trần H. và đó là sự thật 100% không thể chối cãi. Hiện nay, một vài nhân chứng có thể còn sống sót như bà Trần thị C., ông Nguyễn văn Ch… và một nhân chứng quan trọng là một thầy giáo cấp 2 ở kinh Vĩnh Tế tên Tr. Q. L.đã dám nói lên sự thật với đồng bào địa phương nên bị đuổi khỏi nhiệm sở và bị tên Giám đốc Công an tỉnh An Giang – bí danh Sáu Nhỏ – bắt giam 2 năm để cảnh cáo. Hiện giờ, không biết ông còn sống hay đã chết…

 

*Ðiểm năm: Tại sao bọn CS Việt Nam chọn dân làng Ba Chúc cách biên giới đến 7 km để tàn sát tập thể? Trước năm 1975, có ai đặt chân lần đầu đến làng Ba Chúc dưới chân núi Tượng và bên kia núi Dài, đều ngạc nhiên trước hết là nhìn đâu đâu cũng thấy chùa: trước mặt, sau lưng, bên phải, bên trái. Phần nhiều những ngôi chùa được xây cất rất đồ sộ, nền đá tường gạch. Nhưng, đặc biệt chùa nào cũng giữ theo truyền thống là lợp lá. Vào thời đó, riêng tại làng Ba Chúc có khoảng 15,000 tín đồ Bửu Sơn Kỳ Hương thờ vị Giáo Tổ Ðức Phật Thầy Tây An. Lấy giáo lý Phật Giáo Hòa Hảo do Ðức Huỳnh Giáo Chủ đề xướng: Tứ Ân, Bát Chánh, Bát Nhẫn và tám điều răn của Ðức Thầy để tu thân. Ðiều nầy minh chứng dã tâm của bọn CSVN vừa muốn tiêu diệt tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo vừa muốn đốt sạch luôn cả các chùa chiềng, nơi tín đồ PGHH thờ phượng các đấng thiêng liêng.

 

V. KẾT LUẬN:

 

Sau vụ thảm sát đẫm máu và cực kỳ man rợ khiến trên 3,000 đồng bào vô tội oan thác tại làng Ba Chúc trong đêm 18/4/1978. Ðộc chiêu “Ném đá dấu tay”, rồi giở trò “Mèo khóc chuột” của bọn CSVN đã thành công trong âm mưu tạo ra kẻ thù Khmer Ðỏ bằng xương, bằng thịt để kích động lòng hận thù chủng tộc Việt Nam – Cam Pu Chia, rồi triệt để khai thác sức mạnh lòng căm thù của quần chúng vào mục tiêu chính trị và quân sự để chuẩn bị xâm lăng Cam Pu Chia.

 

Tất cả bộ máy chiến tranh tâm lý của CSVN được động viên vào việc tuyên truyền rầm rộ. Những cuộc biểu tình, hội thảo diễn ra khắp nơi, các đài phát thanh, phát hình trong nước mở tối đa công suất lên án bọn diệt chủng Pol Pot đã xâm lược và sát hại hàng ngàn người dân xã Ba Chúc để tranh thủ dư luận Quốc Tế: Quân đội CSVN xua quân tấn công Cam Pu Chia chỉ vì lý do tự vệ chánh đáng chớ không phải xâm lăng Cam Pu Chia như đã từng bị lên án trước đó.

 

Ngày 15/6/1978. Chiến dịch tấn công Cam Pu Chia mở màng. Các sư đoàn chính quy 7, 9, 341 cùng với các vị yểm trợ hùng hậu lại tràn qua biên giới Việt – Miên, chiếm đóng một phần lãnh thổ sâu trong nội địa Cam Pu Chia từ 10 đến 40 km, trong đó có quận Prasaut. Lúc đó nhằm vào mùa mưa, Cam Pu Chia tăng cường thêm nhiều sư đoàn từ các nơi đến để phản công. Từ Prasaut, quân CSVN phải lùi về Chipru…

 

Virginia, ngày 18 tháng 4 năm 2004

 

NGUYỄN VĨNH LONG HỒ

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO:

 

Chiến tranh Ðông Dương 3 của ông Hoàng Dung.

 

Tài liệu giải mật về cuộc chiến Hoa Việt 1979 của ông Lâm Lễ Trinh.

 

Nửa tháng trong miền Thất Sơn của ông Nguyễn văn Hầu

 

Thư tố cáo tội ác CSVN tại làng Ba Chúc đề ngày 21/5/1999 của ông Trần H.

 

Câu chuyện ngôi làng Ba Chúc ở biên giới Miên Việt của ông Hoàng Quý.

 

Nguồn: http://tvvn.org/tvvn/